Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

8

Ngày thứ ba khi rời khỏi Vương phủ.

Ta ngồi trong một quán , người ta tán chuyện, vừa cắn hạt dưa.

Bàn bên cạnh đang bàn tán:

nói chưa? Phủ Trấn Bắc Vương đã nhận thật, đuổi cái đồ giả đi rồi!”

“Tiêu Vương gia thật là đại nghĩa diệt thân, không hổ là anh hùng!”

Bà đang điên cuồng lật sổ sinh tử.

“Bảo bối! Bắt đầu rồi! Bắt đầu rồi!”

“Tên Tiêu Cảnh Thiên bắt đầu chuyển sang màu đen rồi!”

“Chân Tiêu Phong cũng sắp gãy!”

Ta nhấp một ngụm thô.

“Không vội, cứ để viên đạn bay thêm một lúc.”

Quả nhiên.

Chẳng bao lâu , ngoài đường truyền đến tiếng bước chân dồn dập và tiếng hô hoán.

Một đội cấm quân vội vã chạy hướng phủ Trấn Bắc Vương.

nói Vương gia ngất xỉu trong lúc vào triều!”

“Hình như vết thương cũ tái phát, nôn cả bãi máu lớn!”

Khách xôn xao bàn tán.

Ngay đó có người chạy vào báo tin.

“Không xong rồi! tử cưỡi ngựa ngã gãy chân!”

nói con ngựa đột nhiên phát điên, kéo nào cũng không giữ được!”

Ta bật cười.

Không còn sát khí của ta trấn áp, những oan hồn Tiêu Cảnh Thiên mang từ chiến trường đến đòi mạng, thân thể ông ta khỏe được mới là lạ.

Còn Tiêu Phong, con ngựa trước đây là do ta huấn luyện, ngoài ta , ai cưỡi cũng gặp xui xẻo.

còn ?” ta hỏi Bà.

ta đang bận chuyển tài sản.”

Giọng Bà đầy khinh bỉ.

“Hệ thống của ta cần nuốt khí vận. Bây giờ đi rồi, khí vận của Vương phủ không còn ai trấn giữ, đang bị ta hút điên cuồng.”

vài ngày nữa thôi, cái Vương phủ đó sẽ biến thành một tòa nhà chết.”

“Mẹ ta thì sao?”

Đó là điều duy nhất ta quan tâm.

Bà im lặng một lúc.

“Mẹ … bị giam lỏng.”

nói bà ấy tinh thần thất thường, làm cha tức bệnh, nên người nhốt bà vào củi phòng phía .”

“Đến một bữa cơm nóng cũng không ăn.”

“Rắc.”

Chiếc chén trong tay ta bị bóp nát thành bột.

Nước chảy đầy tay, ta cũng không thèm .

Thẩm Quân Quân… là giới hạn của ta.

Ai dám chạm vào… kẻ đó phải chết.

.”

Ta nghiến răng, ép ba chữ ấy.

“Nếu đã muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn .”

Ta đứng dậy, ném xuống một thỏi bạc vụn.

“Đi, phủ.”

“Bảo bối, ta kiểu gì? Xông vào giết sao?” Bà hưng phấn hỏi.

“Xông vào giết thì quá rẻ bọn .”

“Ta muốn bọn xuống cầu ta bước vào.”

Đúng lúc đó, một người đàn ông trông như gia chạy vào quán , suýt ngã.

Chính là đại gia của Vương phủ.

thấy ta, mắt sáng lên, lập tức sụp xuống.

! Bối Bối !”

“Xin người trở xem một chuyến!”

“Vương phủ… Vương phủ bị ma ám rồi!”

Ta cúi đầu , khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

“Bị ma ám? Đi tìm đạo sĩ đi, tìm ta làm gì?”

“Ta đã bị đuổi khỏi nhà rồi, sống chết của Vương phủ liên quan gì tới ta?”

gia khóc lóc nói:

“Đạo sĩ đã tìm rồi! Hòa thượng cũng mời rồi!”

“Nhưng vừa bước vào cửa đã bị dọa chạy mất!”

“Vị thật … cái cô thư ấy, đang bày trận pháp trong phủ nói là trừ tà, kết quả càng trừ càng tà!”

“Bây giờ Vương gia hôn mê bất tỉnh, tử gãy chân sốt cao.”

có Vương phi… có Vương phi không sao, vẫn luôn bị nhốt trong củi phòng gọi tên người…”

đến mẹ, tim ta siết .

Nhưng trên mặt ta vẫn không lộ chút cảm xúc.

“Ồ? Vậy đúng là báo ứng.”

gia bắt đầu dập đầu, trán cũng dập đến bật máu.

! Lão nô biết người chịu oan ức!”

“Nhưng trong phủ còn mấy trăm mạng người!”

“Những… những thứ , khi người ở trong phủ… mới không dám quấy phá!”

Ta cúi xuống, thẳng vào mắt gia.

“Muốn ta quay ?”

“Được.”

“Bảo Tiêu Phong – cái tên què đó – tự mình khiêng kiệu đến đón ta.”

“Còn nữa.”

“Bảo con tiện nhân … từ cổng lớn Vương phủ, mỗi bước một , đến trước mặt ta xin tội.”

gia sững sờ.

“Chuyện này… chuyện này…”

“Không làm được?”

Ta xoay người định rời đi.

“Vậy thì chờ nhặt xác bọn đi.”

9

Chưa cần đợi đến ngày hôm .

Phủ Trấn Bắc Vương đã không chống đỡ nổi nữa.

Ngay đêm hôm đó, trong phủ vang lên tiếng quỷ khóc sói tru.

Tiêu Cảnh Thiên trong mộng bị lệ quỷ đòi mạng, cổ bị bóp đến đầy vết bầm tím.

Chỗ chân gãy của Tiêu Phong bắt đầu lở loét, chảy nước đen, đại phu nói phải cắt bỏ.

Còn .

Hệ thống của ta dường như cũng không áp chế nổi sát khí hung dữ như vậy, ngược còn bị phản phệ.

Gương mặt vốn tú của ta bắt đầu mọc lên những vết đốm đen kỳ quái.

Trời vừa tờ mờ sáng.

Một cỗ kiệu tám người khiêng đã dừng trước cửa khách điếm nơi ta ở.

Tiêu Phong được người dìu, sắc mặt trắng bệch, một chân bó đầy nẹp gỗ dày.

từng hăng hái phong độ, giờ chật vật thảm hại.

ta, giọng khàn khàn.

“Bối Bối…”

“Ca… ca đến đón muội rồi.”

Ta ngồi trên lan can lầu hai, cắn một miếng táo.

“Ai là muội muội của ?”

“Ta nhớ mấy ngày trước, tử gia còn chính miệng gọi ta là con hoang cơ mà.”

Thân thể Tiêu Phong khẽ lảo đảo.

nghiến răng, “bịch” một tiếng xuống đất.

Cái này khiến toàn bộ tôn nghiêm của một tử bị nghiền nát.

“Là ta sai rồi!”

“Là ta mắt mù! Là ta bị mỡ heo che tim!”

“Bối Bối, cầu xin muội cứu cha, cứu cái nhà này đi!”

Dân xung quanh xem náo nhiệt vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.

trỏ bàn tán không ngớt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.