Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Môi Trần run run, không thốt nên lời.
Trần Kiến Quốc cũng xông vào, thấy cảnh tượng trước , mặt lập tức trắng bệch.
“Không thể … này không thể …”
Ông ta lẩm bẩm, rồi đột ngột quay người, lảo đảo chạy ra ngoài.
“Đến công ! Đến công xem sao!”
17.
*
Hai người lại bắt một chiếc taxi, thẳng đến tòa văn phòng của tập đoàn họ Trần.
Thế nhưng họ còn chưa qua cửa tòa bị bảo vệ chặn lại.
Trần la lối om sòm, bảo mình là thiếu gia của tập đoàn họ Trần, bảo bảo vệ chủ tịch ra đây.
Đội trưởng đội bảo vệ bị ồn đến mức không chịu nổi, dùng bộ đàm người của phòng hành chính .
Người ra là một người phụ nữ ngoài bốn mươi, mặc vest công sở, trông rất tinh anh, tháo vát.
Bà ta đánh giá Trần và Trần Kiến Quốc đầu đến chân, lạnh lùng nói:
“Công này đổi chủ ba năm trước rồi, không có liên quan đến người cả. Nếu người còn loạn ở đây, sẽ báo cảnh sát.”
“ là Trần Kiến Quốc! Công này là của !” Trần Kiến Quốc gầm lên.
“Của ông?”
Người phụ nữ cười khẩy: “Thế ông đưa bằng chứng ra đây. Giấy phép doanh, chứng nhận cổ phần, con dấu pháp nhân, tùy ông đưa cũng được.”
Trần Kiến Quốc há hốc mồm, chẳng nói được lời .
Những thứ đều nằm két sắt ở cả rồi!
Hai người lại vẫy một chiếc xe, như điên cuồng ngược về .
Xông vào biệt thự, băng qua đống vỏ mì tôm và quần áo bẩn vứt la liệt trên sàn, thẳng lên phòng việc trên tầng hai.
Mật khẩu két sắt không đổi, Trần Kiến Quốc run rẩy nhập mật khẩu, một tiếng “cạch” vang lên, cửa két bật mở.
Nhưng bên trống trơn.
Trần Kiến Quốc và con trai ngây người chằm chằm vào két sắt rỗng tuếch, môi run rẩy nhưng không thốt ra được nửa chữ.
Đám công nhân lôi xệch bọn họ vứt ra ngoài.
“ cảnh cáo người, còn dám xông vào đây loạn, báo cảnh sát bắt cổ người đi đấy!”
18.
*
Trời tối sầm lại.
Hai người lê chân nặng nhọc vào một khách sạn bình dân ven đường, cô bé lễ tân nhận lấy thẻ căn cước quẹt một , ngẩng đầu lên hai người bằng ánh nghi ngờ:
“Thưa anh, thẻ căn cước của anh… hệ thống báo bị hủy, không thể thủ tục nhận phòng.”
Đổi sang quán khác, y như vậy.
Đổi thêm quán nữa, không được.
Hai bố con bàn bạc lại, bọn họ còn bao nhiêu nhân tình cơ mà, chi bằng cứ đi tìm từng người một.
Bọn họ cho đám đàn bà bao nhiêu tiền, giờ cũng là lúc bắt bọn ả báo đáp rồi.
Họ rất nhiều điện thoại, đối phương không phải không nghe máy cứ nhấc máy lên là chửi rủa xối xả.
Thậm chí, ông già lão làng từng bao nuôi hai bố con còn đe dọa sẽ đánh gãy chân bọn họ.
Đêm , hai bố con rúc một ống cống bằng bê tông dưới gầm cầu vượt ở vùng ngoại ô, thoi thóp qua đêm.
Họ còn rất nhiều WeChat cho mẹ con Tô Vãn, nhưng chẳng kết nối được.
Sáng sớm hôm sau, hai bố con tỉnh dậy, đập tay lên trán: “Chúng ta đi tìm anh Đao! Chắc chắn anh ấy biết xảy ra!”
19.
*
Khi bọn họ đến biệt thự của gã mặt , gã đang vắt chéo chân uống trà.
Thấy hai bóng người lem luốc vào, gã nheo một lúc lâu, rồi ngạc đặt mạnh tách trà bàn.
“Hai người… vậy mà còn sống à?”
Trần Kiến Quốc vuốt lớp bụi trên mặt, bày ra vẻ mặt đau khổ cùng cực.
“Anh Đao, bọn em chết đi sống lại, khó khăn lắm mới về được đến nơi, kết quả cũng mất, công cũng không còn…”
Trần cũng vội vàng quệt nước : “Bọn em giờ không liên lạc được với mẹ em và vợ em nữa, nên muốn đến hỏi anh xem năm rốt xảy ra ?”
Gã mặt hai người đầy hoài nghi, sau sai người mang hai ghế ra, kể lại rành rọt mọi xảy ra ba năm trước.
Nghe xong, biểu cảm trên mặt hai bố con ngơ ngác chuyển sang hãi, rồi hãi sang không thể tin nổi.
Trần đứng phắt dậy: “Hai người họ vậy mà bán cả công đi để trả nợ?! Năng lực việc của Tô Vãn giỏi như thế, theo lẽ thường phải đàng hoàng doanh công để kiếm tiền trả nợ chứ?!”
Gã mặt thong thả thổi lớp bọt trà, mí cũng chẳng thèm nhấc lên: “Hai người chết rồi, chắc tim họ cũng chết theo rồi. Đàn bà mà thấy đời không còn để hy vọng nữa, giữ mấy thứ lại ?”
Trần Kiến Quốc như bị rút hết xương sống, ngồi thịch ghế, mãi mới rặn ra được mấy chữ cổ họng: “Vậy… họ đi đâu rồi?”
“Họ đi…”
Gã mặt kéo dài giọng, cố tình dừng lại.
hai bố con lập tức sáng lên, cổ vươn dài ra.
Gã mặt nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đặt , rồi mới chậm rãi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tao cũng không biết.”
20.
*
Rời khỏi chỗ gã mặt , hai bố con bỗng nhớ ra đống vàng.
Hai người lại về biệt thự.
Cậu thanh niên mở cửa cho bọn họ lần trước khoanh tay dựa vào cổng sắt, giọng điệu thiếu thiện chí: “ người rốt muốn ?”
Trần Kiến Quốc cười nịnh bợ, bảo muốn vào tìm chút đồ.
Trần sốt ruột không chịu nổi: “Là đồ rất quan trọng!”
Khóe miệng cậu thanh niên giật giật, lôi điện thoại ra nhắn tin.
Một lát sau, điện thoại rung lên, cậu ta cúi , đổi thái độ:
“Được thôi, sếp chúng bảo cho người tìm, vào đi.”
Hai bố con lăn lê bò toài xông vào sân, thẳng đến cây hòe già.