Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Hóa ra Tiêu Nguyên Tuân lại có chủ này.
Sống lại một đời, hắn nhìn gương mặt này của ta, vẫn muốn để ta làm thế thân cho Thái tử phi.
thế? Vì Thái tử phi còn chưa tỉnh táo, không thể hầu hạ hắn à?
lòng ta lạnh.
Nhưng ta lại buông lỏng sức, mặc cho Tiêu Nguyên Tuân kéo lấy, khẽ :
“Thật ?”
“Ta đồng người. Bốn ngày sau, đến nhà ta nạp ta vào .”
ngày sau, ta và thành thân, rời xa kinh thành, đến Giang Nam nơi gia ở.
Mẫu thân thu dọn đồ đạc, đi cùng ta.
Đến lúc đó, Tiêu Nguyên Tuân nhìn một căn nhà trống.
Tiêu Nguyên Tuân cuối cùng thả ta ra.
Ta không lập tức rời Đông cung, mà quen đường quen lối rẽ vào hậu viện, đến viện của Thái tử phi.
Thái tử phi tên Vạn Thanh Gia. Chữ “Thanh” của nàng ta và chữ “Thảo” của ta đều mang cùng sắc xanh.
là tên ta tục hơn, còn nàng ta thanh nhã hơn.
“ , Thái tử ca ca muốn nạp làm thiếp?”
Vạn Thanh Gia ngồi trên ghế quý phi, nhíu mày nhìn ta.
Hai nha hoàn vây quanh nàng ta, xoa bóp vai cho nàng ta, sợ nàng ta lại phát bệnh điên.
Ta gật :
“ Thái tử phi không dung được ta, xin Thái tử phi hãy để Thái tử hạ thu hồi mệnh lệnh.”
Vạn Thanh Gia .
Nàng ta đứng dậy, nhấc chân, đá mạnh vào trán ta.
Trên trán ta lập tức hiện ra một dấu giày.
“Không dung được ? Còn chưa vào đã vu cho ta là phụ nhân ghen tuông, cố tìm đến tận thị uy ?”
“Gương mặt giống ta của câu mất lòng Thái tử ca ca. ta hủy mặt là được, cần gì để Thái tử ca ca hiểu lầm ta ghen tuông?”
Nha hoàn hiểu , vội lấy một than đỏ rực tới.
Đối quý nhân, than lửa là để sưởi ấm.
Nhưng dân thường chúng ta, than lửa đủ để lấy mạng.
hơi nóng sắp áp lên má ta, lớn lại “két” một tiếng mở ra, tiếng thái giám thông báo vọng theo gió:
“Thái tử giá đáo!”
Tay Vạn Thanh Gia run lên, than trực tiếp rơi chân nàng ta.
“A!”
Nàng ta đau đớn kêu lên, hơi thở bắt dồn dập, lập tức phát bệnh điên:
“Đau! Đau quá! Thái tử ca ca…”
Tiêu Nguyên Tuân bước nhanh tới, ôm Vạn Thanh Gia đang khóc hoa lê đẫm mưa vào lòng, ra lệnh gọi thái y.
Sau khi mọi chuyện rối ren xong xuôi, hắn mới nhìn ta:
“Là nàng?”
Ta vừa định mở miệng giải thích vì mình ở đây, hắn đã tiếp:
“Cô có thể dung túng nàng ngang ngược kiêu căng, cậy sủng sinh kiêu, nhưng riêng việc nàng làm hại nàng ấy thì không thể!”
“Một than đỏ , nàng muốn lấy mạng nàng ấy !”
Tiêu Nguyên Tuân gầm lên.
Tiếng gầm khiến óc ta choáng váng.
Kiếp trước, hắn đem cái của ta giao cho Vạn Thanh Gia. Bọn trẻ khóc suốt một đêm, muốn tìm mẫu thân.
Tiêu Nguyên Tuân không phân trắng đen , cho rằng ta xúi giục bọn trẻ không nhận Vạn Thanh Gia, cố khiến nàng ta thương tâm.
Khi đó ta mới biết, tình yêu Thái tử hạ dành cho ta đều là phần dư được chia ra từ người nữ nhân này.
Có phải ta thật sự hủy dung, đời này Tiêu Nguyên Tuân không còn dây dưa ta nữa không?
Nghĩ đến đây, tay ta run rẩy, vươn về phía than kia.
4
Khoảnh khắc ngón tay ta sắp chạm vào than lửa, than đã bị Tiêu Nguyên Tuân đá văng.
Mũi giày quý giá của hắn lập tức bị cháy thủng một lỗ.
“Tăng Thảo, nàng phát điên gì !”
Ta đối diện ánh quen thuộc của Tiêu Nguyên Tuân. một thoáng, ta thậm chí nghi ngờ hắn sống lại cùng ta.
Thái y vội vàng chạy tới, tháo giày vớ của Vạn Thanh Gia ra, mới phát hiện mu bàn chân nàng ta hơi đỏ, không có gì đáng ngại.
Vạn Thanh Gia lại khóc rất dữ:
“Ta nàng ta rõ ràng đang dùng khổ nhục kế để hại ta!”
“Ta từ nhỏ được nuông chiều, không chịu nổi loại uất ức này!”
Tiêu Nguyên Tuân cuống lên, ôm Vạn Thanh Gia vào lòng, dỗ dành từng chút một:
“Được, được, chúng ta phạt nàng ấy, được không?”
Vạn Thanh Gia bĩu môi:
“Hay là ban cho nàng ta một chén rượu độc, chết cho xong!”
Cả người ta cứng đờ.
Ta nhớ lại kiếp trước, rượu độc vào bụng, toàn thân đau đớn, cuối cùng tê dại, cứng đờ, rồi mất hết sinh khí.
Quá trình đó kéo dài tròn hai canh giờ.
Huống chi, còn mẫu thân.
“Thái tử phi nương nương!”
Ta vội :
“Dân nữ vốn không có làm thiếp thất của hạ. Lần này đến đây cầu người xoay chuyển một phen, đừng để hạ nhất thời xúc động nạp dân nữ.”
“Dân nữ bảo đảm, đời này kiếp này không bao giờ xuất hiện trước mặt người và hạ nữa!”
Nhưng Tiêu Nguyên Tuân lại cắt ngang lời ta:
“Đủ rồi. Chuyện đã đủ loạn, đừng giở tính trẻ cô nữa.”
“ đã làm hại Thái tử phi, phạt nàng đến chuồng heo, ở cùng heo ngày, để Thái tử phi nguôi giận.”
Nghe đến đây, Vạn Thanh Gia mới bật .
Nàng ta thể đã ngửi mùi hôi heo trên người ta, ghét bỏ mũi.
Còn ta bị ném vào chuồng heo của Đông cung.
Cuối cùng nhặt lại được một mạng, ta mất hết sức lực, ngã ngồi đất, mặc cho hạ nhân kéo ta vào chuồng heo.
Ta co ro góc chuồng, bùn nhão bết đầy mặt.
heo lớn xúm lại, chiếc mũi ẩm lạnh cọ vào người ta.
Ta mặt, nhưng không được y phục. Chúng giẫm lên váy ta, cắn xé rách mấy lỗ lớn.
Tên canh giữ hắt một thùng nước cơm thừa vào chuồng, bắn đầy người ta.
Mấy tiểu tư bên ngoài phá lên.
Ta cắn môi, không lên tiếng.
Mùi chua thối của nước cơm thừa xộc vào mũi. Ta nằm sấp trên nền bùn nôn khan, nhưng chẳng nôn ra được gì.
chuồng heo mở ra. Một tiểu nha hoàn bưng bát đi vào, ngồi xổm trước mặt ta.
“Tăng cô nương, Thái tử phi thưởng cho .”
bát là cháo gạo đã ôi thiu, bên trên còn có sâu bọ nổi lềnh bềnh.
Ta không nhận, nàng ta liền bóp miệng ta, cưỡng ép đổ .
“Thái tử phi , không uống, thì nhốt thêm ngày nữa.”
Ta ho đến nước chảy ròng ròng, dạ dày cuộn lên từng cơn.
Ngày thứ .
Ta dựa vào hàng rào chuồng heo, xương cốt toàn thân rã rời.
Ngày mai là ngày ta và thành thân.
Nhưng bộ dạng hiện giờ của ta, có thể sống sót ra ngoài hay không vẫn còn chưa biết.
Mẫu thân còn đang đợi ta ở nhà. người biết ta vào Đông cung rồi bị nhốt chuồng heo, không biết lo lắng đến mức nào.
Ta không thể chết.
Nhưng Tiêu Nguyên Tuân không thả ta, liệu có cho rằng ta hối hôn không?
Ta ôm gối, vùi mặt . Nước từng giọt từng giọt rơi nền bùn.
Còn chưa nghĩ xong, bên ngoài bỗng vang lên một trận náo động.
Tiếng binh giáp va chạm từ xa đến gần.
chuồng heo bị một đao chém vỡ.
Ngay sau đó, một thi thể có vóc dáng gần giống ta, mặc y phục giống ta ngã . Gương mặt đã bị rạch nát.
Người dẫn dáng người cao ráo, mặt, để lộ một đôi .
Đôi ấy ta nhận ra.
.
ngồi xổm , đưa tay về phía ta:
“Nàng hãy nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, nàng và mẫu thân nàng đã thành hai cỗ thi thể.”
“Ta cho hai mẹ nàng thân phận mới.”
Ta sợ đến run rẩy toàn thân, khuyên hắn:
“Chàng là nhà thương hộ, lừa gạt Đông cung bị giáng tội!”
dịu dàng :
“Không .”
Hắn hơi nghiêng người, để lộ một đội cấm quân hoàng gia đứng phía sau.