Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ấy gật , quay sang nhìn .
“Anh , theo như tài liệu hiện có, quyền sở hữu căn nhà này thuộc về tài sản cá trước hôn của Tô, người đứng tên có mình ấy. Anh và anh không có quyền tùy ý ngăn cản chủ sở hữu thực hiện quyền cư trú và quản lý.”
Môi mấp máy.
Cuối cùng nặn được câu:
“Đồng chí , đây… đây là gia đình, chúng tôi tự giải quyết nội bộ được.”
Nam liếc nhìn anh ta .
“ nãy không phải các người làm ầm ĩ lên đến mức tầng lầu đều đổ xem sao?”
“Giờ mới đòi giải quyết nội bộ, thế nãy các người làm ?”
Sắc mặt đám đứng cạnh còn đặc sắc hơn nãy.
Nhất là bà dì lớn của anh ta.
nãy bà ta còn hùng hổ hùa theo Trần Quế Hương chửi bới tôi.
Giờ nghe thấy mấy chữ “tài sản cá trước hôn ”, liền vội vàng lùi lại phía sau.
Đến nhìn thẳng tôi không dám.
tiếp tục hỏi tôi, tối nay còn có tranh chấp khác không.
Tôi vừa định mở lời, bất ngờ nắm chặt lấy cổ tôi.
Lực nắm rất mạnh.
Anh ta hạ giọng, gần như là đang cầu xin tôi.
“Tô Niệm, dừng ở đây thôi được không?”
“ muốn ly hôn, anh chấp nhận.”
“Xin đừng nói thêm nữa. , xóm, ban quản lý đều đang nhìn, định để anh sau này làm sao mà nhìn mặt ai được nữa?”
Tôi cúi , nhìn bàn đang nắm chặt lấy mình của anh ta.
Bỗng nhớ lại bữa cơm tối hôm đó, anh ta nhẹ nhàng tuôn câu “làm tôi khó xử”, rồi đẩy tôi trước mũi dùi của tất mọi người.
Bây giờ thì anh ta thế nào là khó xử rồi đấy.
Muộn rồi.
Tôi chầm chậm rút .
“Anh sống khó xử hay không, chẳng liên quan đến tôi.”
“ anh làm nhục tôi, thì anh phải lường trước có ngày hôm nay.”
Nói xong, tôi nhìn thẳng .
“Có tranh chấp.”
“Và không là nhà cửa.”
“Bọn tự ý xông phòng ngủ của tôi, động chạm đồ đạc cá của tôi, còn làm hỏng đồ đạc phòng bé nữa.”
Tôi giơ phòng ngủ phụ.
“Rất nhiều đồ đạc đó, đều bị bọn làm hỏng hết.”
lập tức cùng tôi xem xét.
Cũi trẻ , loa đài, quần áo, hình ảnh, tất đều còn đó.
Tôi mở sẵn lịch sử mua và hình ảnh gốc điện thoại đối chiếu.
Khi nữ chụp ảnh thu thập bằng chứng, thằng cháu trai của vẫn còn lầm bầm ngoan cố đứng ngoài cửa.
“ vẽ bậy có vài nét thôi mà.”
Tôi quay nhìn nó.
“Trẻ con không , làm thì phải chứ?”
ả bị tôi nhìn chằm chằm nên chột dạ, nhưng vẫn cứng họng.
“Trẻ con táy máy chân tí, đền cho là xong chứ , có cần phải làm ầm lên thế không?”
Có cần không.
Tôi thật sự nghe phát chán ba chữ này rồi.
Tôi chưa kịp lên tiếng, điện thoại phòng khách bỗng đổ chuông.
Là điện thoại của .
Ban anh ta không muốn nghe.
Nhưng hai chữ “Mạnh tổng” nhấp nháy trên màn hình chói mắt quá, ai nhìn thấy.
Nam hiệu cho anh ta bắt máy.
đành cắn răng vuốt nghe.
dây bên kia không nói .
, anh ta vẫn còn gật lia lịa.
“Mạnh tổng, tối nay là do xử lý không thỏa đáng…”