Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ tôi mất kiên nhẫn, giọng cao vút, chen thẳng vào cửa.
“Mẹ tìm cho con một chỗ hơn nơi nhiều! người có , đang muốn có một đứa con gái, con tới đó là hưởng phúc rồi!”
Người đàn ông phía sau mẹ tôi nhe răng cười, hàm răng vàng khè vì thuốc lá hiện rõ.
“ con nhóc, hôm nay mày đi cũng phải đi. Mẹ mày đánh cược thua, đã đem mày giao cho tao rồi.”
Ngay lập , tôi hiểu mọi chuyện.
Mẹ tôi đánh bài thua , định “bán” tôi món hàng.
“Không! Con không đi!”
Tôi hét lên, bám chặt khung cửa, nước mắt trào .
“Con muốn ở thím! Đi đi! Mấy người đi đi!”
Gương mẹ tôi lúc đã không còn chút giả vờ yêu thương nào , tiến lên, dùng sức gỡ từng ngón tôi .
“Mẹ là mẹ ruột của mày! Mạng mày là mẹ cho, mẹ bảo mày đi đâu mày phải đi đó! Cái con đàn kia quen mày mấy ngày?”
thở hổn hển, trợn mắt gằn giọng:“ chỉ là người ! Mày gần gũi làm cái gì?!”
“Thím không phải người !”
Tôi vừa khóc vừa hét, sức giãy giụa, dù mười đầu ngón bị bóp đau điếng tôi cũng không buông.
“Thím đối xử con, cho con uống sữa, cho con mặc đồ sạch . Chính mẹ là người !”
Nghe vậy,Sắc mẹ tôi lập sa sầm.
“Mày bậy cái gì đấy, con chó vong ân! Tao đánh chết mày!”
Mẹ giơ định tát tôi.
Đám đàn ông túm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh định lôi tôi xuống cầu thang.
Chúng kéo mạnh đến mức tôi đau điếng.
“Các người định làm gì?!”
Đột nhiên, một tiếng quát giận dữ vang lên đầu cầu thang.
Tôi giật ngẩng đầu.
Là chú!
Chú đang xách một hộp bánh kem, cùng thím chạy vội lên lầu.
Thân hình to lớn của chú bức tường chắn giữa tôi và mấy người đàn ông lạ kia.
Ánh mắt chú sắc bén, giận dữ đến mức muốn giết người.
“Cút đi!”
“Nếu còn không đi, tôi báo công an.”
Vài gã đàn ông nhìn thấy chú tôi vóc người cao to, sắc dữ dằn, lập mềm nhũn, ngại ngùng nhìn về phía mẹ tôi.
Nhưng mẹ tôi cũng sợ chú.
lắp bắp, chẳng biết nên gì.
Thím lập chạy đến bên tôi, ôm chặt tôi vào lòng.
Liên tục vỗ lưng tôi.
“Đường , đừng sợ, thím ở rồi, thím về rồi .”
Mẹ tôi thấy vậy, vừa lo vừa .
“Tôi dắt con gái tôi đi sao chứ! Có báo công an cũng vô dụng!”
“Nó phải đi đâu phải đi chứ!”
Thím ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng, sắc bén đến mức khiến người rợn người.
Thím .
“Chị cứ thử xem.”
“Tôi cũng có thể đòi khoản mượn năm xưa chị dùng để mua . Chị sống sung túc bên lâu quá rồi, quên luôn số đó chưa trả đúng không?”
Mẹ tôi chết sững.
Lúc tôi hiểu.
mua của mẹ, là mượn thím.
Vậy có phải ngày xưa mẹ giao tôi cho thím, là để trừ vào món nợ đó?
May , tôi sớm đã không còn mong đợi gì mẹ .
Tôi cảm nhận được hơi ấm vòng thím ôm lấy , lý trí và dè dặt trong tôi bị cảm xúc nhấn chìm hoàn toàn.
Tôi ngẩng khuôn đẫm nước mắt, gom hết can đảm và sức lực,ngẩng đầu lên.
“Mẹ ơi.”
Ngay khoảnh khắc đó, tất cả đều sững .
Nước mắt thím trào khắc.
“Mẹ ở !”
Mẹ tôi há hốc miệng.
Hồi lâu sau, :“Đường , mẹ là mẹ ruột của con.”
Nhưng điều đó giờ , không còn quan trọng .
Cánh cửa được chú đóng sầm , chặn hết mọi thứ kia.
Tôi cùng mẹ ,ăn một chiếc bánh sinh nhật thật to,mừng sinh nhật 8 tuổi của Đường .
Hôm đó, mẹ ruột tôi vẫn tôi một câu:“Đợi chú và thím mày có con ruột, mày chẳng còn ai cần đâu.”
“Mày tưởng họ thật lòng yêu thương mày à.”
Nhưng , điều đó sao chứ. Ai tôi, tôi biết rõ.
Tôi ngoan ngoãn học hành, chăm chỉ đọc sách.
Mỗi lần được nhận bông hoa điểm , mẹ tôi đều không ngần ngại khen ngợi tôi.
rằng tôi là đứa trẻ giỏi nhất.
Mẹ tự hào khoe mọi người đến chơi:
“Nhìn đi! Con gái lớn của tôi đấy! Giỏi không!”
Mẹ còn hay thơm má tôi, mắt long lanh ánh cười:“Đường của chúng tôi là đứa trẻ tuyệt vời nhất!”
Cho đến một ngày, mẹ không kìm được buồn nôn ngay trên bàn ăn.
tôi lo lắng đưa mẹ đi bệnh viện khám.
Khi trở về, cả hai khuôn đều mang nét vui mừng đến không dám tin.
Mẹ dịu dàng nắm tôi, đặt lên bụng còn phẳng lì:“Đường , con sắp làm chị rồi. Ở , có một em bé đang lớn lên.”
Tôi sững sờ.
Gần theo bản năng, tôi quay về phòng , lấy cặp sách,lặng lẽ xếp mấy bộ quần áo của .
Tôi cẩn thận gỡ từng bông hoa điểm , từng tấm giấy khen dán trên tường,gấp gọn, bỏ vào cặp.
Rồi tôi ôm chiếc cặp nhỏ, bước phòng khách.
Cố gắng khiến giọng nghe thật bình tĩnh và trưởng thành:
“Mẹ, … con chuyển vào ký túc xá trường ở. Con tự chăm sóc bản thân. Hai người chăm sóc em bé cho nhé.”
Chú và mẹ đều ngẩn người, nhìn nhau.
Rồi mẹ bỗng bật cười.
Không phải cười nhạo, là đầy xót xa.
“Đứa ngốc .”
“Con thu dọn đồ làm gì vậy? Con định đi đâu? là của con, mãi mãi là con.”
cũng bước tới, xoa đầu tôi, giọng hiền lành và nghiêm túc chưa từng có:
“Mẹ con và trông ngóng bao năm cũng không có tin gì. khi con đến, cửa vui vẻ, tiếng cười tràn ngập. Thế là em bé đến chúng . Con biết điều đó nghĩa là gì không? Là con và em có duyên đó!”
Tôi ngẩng đầu lên,nước mắt bất ngờ tuôn rơi.
Tôi ôm chặt lấy mẹ, gật đầu thật mạnh.
“Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Tôi biết, nay về sau,tôi không bao giờ phải sợ bị bỏ rơi .
【Toàn văn hoàn】