Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Cũng không vết thương lớn gì, chỉ là cổ chân bị trầy da.
Sở Nghiêu gọi thái y đến chữa trị cho ta và Vân Chi. tìm kẻ đẩy Vân Chi, phạt luôn kẻ với Ty vũ.
thái y bôi thuốc xong, ngài hạ lệnh cho tất cả ngoài.
Căn phòng nhỏ của ta chẳng có mấy chỗ đặt chân. Ngài không thể xoay người , đứng ở đây có vẻ rất chật chội.
Nhưng ngài dường như không bận tâm, chỉ rũ nhìn ta chằm chằm.
“Mấy vết thương không chạm nước. Đừng luyện múa nữa, cứ an tâm nghỉ ngơi trong phòng. Nếu ngươi muốn, về lại Đông cung cũng .”
Ta không đáp, đưa nhìn ngoài cửa sổ.
Cây cỏ xanh tốt, nắng gắt hắt trên ngói xám, bụi trần bồng bềnh lơ lửng trong không khí oi bức.
Sở Nghiêu đột nhiên trở nên bực bội.
“Liễu Thư Yểu, bổn cung vốn không định quản của ngươi. Nhưng nhìn ngươi quỳ ở , ta lại không nhịn tự hỏi, đầu gối ngươi có đau không, cơ thể có chịu đựng nổi không? ngươi lừa dối ta, ta thậm chí còn quên cả bắt tội.”
Nhắc đến , ngài tối sầm lại.
“Tên hôn phu của ngươi từ một trước hối hôn, trả lại canh thiếp cho ngươi, rước khác qua cửa rồi. ngươi còn dám ở trước ta nói cái gì phi chàng không gả.”
Ta không ngờ ngài lại đi điều tra .
Ngài giận, ta chỉ còn cách quỳ xuống tạ tội. Đang định đứng dậy, ngài lại cản ta lại.
“Ta đâu mãnh thú hồng thủy gì. Ta đối với người mình yêu cũng dịu dàng, nâng niu như hòn ngọc quý trên tay. Ngươi tin không?”
Ta tin chứ.
Trước kia ngài quả thực như , thế nên ta mới yêu ngài đến mức muốn chiếm làm của riêng.
Cũng chính vì , Vân Chi nhập cung nữa, trong lòng ta uất ức, không cho phép ngài tìm người khác thị tẩm.
Bình thường nếu ta dỗi, ngài dỗ dành ngon ngọt. Nhưng , ngài lại nói với người khác:
“Quý phi kiêu ngạo, đến lúc mài giũa tính nết của ta rồi.”
Ngài phạt ta quỳ trước cung Càn Thanh cả một buổi sáng.
Đúng lúc bãi triều, bá quan văn võ tấp nập kéo , vừa vặn chứng kiến bộ dạng tháo trâm quỳ gối của ta.
Ta cảm thấy vô nhục nhã.
tuyết vừa tan, trời gay gắt xuống. Đầu gối ta ướt sũng, chân tê dại đến mất cảm giác.
Nhưng Sở Nghiêu – người yêu ta suốt sáu trời, chẳng buồn hỏi ta một câu có đau hay không.
đến Vân Chi tới đón ngài bãi triều, tình cờ bắt gặp ta, ấy không đành lòng nên cầu xin ngài miễn phạt cho ta.
Nghĩ đến đây, ta nhìn thẳng vào Sở Nghiêu:
“Nô tỳ biết, Điện hạ đối xử tốt với người trong lòng.”
“ nô tỳ xin kính chúc Điện hạ ái cầm sắt hòa minh, con cháu đầy đàn.”
Ngài nhìn ta đăm đăm hồi lâu.
“Ngươi không cần mở miệng là vạch rõ ranh giới với ta như . Ngươi không có tình ý, ta cũng không ép buộc. là cuối ta lo của ngươi, ngươi tự giải quyết cho tốt.”
Sở Nghiêu để lại một hũ thuốc bôi rồi phất áo bỏ đi.
Vân Chi nhìn ta thở dài thườn thượt, bảo rằng rõ ràng Thái tử có ý với ta, ta đúng là đồ ngốc.
ấy lại giành vị trí múa chính.
Tháng Tư, danh sách cung xuất cung dán lên.
Vân Chi hào hứng kéo ta đi xem.
Ta tìm thấy tên mình trong . Mọi người xúm lại, mồm miệng mười bàn tán về cuộc sống tự do ngoài kia.
Ta cũng ngập tràn hy vọng.
Nhưng danh sách duyệt lại hai đưa xuống, tên ta và Vân Chi lại bị gạch bỏ.
Ta thẫn thờ một lúc, vội đi tìm cô cô chưởng sự để hỏi thăm.
Bà ấy lại cười híp bảo:
“Hoàng hậu nương nương muốn chọn thị thiếp cho Ngụy Vương, hai đứa có tên trong danh sách đợi tuyển. Đợi Ngụy Vương hồi cung, xem ngài ấy chọn ai, rồi mới quyết định các ngươi đi hay ở.”
10
Kiếp trước, Ngụy vương Sở Tùng không hề chọn thị thiếp trong buổi yến tiệc. Ngài ấy cưới đích trưởng của Trung Dũng hầu, một đời một kiếp một đôi người.
Chỉ là ngài ấy cũng có dã tâm. Đến thứ sáu Sở Nghiêu đăng cơ, ngài ấy khởi binh làm phản. phản loạn bị dẹp yên, vì không cam lòng trở thành tù , ngài ấy tự vẫn ngay trước trận tiền.
Nghe xong , ta thở phào nhẹ nhõm.
Sở Tùng không chọn ai đâu, như ta vẫn có thể thuận lợi xuất cung.
Thoắt cái đến tiệc mừng công, Vân Chi lại đột ngột đổ bệnh. nôn mửa tiêu chảy, nằm bẹp giường không dậy nổi.
Ty vũ sốt ruột bốc hỏa, thấy ta và Vân Chi tập luyện nhau, liền giao luôn vị trí múa chính cho ta.
Ta mặc vũ y, đeo khăn che chờ ở giữa sân.
tân khách nườm nượp. Nhớ lại xưa, ta cũng từng ngồi trên ghế cao, thưởng thức cung ca múa. Về vì tranh sủng, ta lại đến Giáo phường ty học múa. Ta học ròng rã ba tháng, chỉ muốn múa cho Sở Nghiêu xem.
Nhưng tiếc thay, ngài ấy chẳng dành cho ta dù chỉ là thời gian của một điệu múa. Ngài chỉ nhíu mày, trầm giọng nhắc nhở:
“Quý phi dáng Quý phi, đừng giống như ca kỹ.”
Rõ ràng trước , Vân Chi từng múa một điệu khiến ngài khen nức nở là dung mạo tựa tiên .
Thì hết yêu, làm gì cũng là sai.
Dường như ngài luôn vô duyên với dáng vẻ múa của ta. yến tiệc, Sở Nghiêu lại không có . Nghe nói ngài phụng chỉ đi thị sát Thương Châu, mai mới về.
Bên bàn tiệc, Sở Tùng đi ngang qua. Một ca kỹ bước vội vã, không cẩn thận va ngài ấy.
Miếng ngọc bội bình an bên hông ngài ấy rơi xuống, lăn vài vòng, vừa vặn dừng ngay dưới chân ta.
Ta nhặt lên, hai tay dâng trả.
Ngài ấy không nhận lấy ngay nhìn chằm chằm vào ta, thoáng thất thần. hệt như đang nhìn một cố .
Nhưng kiếp , ta và ngài ấy mới gặp nhau vẻn vẹn hai .
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, ta nhẹ gót xoay người, ống tay áo tung bay uyển chuyển.
Yến tàn, Hoàng hậu gọi các cung chờ tuyển tiến lên, bảo ngài ấy chọn một người.
Ta cứ tưởng ngài ấy cự tuyệt dứt khoát như kiếp trước.
Nhưng , ngài ấy lại do dự.
đèn trong đại điện mờ ảo, gió đêm thổi lùa qua, ngài ấy lướt dọc một hàng tỳ . Chưa đợi ngài ấy trả lời, Hoàng hậu đưa tay chỉ về phía ta.
“Bổn cung thấy khăn che của cung rơi trên bàn của con. Cũng coi như có duyên với con. Không bằng chọn đi.”
Chỉ một câu nói của bà, ta trở thành tâm điểm của mọi nhìn.
Nhưng Sở Tùng sao có thể chọn ta chứ? Ngài ấy rất giữ mình, chỉ cưới một thê tử môn đăng hộ đối thôi. Ta đinh ninh ngài ấy từ chối.
đèn chập chờn rọi vào ngài ấy, có muôn vàn suy nghĩ cuộn trào, cuối ngài ấy gật đầu.
“Đa tạ mẫu hậu. Chọn Liễu thị đi ạ.”