Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Nàng ấy trầm mặc một hồi lâu:

“Có lẽ là do tỷ không để ý đó thôi.”

Tĩnh tần Hoàng đế.

Nàng ấy là người cũ từ hồi tiềm để (phủ đệ khi vua chưa lên ngôi), lớn hơn Hoàng đế hai tuổi.

nàng ấy vẫn mang dáng vẻ thanh tú xinh đẹp, nhưng trong đã coi là lớn tuổi .

nàng cúi đầu, ta chúi hẳn đầu xuống dưới nàng ấy:

“Khóc thật đấy à?”

Tĩnh tần rốt cuộc cũng nổi cáu: “Không có!”

Ta cười hì hì: “Khóc cái gì chứ.”

Nàng ấy thở hắt một hơi, tuy không ủ rũ nhưng vẫn vô hụt hẫng:

“E rằng đã sớm quên mất con người thiếp .”

Chân là gì?

Chân cũng chỉ đến mà thôi.

Cũng sẽ vứt bỏ như đôi giày rách.

Ban đầu Tĩnh tần tò mò về ta, chất chỉ nàng ấy nghĩ Hoàng đế lòng ta.

Nàng ấy hơi tuyệt vọng biết tại sao ngài lại ta.

Bởi ta không hề đáp ứng bất kỳ tiêu chuẩn của một thục nữ truyền thống.

Ta cũng rất kinh ngạc.

nàng ấy tin Hoàng đế ta.

Đủ nàng ấy chẳng có chút tố chất chính trị .

Tĩnh tần người cũng như tên, dịu dàng điềm tĩnh.

duy nhất phá lệ là lúc úp mở nói trước Hoàng rằng đã rất lâu không được thị tẩm.

Hoàng ôn tồn mỉm cười, nhưng lời nói lại cực kỳ cay nghiệt:

“Tĩnh tần tính theo tuổi cũng có thể tổ mẫu người ta , sao vẫn tơ tưởng đến niềm vui chốn khuê phòng .”

Tĩnh tần đỏ bừng đến phát đau, chỉ biết vâng dạ cúi gầm xuống, nước mắt chực trào quanh khóe mi.

Ta nhìn mà không chịu nổi:

“Nương nương có biết dân gian có câu tục ngữ, không có ruộng cày hỏng, chỉ có trâu cày c h í c không.”

“Trâu chưa mệt đến mức không nổi, sao ruộng lại không thể cày?”

Hoàng nửa ngày không thốt nên lời.

“Lớn mật! Ngươi, ngươi——Trần Quý phi! Ngươi sao dám ví với, với——Thật quá mức thô tục!”

Ta vô bình thản:

“Bách tính bên ngoài sắp không có cơm ăn , hiện nay quan phủ đang đôn đốc dân chúng tranh thủ cày bừa vụ xuân, suy cho một năm bắt đầu từ mùa xuân mà. Sao chuyện gì nương nương cũng liên tưởng tới niềm vui chốn khuê phòng vậy?”

Hoàng trượt tay, rơi vỡ một cái chén.

Các phi tần khác hoảng sợ đứng dậy, thi nhau quỳ xuống.

Ta nâng chén nhấp một ngụm trà.

Kiêu ngạo có dáng vẻ của kiêu ngạo.

Đầu gối của ta chỉ quỳ trước người có ích.

Hoàng không gì được ta, dứt khoát mách lẻo với Hoàng đế.

Hoàng đế nghe xong cũng không nổi giận, chỉ rút thẻ bài thị tẩm của ta xuống.

Đó đại khái là đầu tiên ta thất sủng.

Ta nói “đại khái” bởi ta chẳng quan một chút cả.

Ta hoàn toàn không trông chờ việc ban đêm đột nhiên gọi đến tẩm điện của một người đàn ông, đó đột nhiên lôi lên giường.

Nhưng Tĩnh tần lại vô áy náy.

“Nương nương đều là thần thiếp liên lụy nên mới thất sủng.”

Nếu Tĩnh tần không nói cho ta biết, ta chẳng hay.

Ta đáp: “Không sao đâu.”

Nàng ấy im lặng một lát: “Nương nương và tình sâu nghĩa nặng, nên mới tự tin đến .”

Ta nàng ấy cái gì cũng tốt, chỉ là đọc thơ ủy mị quá nhiều, mà đọc sử học quá ít.

đó Hoàng đế lại tự hòa, Tĩnh tần càng tin chắc rằng Hoàng đế và ta có một thứ tình cảm đặc biệt mà người ngoài khó lòng xen vào.

Ta đúng là hết cách, đành khuyên Hoàng đế tới chỗ Tĩnh tần xem sao.

Ngài im lặng: “Nàng căn bản không quan trẫm tới chỗ ai, có không?”

Ta cũng trầm mặc nhìn Hoàng đế.

Đại ca à.

Hai ta mới quen nhau chưa được bao lâu đâu.

Ta có thể có ham chiếm hữu gì với ngài cơ chứ?

Ta có ngài đâu, vạn vật trên gian đều nằm trong tầm kiểm soát.

Ta chỉ là một người phụ nữ bình thường mà thôi.

Hoàng đế tới chỗ Tĩnh tần, đó ngài quay lại nói với ta:

“Nàng đề cử trẫm tới chỗ ai nữa không?”

Vẻ ngài rất bình thản, cảm giác như đang nhiệm vụ chạy vặt vậy.

Ta nói không cần nữa.

Hoàng đế gật đầu, đó ngài bắt đầu tặng quà cho ta.

Ban đầu khi mới nhập , ta chỉ được coi là có sủng ái, vẫn có người chia sẻ hào quang ta, khác xa với việc một mình độc sủng như hiện tại.

Ta cũng chỉ tiến cử Tĩnh tần với Hoàng đế đúng một .

Những kẻ chửi rủa ta có lẽ vốn định nói ta kết bè kéo cánh, nhưng nhìn nhìn lại cũng chỉ có mỗi một người, nên cũng không thể gán cho ta tội danh đó.

Ta trở thành người bạn duy nhất của Tĩnh tần.

Nàng ấy có phần quá tin tưởng ta, trong lòng nghĩ gì nói nấy.

Đặc biệt là bây giờ nhìn đống phần thưởng chất cao như núi, nàng ấy mở miệng hỏi luôn.

“Nhìn tỷ có vẻ cũng không vui lắm.”

Ngón tay ta day day thái dương: “ trước muội gặp Hoàng đế, cảm giác ?”

Nàng ấy sửng sốt một chút: “Cũng khá vui.”

“Nhưng——hình như cũng không vui đến .”

Nàng ấy tưởng ta đang ám chỉ điều gì, vội vàng giải :

“Thần thiếp bây giờ tư dành cho cũng nhạt , nương nương không cần phí sức nâng đỡ nữa.”

Ta nhìn nàng ấy một cái đầy thâm ý.

Miệng cứng đấy, nhưng phản ứng lại rất thành thật mà.

Nhưng ta không nói .

Khoảng thời gian này ta an phận hơn một chút, không lý do khác, mà là ca ca ta đã trở về.

Theo lý, huynh ấy sẽ tiến một chuyến.

Ta không tạo lý do để người khác cấm ta gặp huynh ấy.

Đến Hoàng đế cũng ngạc nhiên: “Sao dạo này nàng yên ắng vậy?”

Ta mặc kệ ngài, chỉ cố kìm nén nước mắt trực trào quanh khóe mi, nhìn ca ca bước đến từng bước một.

Bên hông huynh ấy không mang theo vũ khí.

Mặc dù Hoàng đế ân chuẩn cho huynh ấy mang đao yết kiến, nhưng huynh ấy luôn sớm tháo bỏ trang ngay từ bên ngoài điện.

Ta gượng cười nói:

“Nhìn ca ca kính với như vậy, thần thiếp chợt ngày thường bản thân mình thật chẳng thể thống gì.”

Huynh ấy kính dập đầu, thậm chí thỉnh an cả ta.

Hoàng đế ban thưởng yến tiệc, tuy nói là gia yến, nhưng khoảng cách lại vô xa vời.

Ca ca gần như không động đũa, cứ đứng mãi để hầu dâng thức ăn cho Hoàng đế.

Dù Hoàng đế nói không cần, nhưng huynh ấy không hề dám ngồi xuống.

Ta nhớ lại trước đây mỗi ca ca trở về, việc đầu tiên là uống cạn với ta vài bát rượu, đó sẽ háo hức nóng lòng bàn bạc với ta về kế sách dụng binh.

Ta là muội muội huynh ấy, cũng là quân sư của huynh ấy.

Nhưng giờ đây.

Ca ca không giống ca ca, tướng quân không giống tướng quân.

Yến tiệc kết thúc, ca ca vội vàng xuất .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.