Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta nhìn nàng ấy qua tấm gương.
Nàng ấy cũng nhìn ta: “Muội không có vẻ khơi gợi sự thương xót của người khác.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng.
“Không sao, cần thất đủ lâu, rồi cũng sẽ thấy mình thương thôi.”
Nàng ấy nở nụ cười thấu hiểu.
Kể từ khi ta bị giáng xuống hàng Tần, Hoàng đế không đến thăm ta .
Ta xưa nay không bận tâm chuyện ăn mặc, nên dù bị giáng mấy bậc ta cũng mặc kệ.
đám người thích bàn tán về ta vẫn thỏa mãn, ngược càng lúc càng .
Từ chỗ xấu sau lưng, họ dám mỉa mai ngay trước ta.
“Lúc đắc ý thì cũng phải cẩn thận một chút, biết được lúc nào sẽ ngã lộn cổ cơ chứ, người xem có đúng không? Trần Tần nương nương?”
Ta ngoáy ngoáy tai: “Chó đang sủa à?”
Bây Hoàng hậu cũng dám phạt ta rồi.
một câu đã phạt ta chép Nữ Tắc ba trăm lần.
Ta chép khỉ khô ấy.
Hoàng đế cũng chống lưng ta, thế là phạt chép đổi thành phạt quỳ.
là lần thứ hai ta thất .
Cả hậu hân hoan như sắp đón tết.
Thực tự vấn lương tâm, ta cũng làm với họ.
Chắc là cuộc sống trong đỗi tịch mịch, không tìm một kẻ thù để đấu đá thì buồn chán chết mất.
Loại trà xanh ta thích uống toàn cặn bã.
Cơm trắng ăn thường ngày cũng đổi thành gạo lứt thô nhám.
Ta phải nghển cổ dài cả hai dặm ráng nuốt trôi được.
Ta : “ đến mức phải tỏ thái độ hợm hĩnh thế chứ? họ nghĩ ta cả đời không ngóc đầu nổi sao?”
Tiểu Đào ủ rũ:
“Chứ sao , nương nương đã đắc tội triệt để cả ba vị chủ tử có tiếng nhất trong rồi .”
Ta ngửa trời thở dài: “Thế thì chịu thôi.”
Tiểu Đào lén lút đẩy bát cơm xa một chút, vì thật sự khó ăn.
Ta thản nhiên gắp một miếng cám gạo vào miệng.
“Ngũ cốc thô giúp dễ tiêu hóa.”
Nghẹn chết ta rồi.
Tiểu Đào khuyên ta nên đi nhún nhường Hoàng đế.
“Bệ hạ vẫn tình nghĩa với nương nương mà, người cứ ngài ấy một bậc thang để bước xuống, vị phân rồi ân phải sẽ quay về hết sao!”
Thấy ta liếc xéo, muội ấy rụt cổ:
“——Người cũng phải là không có chút tình cảm nào với bệ hạ.”
Ta xoa xoa bụng.
Lúc đói con người ta có tình cảm với đồ ăn thôi.
Ta và Hoàng đế hiện đang chiến tranh lạnh.
Tất cả những ưu đãi trước kia đều không , mất đi sự chống lưng của Hoàng đế, ta bị chèn ép khắp nơi trong .
Tuy đến mức bước đi khó khăn, phạm vi hoạt động cũng bị thu hẹp kể.
Hóa thất là mùi vị .
“Đều tại Hoàng hậu xúi giục!”
Ngay cả việc đi nhận tiền tiêu vặt hàng tháng, Tiểu Đào cũng bị chọc tức đến phát khóc.
Trước muội ấy cần tự tay làm mấy việc , bị ta liên lụy, đi lấy phần tiền lý thuộc về mình cũng bị hạch sách nửa ngày trời.
Ta an phận muội ấy: “Ta trợ cấp thêm tiền tiêu vặt muội.”
Muội ấy rầu rĩ:
“Thôi bỏ đi, người cũng có nhiều nhặn , tiền trước muội nhận bồi dưỡng của họ cũng đủ xài rồi.”
Ta không .
Hồi lâu sau, Tiểu Đào tiếng biện bạch:
“Muội có lấy nhiều, thật đấy!”
Ta bật cười: “Không phải chuyện đó, chúng ta đi chặn đường Hoàng thượng đi?”
Mắt muội ấy sáng rực .
Chúng ta phục kích ở Ngự hoa viên đợi Hoàng đế đi ngang qua, đợi đến tối mịt vẫn không thấy bóng dáng .
Cuối cùng Tiểu Đào phải nhờ người quen dò hỏi biết hôm nay Hoàng đế không đi đường .
Hôm sau ta đành chuyển sang hồ Thái Dịch tiếp tục rình rập.
Nhớ năm xưa ta đã đe dọa bao nhiêu phi ở chính nơi .
Đúng lúc ta đang hoài niệm khứ thì Thẩm Quý tần và Phùng Quý nhân xuất hiện.
“Ây dô, phải là Trần Tần sao.”
Xin các người đừng dùng mấy câu thoại sặc mùi phản diện được không!
Ta là phản diện mà!
Sau đó ta bị đẩy xuống nước.
Thật luôn.
Không thể nghĩ trò mẻ hơn à?
Ta cực kỳ cạn lời, nhẹ nhàng bơi lội trong hồ nước.
Không nghĩ đến chuyện ta biết bơi à?
Cả nhà ta đều là con nhà võ đánh trận đấy!
Dù sao cũng xuống nước rồi.
Làm nóng người xong xuôi, ta vung tay vung chân, quyết định bơi vài vòng qua ở hồ Thái Dịch.
Đợi đến lúc Hoàng đế và Hoàng hậu tới, ta đang bơi cực kỳ hăng hái.
vì lâu không bơi đàng hoàng, bắp chân ta bất thình lình bị chuột rút.
Ta bắt đầu vùng vẫy.
Sắc Hoàng đế cực kỳ khó coi: “Mau cứu Quý phi!”
Ta cần cứu, bơi chó ta cũng bơi được vào bờ.
Đợi lúc bờ ướt sũng, Tiểu Đào mạnh tay thụi ta một cùi chỏ.
Ta đau đớn gập người , muội ấy hoảng hốt:
“Nương nương! Nương nương, người sao vậy!”
Ta che miệng, oẹ khan một tiếng.
Thần sắc của muội ấy lập tức chuyển từ “Xem muội thông minh , giúp người tranh nhé” sang “Tiêu rồi, muội không làm người bị thương thật đấy chứ”.
Ta lén bóp tay muội ấy một , oẹ khan thêm tiếng .
“Nương nương! Người, người không phải là——”