Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thế là ta cưỡi con ngựa nhỏ tiến cung.
Đêm hôm trước, mẫu ta nghiêm trọng nhìn ta:
“Gia đình ta công lao quá lớn, danh tiếng lại tốt, Hoàng mới e ngại.”
Đạo lý này ta hiểu.
Bà lại dài:
“Luận về tài trí, con còn nhỉnh hơn ca ca con một bậc, vậy mà lại bị nhốt chốn cung cấm.”
Ta rất bình tĩnh: “Không đâu ạ.”
“Con là diện của ta mà.”
Lúc còn ngây thơ vô tri, ta từng hỏi mẫu :
“ diện ta dựa vào việc đ á n h trận ? con đi tỷ võ rõ ràng là thắng, mà bọn họ lại nói con làm mất hết mũi ta?”
Mẫu ta dài một hơi:
“Những kẻ tài đó, bọn họ cũng muốn có diện chứ.”
Nhưng bản tài không thắng được, đành lấy thê tử và con gái so kè.
Không quản được quân đội, lẽ lại không quản nổi một nữ nhỏ bé ?
Phụ nữ lộ một tấc da thịt, bọn họ liền phát điên.
Phụ nữ đi sai một bước, sẽ khiến cả mang nhục.
Ta không những xắn áo lên tận bắp , mà còn múa trường đao uy phong lẫm liệt.
Ca ca làm vậy thì là thiếu niên anh tài, còn ta làm vậy thì là mất hết mũi.
Cho đến hiện tại khi ta vào cung, trở thành một Trần phi ngang ngược ngông cuồng, phụ ta và ca ca ta từ những võ tướng uy phong lấn át cả vua khiến người ta e dè, nay biến thành đối tượng đáng thương hại theo kiểu:
“Đánh trận cũng giỏi đấy, tiếc là con gái/muội muội không biết điều, không hiểu chuyện.”
Ngộ nhỡ họ thực sự phạm lỗi, cũng có bao biện:
“Đều là do đứa con gái/muội muội ngang ngược tùy hứng đó làm hư ông /cậu !”
Ta là bùa hộ mệnh của ta.
Ta là tấm lưới an của gia tộc.
Ta là một nữ .
Buổi tối Hoàng đến.
“Nghe nói lại có người đồn đại linh tinh về nàng hả?”
Ta gượng gạo: “Cũng bình thường ạ, thiếp quen .”
Ngài bị chọc : “Giam giữ nàng cung, đúng là ủy khuất cho nàng .”
Ta dâng cho ngài một chén trà, ngài tiện đón lấy.
“Ca ca nàng và trẫm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, người hắn không yên tâm nhất là nàng.”
Ta im lặng một lát:
“Ca ca từ nhỏ đã được hầu hạ bên cạnh bệ hạ, đó cũng là phúc phần của huynh .”
Hoàng nắm lấy ta:
“Nếu trẫm đã hứa ca ca nàng sẽ chăm sóc nàng, ở cung nàng không cần lo lắng cứ điều .”
“Có chuyện , nàng cứ việc đến tìm trẫm.”
ngài mang theo ý :
“ hậu cung này trẫm vẫn có làm chủ.”
Ngài không nhắc đến Lương , khi rời đi vào sáng hôm sau mới thì thầm bên tai ta:
“Kẻ kính nàng, là kính trẫm.”
“A Viên, nàng hãy tin trẫm.”
Ta nhắm nghiền giả vờ ngủ.
Hoàng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán ta.
“Nàng thích cưỡi ngựa, trẫm sẽ sai Nội vụ phủ xây cho nàng một cái mã trường mới.”
Lông mi ta khẽ run rẩy.
Ta nghe thấy tiếng ngài bật khẽ.
“Giả vờ ngủ cũng không biết.”
Ta đợi ngài đi khỏi mới rời giường.
Thực phi tần thường hầu hạ Hoàng mặc y phục và rửa chải đầu.
Nhưng để giữ vững hình tượng ngang ngược của mình, ta không bao giờ làm thế.
Hôm nay lại là một ngày nhàm chán.
Ta mặc cho Tiểu Đào bôi bôi vẽ vẽ lên , chải tóc ta lên vô số trâm vàng vòng ngọc.
Chán muốn c h í c.
“Nương nương! Nương nương!”
Người hầu bên ngoài hồng hộc, đứng ngoài rèm gọi ta:
“Nương nương, Lương , à không, là Lương Thường tại hôm qua mới bị đày vào lãnh cung , cô ta, cô ta sẩy thai !”
Ta đột ngột quay ngoắt đầu lại: “Cái ?”
Cung run lẩy bẩy:
“Nghe nói, nghe nói là lúc bị nương nương phạt quỳ tụng kinh thì——”
Ta nhắm lại.
Ờ, đến .
Khuôn luôn ôn hòa của Hoàng hậu nay cũng đã hiện lên nét giận dữ.
“Trần phi, ngươi xưa nay tản mạn, bổn cung cũng dung túng cho ngươi, là lần này——”
sắc nàng ta đầy vẻ đau xót: “Hiếm hoi lắm mới có một đứa trẻ——”
Ta dài một cái.
Ân Đáp ứng ở cùng điện các Lương sợ đến mức môi run rẩy:
“Sau khi bị giáng chức tỷ tâm tình u uất, lại chép kinh văn, đến Phật đường quỳ tụng đọc, kết quả là quỳ lâu quá, trên bồ đoàn là m á u——”
“Khoan đã.”
Ta ngắt lời ả, phớt lờ ánh thù địch của bộ cung phi đối mình:
“Bổn cung phạt ả chép là Tâm Kinh! Tâm Kinh đấy! văn có 260 chữ! Ả chép hai mươi lần còn chưa mất đến nửa canh giờ đúng không? Niệm năm mươi lần còn tới hai khắc đúng không?”
Ân Đáp ứng khóc lóc như hoa lê đái vũ:
“ thiếp không biết, thiếp bị dọa sợ thôi, là m á u——”
Ta tiếp tục ngắt lời: “ nào? Ngươi tới tháng chưa thấy m á u bao giờ à?”
Ân Đáp ứng cuối cùng cũng nín khóc.
Ả trợn trừng nhìn ta, bộ dạng như bị nghẹn họng, không hơi.
Ta dang hai :
“Hoàng hậu nương nương, chuyện này thực liên quan đến thiếp cả.”