Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Y ta, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ khó tin.
“… của cô… sao có …”
Y không tin một nữ nhân trông có vẻ yếu ớt có mạnh nhường này.
Ta không y thời gian suy nghĩ. Kiếm của ta tựa sao sa, chớp mắt đã đâm tới trước y. Nhanh! Nhanh đến cực điểm!
Hô Diên Báo kịp chắn loan đao trước ngực.
Ting!
Mũi kiếm đâm chuẩn xác thân đao của y. Một lượng vô địch truyền tới.
Rắc.
Thanh loan đao rèn từ bách luyện tinh cương thế mà gãy gập làm đôi. Mà thanh kiếm của ta thế không giảm.
Phập.
Đâm xuyên bả vai phải của y.
“Á ——!” Hô Diên Báo hét thảm. Y muốn lui về sau, nhưng ta không y cơ hội.
Cổ tay ta khẽ động, lưỡi kiếm thuận thế chém xuống, chặt đứt toàn bộ gân cốt cánh tay phải của y. Cánh tay cầm đao rũ xuống mềm nhũn, không còn gì nữa.
Một Vua thảo dựa mạnh kiếm cơm. Thế là phế.
Ta thu kiếm , lạnh lùng y: “Bây giờ, ngươi còn thấy mình là đàn ông nữa không?”
Hô Diên Báo quỳ một chân đất, thở dốc ồ ồ. Y ta, trong mắt không còn ngông cuồng, còn hoảng hốt vô tận. Y sợ rồi. Thực sợ rồi. Y nhận được ta một thứ hơi thở còn dã , còn đạo hơn y. Đó là hơi thở của bậc vương đích thực.
“Cô… cô rốt cuộc, là ai…” Y run rẩy hỏi.
Ta bước tới lấy kiếm nâng cằm y : “Ta là kẻ lấy mạng chó của ngươi!”
Nói xong, vung kiếm chém xuống.
Một đầu bay vút cao. Máu tươi bắn tung tóe ta.
Vua thảo Hô Diên Báo. Chết!
18
chết của Hô Diên Báo một búa tạ đập nát tia hy vọng cuối cùng của tộc.
Khi Triệu Vân xách thủ cấp y ra khỏi vương trướng, mọi tên lính tộc đang ngoan cố chống trả đều sụp đổ hoàn toàn. Chúng vứt bỏ vũ khí, quỳ sụp dưới đất run lẩy bẩy.
Một cuộc hành động trảm thủ tưởng chừng không hoàn thành, đã được ta kết thúc bằng cách thức đạo và bất khả tư nghị nhất.
Ta không lưu thảo quá lâu, để một bộ phận đội phụ trách tiễu trừ tàn dư và trấn an Hán từng bị nô dịch. Sau đó, mang thủ cấp Hô Diên Báo cùng đại chủ ban sư hồi triều.
Tin tức truyền về thành nhanh hơn tốc độ ngựa.
Đại Chu sôi sục! Bắc cảnh đại tiệp! Đại Thiền Vu tộc bị chém đầu! Năm mươi vạn đại toàn phúc diệt! Trấn quốc Công chúa Thẩm Vi xoay chuyển đất trời, cải tử hoàn sinh!
Tên của ta sau một đêm rền vang đi khắp đại giang nam bắc. Ta trở thành thần hộ mệnh của Đại Chu, trở thành tín ngưỡng duy nhất trong lòng muôn vàn bách tính.
ngày ta dẫn đại quay về thành, khung cảnh hoành tráng chưa từng có.
mang văn võ quan đích thân ra ngoài thành ba mươi dặm nghênh đón. Bách tính thành tự động ra quỳ kín dọc đường chúng ta trở về. Gương ai nấy đều rạng rỡ niềm vui thoát vòng sinh tử, và tôn sùng kính trọng phát ra từ tận đáy lòng dành ta.
“Công chúa thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!”
Tiếng hô hoán núi lở biển gầm chấn động mây xanh. Khoảnh khắc ấy, ta thậm chí còn thấy mình giống chủ nhân của vương quốc này hơn gã đang ngồi long ngai kia.
ta, biểu phức tạp khôn lường. Có mừng rỡ, có kích, nhưng nhiều nhất là kiêng dè và sợ hãi sâu sắc.
biết, kể từ ngày hôm nay, Thẩm Vi ta đã không còn là thần tử mặc nhào nặn nữa. Ta đã trở thành một tồn tại mà bắt buộc phải ngước .
Trong cung tổ chức tiệc khánh công cực kỳ long trọng.
Trước văn võ quan, ban thưởng hậu hĩnh ta. Vàng bạc châu báu, ruộng tốt nhà đẹp cứ nước chảy đưa phủ soái. còn phá lệ chưa từng có, phong ta làm “Vũ An Vương”. Cùng ngồi chung với , gặp không cần quỳ, triều không cần bước vội. Đây là vinh sủng vô thượng chưa từng có kể từ khi khai quốc Đại Chu.
tưởng dùng những thứ này là có mua chuộc ta, có khiến ta an phận thủ thường.
vẫn quá ngây thơ.