Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta nói:
“Nó có lựa chọn tốt hơn rồi.”
Ông thở dài, trong giọng có vài phần tiếc nuối:
“Đứa Lục này có linh khí, chỉ là hơi nóng nảy bộp chộp. Nếu có thể lắng lòng rèn giũa thêm vài năm, chưa chắc không có đồ lớn. Giờ nó đi rồi, đáng tiếc.”
Ta gật đầu, không giải thích .
Phu nhân sơn trưởng đúng lúc bưng trà vào, nghe vậy liền vội đặt chén trà xuống, kéo tay ta an ủi.
“Ngươi cũng đừng quá đau lòng. Con cái rốt cuộc vẫn là con cái, dù đi xa đến đâu cũng là miếng thịt rơi người ngươi xuống.”
“Ta không đau lòng, đấy. À đúng rồi phu nhân, gần đây ta đang giảm cân, phu nhân có cách gì hay không?”
Bà ấy sững ra, nhìn ta xuống một lượt, rồi bật cười:
“Ta hay quen một vị đại phu kinh thành đến. Y thuật tốt, còn có thể phối hợp châm cứu để giảm. Nếu ngươi muốn, ta giúp ngươi giới thiệu.”
Mắt ta sáng lên:
“Vậy thì tốt quá. Làm phiền phu nhân giúp ta giới thiệu.”
05
Cứ như vậy, ta quen tiểu Hứa đại phu.
Tiểu Hứa đại phu dung mạo rất đẹp, ngũ quan đoan chính, chỉ là tính tình hơi lạnh.
Không thích nói chuyện, không thích khách sáo. Khi khám bệnh thì chữ như vàng, hỏi một đáp nửa .
Hắn thuê một tiểu viện trong trấn, cửa treo một tấm bảng gỗ, yên lặng khám bệnh.
cạnh hắn còn có một đứa con trai, khoảng bốn năm tuổi, trắng trẻo ngoan ngoãn như viên bột nếp.
Chỉ là không biết nói.
Lần đầu đến châm cứu, ta một gói bánh hoa quế mới làm, tiện tay đặt lên bàn.
A Miễn, chính là con trai của tiểu Hứa đại phu, núp khung cửa. Cái mũi nhỏ khịt khịt ngửi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đĩa bánh.
Ta vẫy tay với nó. Nó quay đầu nhìn cha mình.
Tiểu Hứa đại phu đầu cũng không ngẩng, lạnh nhạt nói một :
“Không được lấy.”
A Miễn lập tức rụt về, ngoan ngoãn đứng cửa.
Ta nhìn không đành lòng. Nhân lúc tiểu Hứa đại phu quay người đi lấy kim, ta lén nhét một miếng vào tay A Miễn.
Đứa nhỏ nhận lấy, cắn một miếng nhỏ. Hai má phồng lên, nhai rất cẩn thận.
Giống hệt một con sóc nhỏ ăn vụng.
này mỗi lần đến châm cứu, ta đều thêm một phần điểm tâm.
Có khi là bánh táo đỏ, có khi là bánh hạt sen, thỉnh thoảng cũng vài cái bánh nướng nhân thịt.
Lần nào A Miễn cũng ăn đến thỏa mãn, ôm bánh ngưỡng cửa, cắn miếng nhỏ.
Nó không biết nói, nhưng mỗi lần ta sẽ chạy lon ton đi lấy ghế cho ta.
Ta véo má nó, mềm mềm, đáng yêu.
Những ngày giảm cân không dễ chút nào.
Cái này không được ăn, cái kia cũng không được ăn.
kia một bữa ta ăn được ba cái khuỷu chân giò, giờ chỉ được gặm nửa cái, còn phải nhai kỹ nuốt chậm, hận không thể đếm hạt cơm mà ăn.
to đựng cơm đổi thành nhỏ. Ăn một , bụng vẫn trống rỗng, dạ dày nóng rát, chỉ có thể uống hai trà lạnh để ép xuống.
Buổi tối cũng toàn đếm giò kho tương, thịt dê om, thịt bò kho… rồi mới ngủ.
Ngày tháng tuy khổ sở, nhưng nhìn eo mình vòng vòng nhỏ lại, cũng xem như có hồi báo.
06
Đi lần, ta phát hiện tiểu Hứa đại phu một mình nuôi con quả không tiện.
Áo của A Miễn đã ngắn một đoạn, tay áo treo lửng cổ tay, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn, vậy mà hắn cũng không phát hiện.
Ta sự không nhìn nổi , về nhà đo kích cỡ, mua hai miếng vải bông mịn, may cho A Miễn hai bộ y phục mới.
Đứa nhỏ thay vào vui đến không được, đứng gương đồng soi đi soi lại.
Nó ra hiệu bằng tay, lúc thì chỉ mình, lúc thì chỉ ra ngoài, lại làm động tác may áo.
Ta suy nghĩ nửa ngày mới hiểu, nó hỏi ta có thể may cho cha nó một bộ không.
Ta nghĩ một lúc, thuận miệng nói:
“Dáng người cha con như vậy, khoác bao tải cũng đẹp, không cần y phục mới đâu.”
Lời dứt, lưng vang lên một tiếng ho khan.
Hứa Châu không biết lúc nào đã bưng thuốc đi vào. Mặt hắn vẫn bình thường, giọng không nóng không lạnh.
“Nếu Lục phu nhân có bao tải dư, có thể cho ta.”
Ta ngẩn ra:
“Ngươi cần thứ đó làm gì?”
“Khoác.”
Ta: “…”
A Miễn núp cửa, che miệng cười trộm, mắt cong như hai vầng trăng non.
Ta nào dám sự đưa hắn bao tải. Về nhà liền nghiêm túc cắt may cho hắn một bộ trực chuyết màu xanh đá.
Khi Hứa Châu nhận lấy, hắn không nói gì, lập tức mặc vào. Dáng người thẳng tắp, đúng là ứng với của ta: khoác bao tải cũng đẹp.
Ta mặt dày hỏi:
“Tiểu Hứa đại phu, bộ y phục này có thể trừ vào thuốc không?”
Tay hắn khựng lại, mặt không cảm xúc:
“ về.”
“Đùa thôi, đùa thôi.”
Ta vội cười làm lành:
“Trừ thuốc làm gì, trừ khám cũng được.”
Hắn không thèm để ý đến ta , quay người đi viết phương thuốc.
Nhưng sao vành tai hắn lại đỏ?
Lâu ngày, ta phát hiện Hứa Châu nuôi con sự quá sơ sài.
Tóc A Miễn lúc nào cũng rối bù, tóc con đầu chỗ vểnh đông chỗ vểnh tây.
Ta nhìn không nổi, ấn nó xuống ghế, cẩn thận chải lại một lượt.
A Miễn lắc lắc đầu, vui đến vỗ tay liên tục.
Giày cũng không . Ngón chân đã chạm mũi giày, đi đường cũng khó.
Ta lại đo kích cỡ, khâu đế giày, làm hai đôi giày vải đế mềm. Một đôi cho A Miễn, một đôi cho Hứa Châu.
Lần này ta không dám nhắc chuyện trừ .
Có một lần châm cứu , A Miễn xổm trong sân chơi đá, ta cạnh nhìn nó.
Hứa Châu thu dọn hòm thuốc , hiếm khi chủ động mở lời. Hắn nói A Miễn không phải không biết nói, mà là bị kích thích, đó không mở miệng .
Còn rốt cuộc bị kích thích chuyện gì, hắn không nói kỹ, ta cũng không hỏi.
Nhưng ta đoán chắc không phải chuyện tốt đẹp.
Một đứa nhỏ như vậy mà ngay cả nói cũng không , hẳn đã trải qua biến cố rất lớn.
Ta nhìn bóng lưng nó đang nghiêm túc xếp đá đất, trong lòng chua xót.
07
Ba tháng trôi qua, việc giảm cân của ta có hiệu quả rõ rệt.
Tuy chưa thể gọi là thon thả, nhưng ít nhất đã kiểu béo khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi, biến thành dáng vẻ đầy đặn dễ nhìn.
Vòng eo chút thu lại, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn.
Trong cung gửi đến rất thư. Ta đại khái quét qua, chữ nào cũng đầy uất ức.
Lục được ghi danh nghĩa phi, nhưng phi không thích nó. Hôm nay nói nó không biết quy củ, ngày mai lại âm thầm khiến nó khổ.
Những thủ đoạn giấu kim trong bông ở cung, một đứa mười tuổi làm sao qua?
Chữ viết trong thư xiêu xiêu vẹo vẹo, lặp đi lặp lại chỉ có một :
Nương, người vào cung ở cùng con được không?
Con nhớ người.
Ta đọc , gấp thư lại, cất vào hộp.
08
Hôm đó, ta hay đi đưa túi thơm cho Hứa Châu.
A Miễn ban đêm thường gặp ác mộng. Hắn phối một túi thuốc an thần tĩnh tâm, nói phải người mới ngủ yên được, nhưng túi thơm cũ đã bị mòn rách miệng.
Ta vậy liền chủ động nói giúp hắn may một cái mới.
rẽ vào đầu ngõ, ta đã nghe một trận cười ầm ĩ.
Mấy đứa choai choai vây thành một vòng, ở giữa là A Miễn.
Nó bị xô đẩy loạng choạng, lưng dựa vào tường, nhưng tay vẫn nắm chặt thứ gì đó không buông.
Nước mắt giàn giụa mặt, môi mím chặt, không phát ra tiếng nào.
Lửa giận trong lòng ta bốc lên. Ta bước nhanh tới:
“Tránh ra! Ai cho các ngươi bắt nạt người khác?”
Đứa cầm đầu quay lại, mặt mũi nhọn hoắt, nhìn ta xuống .
“Ngươi là gì của thằng câm này?”
“Nó lần trộm đồ của ta! Bọn ta đang bắt nó đền !”
Một đứa khác cũng hùa .
A Miễn liều mạng lắc đầu.
Ta nói:
“A Miễn không biết trộm đồ. Ta là nương của nó. Con ta sinh ra, ta đương nhiên hiểu!”
“Các ngươi còn dám bắt nạt người khác thử xem? Ta biết đánh con đấy!”
Mấy đứa sững ra, nhìn nhau.
Có đứa nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Không phải ngươi nói thằng câm này không có mẹ sao?”
Đứa cầm đầu thẹn quá hóa giận, nhấc chân định đá A Miễn đang ở tường. ta trừng mắt chắn phía , cuối cùng nó vẫn không dám động thủ.
Mấy đứa trao đổi ánh mắt, rồi nhanh chóng chạy mất.
Con ngõ yên tĩnh trở lại.
Lúc này A Miễn mới chậm rãi mở tay ra.
Trong lòng bàn tay nó là hai quả táo đỏ, bị nắm đến ấm lên.
Nó chỉ vào miệng mình, lại chỉ vào ta.
Ta ngẩn ra, rồi chợt hiểu.
Lần thuốc Hứa Châu kê quá đắng, ta nhăn mặt than có thể thêm chút đường không.
Hắn mặt không cảm xúc nói thuốc đắng dã tật. Dừng một lát, hắn lại bổ sung, uống thuốc có thể ăn hai quả táo đỏ.
Chỉ là một thuận miệng, đứa này lại nhớ kỹ.
Mũi ta cay cay. Ta xổm xuống ôm nó vào lòng, hôn lên má mềm của nó một cái.
“Cảm ơn A Miễn.”
A Miễn sững một thoáng, rồi vùi mặt vào hõm vai ta. Cơ thể nhỏ bé khẽ run lên.
09
Đúng lúc này, đầu ngõ truyền đến tiếng bánh xe lộc cộc.
Một chiếc xe ngựa màn xanh dừng lại, rèm xe được vén lên một góc.
Lộ ra một gương mặt gầy gò.
Là Lục .
Nó gầy hơn ba tháng cả vòng, mắt xanh đen, sắc mặt tái nhợt.
“Nương.”
“Con viết cho người thư như vậy, tại sao người không hồi âm?”
Ánh mắt nó chậm rãi chuyển sang A Miễn trong lòng ta.
“Đây là ai?”
Ta đứng dậy, nắm tay A Miễn, hỏi:
“Sao con lại về đây?”
Lục nhảy xuống xe ngựa, lao đầu vào lòng ta, giọng tiếng khóc:
“Nương, con nhớ người quá…”
Nó lải nhải nói rất .
Nói trong cung nó bị bệnh, phụ hoàng bận, giao nó cho phi chăm sóc.
phi không thích nó. Thuốc đắng nó không muốn uống, phi cũng mặc kệ, nói không uống thì thôi.
Bệnh cứ kéo dài, thân thể càng ngày càng kém.
Thái phó chê nó chậm chạp, phụ hoàng thất vọng với nó, nhưng tất cả đều là vì bị bệnh mà ra.
Nói mãi, nó bỗng dừng lại, lùi nửa bước, nhìn ta xuống . Mắt nó lập tức sáng lên:
“Nương, sao người gầy đi như vậy? Người trở nên xinh đẹp quá!”
“Nương, người con về cung đi.”
Nó lại nhào tới ôm cánh tay ta:
“Nếu phụ hoàng dáng vẻ hiện tại của người, nhất định sẽ để tâm đến người. Đến lúc đó, nói không chừng ngay cả ngôi hoàng cũng có thể tranh một phen…”
Ta định mở miệng, đầu ngõ lại vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp.
Một thái giám xuống ngựa, thở hồng hộc chạy tới:
“Tiểu điện hạ, sao người lại chạy đến đây? Mau nô tài về đi, hoàng thượng biết sẽ tức giận đấy.”
Sắc mặt Lục trắng bệch, nó siết chặt tay áo ta:
“Con không về! Nương, người con về cung đi!”
Thái giám lau mồ hôi, nhỏ giọng khuyên:
“Tiểu điện hạ, người đừng náo . Hoàng nương nương mới vào cung, người đã chạy ra thế này, nếu truyền đến tai hoàng , này ngày tháng của người càng khó sống hơn.”
Lục sững ra:
“Hoàng ? Hoàng nào?”