Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đó là đòn trí mạng .
cổ đông đứng về phía Phó Thừa Huyền lập tức quay đầu.
“Tổng giám đốc Phó, chuyện này là ? Tại anh lại chọn một phương rủi ro cao như vậy?”
“Anh định kéo chúng tôi – kéo cả Tập đoàn Phó – xuống hố à?!”
“May cô Kỷ… không, may Phó phu nhân kịp thời ngăn chặn. Không thì chúng ta đều tội nhân của Phó thị mất rồi!”
Phó Thừa Huyền, rơi vào cảnh tứ bề thọ địch.
Anh ta như một pho tượng rút hết linh hồn, đứng sững giữa hội trường.
Anh tôi, ánh mắt đầy căm hận không cam tâm.
“Kỷ Ngôn, cô… cô gài tôi!”
Tôi ôm Phó An, bình thản đối diện ánh mắt ấy.
“Tôi chỉ là – lấy lại gì thuộc về tôi.”
Giọng tôi không lớn, nhưng chữ rõ ràng vang vào tai anh.
“Phó Thừa Huyền, anh chưa hiểu người vợ của mình. Cũng chưa quan tâm con trai anh.”
“Cho nên, hôm nay… anh thua rồi.”
Thẩm Nhược Mai bước lên, kết thúc tất cả bằng một lời tuyên bố.
Bà tuyên bố tạm đình chỉ mọi chức vụ của Phó Thừa Huyền tập đoàn, đồng thời lập tổ chuyên trách đánh giá dự “Phượng Hoàng Kê Ngô” do tôi đề xuất.
ngay trước sự chứng kiến của hội trường, tôi cũng chính thức tuyên bố:
“Nếu dự này công, tôi sẽ dùng danh nghĩa cá nhân, trích 10% lợi nhuận của dự lập Quỹ Hỗ Trợ Mẹ Đơn Thân – giúp đỡ người mẹ giống như tôi, vật lộn nghịch cảnh.”
Câu vừa dứt, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Tôi không chỉ giành được chiến thắng sự nghiệp, đứng trên đỉnh cao của đạo nghĩa.
Phó Thừa Huyền – giữa tiếng vỗ tay ánh khinh miệt mọi người – giống như một con chó nhà đuổi đi, nhếch nhác bảo vệ “mời” ra khỏi phòng họp.
Thời đại của anh ta – chấm dứt.
thời đại của tôi – mới chỉ vừa bắt đầu.
10.
Kế hoạch liên hôn hoàn sụp đổ khiến cho Chỉ trở trò cười của cả giới thượng lưu.
Với một tiểu thư nhỏ kiêu ngạo như cô ta, dĩ nhiên không thể nào nuốt trôi cục tức này.
Vài ngày sau, cô ta chặn tôi bãi đậu dưới tầng hầm khu chung cư.
Cô ta trang điểm kỹ lưỡng, mặc Chanel mới , nhưng đôi mắt đỏ ngầu đầy oán độc kia phá hủy sự tao nhã ngoài.
“Kỷ Ngôn, cô đừng vội đắc ý!”
Vừa mở miệng, là cái luận điệu não tình tôi bỏ lại không biết bao nhiêu .
“Cô tưởng cô thắng rồi ? Thứ cô có chỉ là một cuộc hôn nhân rỗng tuếch! Người Thừa Huyền là tôi!”
“Khi ở tôi, anh ấy mới thực sự thoải mái hạnh phúc! Anh ấy ở cô chỉ trách nhiệm, đứa trẻ đó!”
Tôi gương mặt vặn vẹo kích động của cô ta, thậm chí lười nổi giận.
Tôi chỉ cảm thấy—buồn cười, đáng thương.
Bình thản tháo dây an , tôi bước xuống , trên cao xuống cô ta.
“Thật ?”
Tôi nhẹ nhàng phản bác.
“Vậy anh ta có với cô, trước lại cưới tôi không?”
Chỉ ngẩn người.
Tôi khẽ nhếch môi, ra một bí mật có lẽ ngay cả Phó Thừa Huyền cũng quên.
“Bởi trước, anh ta cần danh nghĩa học trò của cha tôi giành giải quốc tế cho đồ tốt nghiệp—giải thưởng sẽ giúp anh ta vào được hội đồng quản trị của Phó thị.”
Sắc mặt Chỉ trắng thêm một bậc.
Tôi tiếp tục , giọng nhàn nhạt như đang kể chuyện người khác.
“Bây giờ, anh ta cần tiền của nhà họ tranh quyền, nên anh ta ‘’ cô.”
“Đợi khi dự ‘Phượng Hoàng Kê Ngô’ của tôi khởi động, anh ta lại cần kỹ thuật của cha tôi củng cố địa vị ở Phó thị.”
“Cô đoán xem, lúc đó… anh ta sẽ lại ‘’ ai?”
Tôi cơ thể đang run rẩy sốc của cô ta, nhẫn tâm đâm thủng ảo tưởng.
“Tiểu thư , đừng ngốc nữa.”
“Anh ta chẳng ai cả, người duy anh ta —là chính mình.”
“Cả cô lẫn tôi, chúng ta chỉ là tấm bàn đạp anh ta cần leo lên ở mỗi giai đoạn khác nhau của cuộc đời.”
“Khác biệt duy là—tôi là một tấm bàn đạp… cứng hơn cô nghĩ đấy.”
Tôi vòng qua người cô ta, chuẩn lên rời đi.
cửa , như sực nhớ ra điều gì, tôi quay đầu, mỉm cười “thiện chí”.
“À đúng rồi.”
Tôi chỉ vào đồ đắt tiền trên người cô ta.
“ cô đang mặc là mẫu giới hạn mùa trước phải không? Phó Thừa Huyền tặng?”
“Gu thẩm mỹ của anh ta thật tệ.”
“Anh ta tặng tôi, luôn luôn là—mẫu mới .”
xong, tôi không lại gương mặt tái nhợt của cô ta, khởi động , rời đi làn khói bụi.
gương chiếu hậu, tôi thấy cô ta như kẻ mất hồn, ngã ngồi xuống nền đất lạnh băng.
Với một người tôi không lâu, mọi lời khiêu khích về “tình ” đều trở nên yếu ớt vô nghĩa.
thế giới của tôi, lâu không chỗ cho anh ta.
Chiến trường của tôi, cũng chẳng là chuyện tình cảm nữa.