Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

06

Ta uống canh tuyệt tử ngay trước nàng ta.

Nàng ta cũng giữ lời, không để Nội Vụ phủ khó ta .

Thỉnh thoảng vào ngày mưa, ta tự một đĩa củ sen, đưa đến cho Liễu Oanh Oanh, để nàng ta dỗ Tiêu Tầm thưởng thức.

Tiêu Tầm từng đến tìm ta vài , bị ta đóng cửa tránh , sau đó cũng không đến .

Năm tháng cúi ngửa, mấy độ xuân .

Về sau, ba chúng ta ta mong muốn, thân thể dần dần suy yếu.

Cuối vào năm thứ mười ta vào cung, chúng ta lượt .

Đến ta vẫn chỉ là một nhân nho nhỏ, trở trò cười hậu cung.

Liễu Oanh Oanh lại được phong Hoàng phi, hợp táng Tiêu Tầm trong hoàng lăng.

Trở một giai thoại một .

Không ai biết, chính ta, một nhân nho nhỏ.

dùng từng bát củ sen, tự độc thiên tử tôn và Hoàng phi.

Rốt cuộc ta vẫn không cam lòng.

Tính tình ta, không được chuyện nhận mệnh .

07

Một giọt mưa rơi vũng nước, gợn lên từng vòng sóng.

“Nghe nói hôm nay bệ hạ đột nhiên mở miệng muốn tổ chức một buổi thưởng điệp yến, đến lúc đó có con bướm đẹp nhất trong Ngự Hoa viên… Ninh tỷ tỷ, tỷ sao vậy?”

Giọng Liễu Oanh Oanh trong trẻo, kéo ta khỏi cơn ác mộng.

Ta không nghe rõ nàng ta nói , cũng không để ý, dù sao ta cũng sắp xuất cung rồi.

Trong cung ra sao, từ nay không liên quan đến ta .

Thượng nghi không khó ta, danh sách xuất cung được đưa , quả nhiên có tên ta đó.

Biết ta xuất cung ngày thọ yến, Liễu Oanh Oanh đang vuốt tấm Phù Vân cẩm Tiêu Tầm ban thưởng.

Mỗi ba tấm, ai nấy đều rất vui.

Chỉ có trong lòng ta lờ mờ bất an.

Liễu Oanh Oanh có chút không nỡ.

Nhưng cũng không mở miệng giữ ta.

Ta lại trong cung, rốt cuộc nàng ta vẫn không yên lòng.

Chỉ lén bỏ vào nải ta mười lượng bạc.

Chớp mắt đến thọ thần Tiêu Tầm.

Khi xếp hàng đi ngang Càn Thanh cung.

Bỗng nghe cung nữ bên cạnh nhỏ giọng cảm thán:

“Kia chính là bướm phượng dải lụa phải không, thật đẹp. Nghe nói là bệ hạ đặc biệt vì nữ tử mình yêu mà sưu tầm về đấy. Đáng tiếc hôm nay xuất cung, không có duyên được điệp yến.”

Lòng ta giật thót.

Bướm ? trước sao chưa từng nghe nói?

Ta đang định ngẩng đầu nhìn.

Cung nữ phía trước bỗng nhao nhao quỳ , hô vạn tuế.

Ta cuối hàng, tim nảy lên, cũng cúi theo.

Giờ này Tiêu Tầm không phải nên Ngự Hoa viên gặp Liễu Oanh Oanh sao? Sao lại đây?

Lại nghĩ đến lời cung nữ bên cạnh nói.

Vết bớt hình bướm cánh ta âm ỉ nóng lên.

Ta thấp thỏm bất an, cúi đầu thấp hơn.

Tiếng bước chân đến gần một phần, lòng ta trầm một phần.

Cho đến khi vạt áo màu vàng sáng xuất hiện trong tầm mắt ta, rồi rời xa.

Nhịp tim ta không kìm được, vang trống.

cửa rồi!

Ta đang định đứng dậy.

Vạt áo kia lại quay trở lại.

Giọng nói trầm ổn trong trẻo vang lên đỉnh đầu:

“Ngươi, ngẩng đầu lên.”

08

Cách biệt một , nghe giọng nói quen thuộc.

Phản ứng đầu tiên ta là kháng cự.

ta chậm chạp không động đậy.

Cung nữ bên cạnh tốt bụng kéo áo ta một cái.

“Muốn cô lặp lại một sao? Nghe không hiểu lời nói, thì phạt đến Tân Giả khố học quy củ.”

Thiên tử thiếu niên, giọng trong trẻo, nhưng cũng rất có uy nghiêm.

Cung nữ bên cạnh không dám động .

Ta hít sâu một hơi.

Đang định ngẩng đầu.

Một nội thị vội vã đi tới, ghé bên tai Tiêu Tầm nói đó.

Loáng thoáng nghe mấy chữ “Ngự Hoa viên”, “bắt được cung nữ”.

Sắc Tiêu Tầm biến đổi, sải bước rời đi.

ta đột nhiên thả lỏng, sau lưng toàn là mồ hôi lạnh.

Nhận ra Liễu Oanh Oanh xảy ra chuyện.

Cung nữ vừa nhắc nhở ta đi đường ta một đoạn, cảm thán:

kia thật đúng là âm sai dương sai cứu ngươi một mạng. Vừa rồi giọng điệu bệ hạ thật sự dọa ta.”

Ta cười không tới đáy mắt.

Không phải âm sai dương sai.

Phù Vân cẩm Tiêu Tầm ban thưởng, ta thức đêm may y phục, lấy cớ thọ thần thiên tử, không ai chú ý đến kiểu dáng cung nữ mà dỗ nàng ta mặc vào.

Chính là để bảo đảm ta xuất cung thuận thuận lợi lợi.

Tuy lợi dụng Liễu Oanh Oanh.

Ta cũng không cảm bất an.

Dù sao nàng ta cũng không có chuyện .

Sau khi xuất cung, nhìn phố xá sáng sủa bên ngoài, sống mũi ta cay cay.

Cô độc canh giữ hậu cung mười năm, ta không đau lòng.

Nhưng được tự do một , lại suýt rơi lệ.

09

Ta lên nước đi về Giang Nam.

Chuyện điệp yến luôn khiến ta nghi ngờ liệu Tiêu Tầm có trọng sinh theo hay không.

Tuy biết bất kể hắn có trọng sinh hay không, cũng không có nửa phần tình ý ta.

Ta vẫn muốn cách kinh xa tốt.

Nghe nói đường thủy không yên ổn.

Ta cố ý thuê hai vị tiêu sư lên ta.

Đêm tối nặng nề.

đi được nửa đường, khoang bỗng bốc cháy.

Trong ngọn lửa ngút trời, máu cổ tiêu sư bắn lên ta, ấm nóng một mảng.

Một tiêu sư khác không màng tất nhảy nước chạy trốn, cũng bị một đao chém .

Đây là đầu tiên ta gặp tình cảnh vậy.

Sợ đến run rẩy, máu chảy ngược.

Nhưng ta thật sự không cam lòng cứ thế đi.

Vì vậy ta mặc cho thủy phỉ đuổi ta lên một chiếc nhỏ.

Khi hắn không kịp chờ đợi phủ phục lên ta, ta giả vờ thuận theo.

Nhanh chóng rút cây trâm buộc áo ra.

Lúc dùng sức đâm , một mũi tên lăng vân xé gió lao tới.

Sượt vành tai ta, xuyên thẳng ngực tên thủy phỉ trước .

Ta đột ngột quay đầu.

Một thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa cao đứng ngược ánh lửa đầy trời, nở ta một nụ cười rực rỡ, để lộ hàng răng trắng.

Dải lụa đỏ tươi đầu hắn khẽ lay động theo gió.

Giọng nói trong trẻo.

“Ninh cô nương, biệt lai vô dạng.”

Mắt ta run lên.

Là Giang Phượng Khuyết.

Cũng là vị thiếu niên danh, chiến công hiển hách, tướng quân dũng mãnh từng tiến cử ta phi trước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.