Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Hơn nữa nhanh chóng phần bánh đi kiểm nghiệm.

Ban đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một trăm lý do để thuyết phục coi trọng án của thay vì đuổi tôi ra ngoài.

Kết quả là sau khi tôi trình bày xong điểm bất và giao nộp chiếc bánh , chỉ sắp xếp tôi ngồi một phòng chờ tin.

Một chị rót tôi một cốc trà.

Khiến một trăm lý do tôi chuẩn bị hoàn toàn không có đất dụng võ.

Diệp Chấp xuất hiện sau khi tôi chờ khoảng mười lăm phút.

Vừa bước vào, anh ta đã quan tôi từ trên xuống dưới mấy lần.

Tôi đành phải ngồi thẳng lưng, hai tay bối rối chỉnh lại quần áo.

Nhưng thực ra anh ta không gì nặng .

Chỉ tên tôi, lại diễn biến sự việc, rồi tự giới thiệu sơ qua.

phần tự giới thiệu chỉ có mỗi cái tên, nhưng nhìn khí thế đó, tôi đoán ít nhất cũng phải là đội trưởng gì đó.

Rất nhanh, kết quả kiểm nghiệm có.

Chứng minh bánh quả có chứa một phần mô cơ , chỉ là một lượng nhỏ.

tôi đã biết từ trước.

Nôn cũng nôn rồi.

Bây giờ chỉ là dùng phương pháp khoa xác nhận lại mà thôi.

Tôi khẽ thở phào.

Đang định hoàn thành nhiệm vụ rồi rút lui về .

tôi cũng chẳng làm gì thêm.

Phát hiện có vấn đề rồi thì giải thích .

Nhưng thuộc về ai thì tôi không ra.

Tôi tin rằng dựa vào khoa , nhất định sẽ phá án.

Nhưng tôi chưa kịp mở miệng, Diệp Chấp cầm bản cáo, không ngẩng đầu lên:

“Cô và Chu Nghiên là quan hệ gì?”

Tôi nhất thời không hiểu vì anh ta lại vậy.

Nhưng vẫn thành trả :

“Quan hệ bạn … ừm, chắc là bạn thân hơn mức bạn bình một chút.”

Có lẽ nghe ra tôi đang căng thẳng, Diệp Chấp khẽ cười:

“Đừng căng thẳng, tôi chỉ tìm hiểu một chút.”

Tôi không rõ anh ta muốn tìm hiểu điều gì.

lúc đến tôi đã khai khai rồi.

Chiếc bánh là tôi nhận từ bạn Chu Nghiên.

Tôi nhíu mày, không thêm gì.

Diệp Chấp lại tự nhìn cáo rồi tiếp tục:

“Qua giám định, mô cơ bánh trùng khớp DNA của Chu Nghiên.”

Đầu tôi ong một tiếng.

Tai ù đi.

Nhanh vậy ?

Đã xác định là của Chu Nghiên rồi ư?

Nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.

ánh mắt không tin nổi của tôi, Diệp Chấp đột ngột đứng bật dậy.

Chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng rít chói tai “két——”.

Tôi giật bắn .

Ngẩng đầu lên lại thấy anh ta đang nhìn tôi.

Tôi cũng theo phản xạ đứng dậy, thậm chí vô thức đứng nghiêm, suýt chút nữa thì giơ tay chào.

Anh ta có vẻ hơi cạn , với tôi:

“Chúng tôi chuẩn bị đến Chu Nghiên điều tra, phiền cô dẫn đường.”

Tôi theo phản xạ đáp một tiếng “Vâng” rồi mới hoàn hồn.

lại là tôi dẫn đường?

Tôi không tin đến việc tra một địa chỉ cũng không làm .

Diệp Chấp gật đầu, quay bước ra khỏi phòng, ra hiệu tôi đi theo.

【2】

4

Suốt đường đến Chu Nghiên, bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Đầu óc tôi rối tung như có ai đó đổ cả một nồi lẩu vào , đủ thứ hỗn tạp trộn lẫn, tôi thì điên cuồng vớt “” giữa mớ hỗn độn ấy.

Trực giác mách bảo tôi có gì đó không bình .

Tôi chưa từng trải qua vụ án hình sự nào.

Hiểu biết của tôi về đều đến từ phim truyền hình, tiểu thuyết và tin tức.

biết những gì thấy chắc chắn khác xa thực tế, nhưng chỉ riêng quy trình hôm nay, từ lúc tôi án đến giờ cùng đến Chu Nghiên, có phải hơi… không đúng lắm không?

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu án nhầm hay không.

Chẳng lâu đã đến tiệm ăn sáng Chu Nghiên.

cậu ấy ở ngay tầng trên, liền với cửa tiệm.

Lúc tiệm đã dọn quầy, cửa đóng im lìm.

Diệp Chấp bước tới trước cửa tiệm, liếc nhìn xung quanh một vòng rồi quay lại tôi:

“Em xuyên đến đây mua bữa sáng, có quen các chủ tiệm xung quanh không?”

Tôi phát hiện ra hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của anh ta.

Thế nên chỉ thành trả :

“Không thân lắm, ra em cũng không tự đến đây mua nhiều, hầu như đều là Chu Nghiên giúp.”

Diệp Chấp tiếp:

“Hôm nay bánh cũng là cậu ấy giúp ?”

Tôi lắc đầu.

“Không, Chu Nghiên đã xin nghỉ hai ngày rồi, hôm nay là ngày thứ ba, cậu ấy nhờ một bạn cùng lớp giúp.”

Nghe xong, Diệp Chấp ra hiệu bên cạnh.

Lập tức có đến tôi cụ là bạn nào bánh, có cách liên lạc không.

Tôi trả từng câu một.

, tôi không nghĩ bạn đó có liên quan gì đến .

Nhưng có lẽ đây là cách làm việc của , không bỏ sót bất kỳ manh mối nào.

Diệp Chấp dường như nghĩ ra điều gì đó, ngoắc tay gọi tôi lại gần.

“Bạn nhỏ, giao em một nhiệm vụ, đi phiếm với mấy chủ tiệm xung quanh. Sau đó tìm chỗ nào đó chờ bọn tôi, chúng tôi lên trên điều tra một chút.”

Khoan đã.

Anh ta có nghĩ tôi chỉ là một quần chúng nhiệt tình chứ không phải cấp dưới của anh ta không?

Tôi tức muốn xì khói…

Tức một giây.

Rồi quay sang tiệm văn phòng phẩm bên cạnh bắt .

Tôi sự ghét cái tính không có tiền đồ của .

Diệp Chấp bọn không mặc phục.

Xung quanh tuy thấy đông hơn bình nhưng cũng không nghi ngờ gì.

Chủ tiệm văn phòng phẩm là một số ít tôi khá quen.

Vì tôi xuyên mua bút ở đây, nhất là mấy loại bút đẹp.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.