Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ta nghe thấy tiếng người hô hào hộ giá, tiếng người la hét thất thanh.

có tiếng người gọi tên ta, lao về phía ta. Sở và Sở .

Ta đau đến loạng choạng, phải dựa vào cột trụ mới có đứng vững.

Thân tuy đau đớn, trong lòng lại vô nhẹ nhõm.

Dù hôm Sở có đưa ta xuất cung trót lọt, thế lực Ngụy Vương không chống lại nổi . Thay vì nơm nớp lo sợ sống cả đời, chi bằng đánh cược một phen.

Hoàng thượng quả nhiên thấy ta.

Sau khi tên thích khách bị bắt, y rút mũi tên ra cho ta. Tà áo rồng màu minh hoàng dừng trước mặt ta, Hoàng thượng phán ta cứu giá có công, ta muốn phần thưởng .

Ta chưa kịp mở lời, Sở đã hiểu ngay ý đồ của ta. Sắc mặt ngài nháy trắng bệch, bàn giấu dưới áo siết chặt thành quyền.

Sở thì ta, ánh tràn đầy kỳ vọng.

Ta nén đau, quỳ gối phủ phục.

“Cầu xin Hoàng thượng ban ân cho xuất cung, cho phép từ tự do cưới gả.”

Sở thoáng sững người.

Ngài ấy tưởng rằng điều ta cầu xin có liên quan đến ngài ấy. trên đời , đâu phải chỉ có hai anh em bọn họ đàn ông.

Hôm đó ta từng Sở , có nguyện ý lấy ta làm thê không. Ngài ấy trầm ngâm một lúc, không trực tiếp trả lời câu của ta, thở dài:

“Thư Yểu, hoàng huynh cũng chỉ cho nàng ngôi vị Quý phi, chứ chưa từng phong nàng làm Hoàng hậu.”

Ta hiểu , sống lại một đời, ngài ấy vẫn sẽ chọn đích nữ của Trung Dũng hầu làm thê . Suy cho , Hầu phủ nắm giữ một nửa binh quyền. Ngài ấy dấy binh làm phản vì dã tâm của mình. Ta cũng chỉ một cái cớ nhỏ bé thôi.

Yêu cầu của ta không hề quá đáng, Hoàng thượng đương nhiên chuẩn tấu. Hoàng hậu liếc Sở một cái, sắc mặt phức tạp, rốt cuộc không thêm.

Đêm , trở thành đêm cuối ta ở lại Đông cung.

Thánh chỉ trong , không ai có cản bước ta nữa.

16

Ta tưởng lúc về lại Đông cung, Sở sẽ lại đôi co với ta một trận. ngài chỉ ngồi cạnh ngọn đèn đơn độc.

Ánh đèn vàng vọt leo lét hắt bóng ngài lên tường, đơn bạc và tĩnh mịch.

Ngài muốn đó, lại nghẹn ứ nơi cổ họng, sống lưng hơi còng xuống.

Hồi lâu sau, ta nghe ngài khẽ :

“Hóa ra nàng không tiếc tự làm hại mình, cũng phải tuyệt giao với ta. Nàng chán ghét ta đến mức sao?”

Ta rũ ngài, vặn lại:

hạ, ngài có cưới làm thê không?”

Ngài lặng im rất lâu, đáp: “ phi cần coi trọng xuất thân môn đệ.”

không làm phi. Nếu hạ cố chấp, cho hạ một cơ hội cuối . không muốn làm hoàng phi, vậy hạ cũng đừng làm nữa. hạ đi làm thường dân, không?”

Ngài ngước ta, cuối khổ.

“A Yểu, ta không làm .”

Ta cũng mỉm : “Vậy hạ buông tha cho , cũng buông tha cho ngài đi.”

17

Ta toại nguyện xuất cung.

Sở đích thân tiễn ta ra đến ngoại ô kinh thành. Sở vốn định đến tiễn ta, đã bị ngài cản lại.

Ta Sở . Từ biệt hôm , chắc cả đời sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Giữa chúng ta cũng không để . Nghĩ một lát, ta chỉ buông một câu:

hạ từng , Hoàng thượng mong ngài có trở thành minh quân như vua vua Thuấn, nên mới ban cho ngài chữ ‘’. Nguyện hạ cai trị thiên hạ bình, non sông bền vững.”

Hoa mộc miên rụng lả tả, rải một thảm đỏ rực bồng bềnh khắp mặt đất. Xe ngựa chở một rương vàng bạc châu báu.

Trước lúc khởi hành, ngài ta:

“A Yểu thì sao, sau định làm ?”

Ta đương nhiên về quê nhà Thương Châu, mở một tiệm mì để kiếm sống.

18

Tiệm mì của ta đón rất nhiều khách qua đường.

Ví như Khánh tần. Kiếp nàng ấy không nhập cung.

Kiếp trước nàng ấy hay , nếu không lấy Hoàng đế thì sẽ gả cho một người sĩ hàn môn. Một người có chịu đựng tính khí của nàng ấy, để mặc nàng ấy sai bảo chỉ năm ngón.

Hôm , ta thấy nàng ấy khoác một nam áo xanh. Ngón ngọc ngà khẽ nhéo vành tai hắn, ánh giận hờn nũng nịu, quản giáo từng ly từng tí. Nam kia không hề giận chỉ hiền, nàng ấy bằng ánh ngập tràn ý tình.

Nàng ấy rốt cuộc cũng toại nguyện.

Ta gặp lại Vân Chi. Nàng ấy cũng đã xuất cung, ta thật tươi:

“Lúc trẻ cứ nghĩ làm quý nhân có vạn điều tốt, thật sự trải qua một lần mới thấy cũng chỉ đến thế thôi. Vẫn tự do tự tại tốt hơn cả.”

“À đúng rồi, cho ta một bát mì Kim Ti tạp diện.”

Ăn một nửa, nàng ngước lên, bất chợt ta:

“Thư Yểu, tiệm mì của tỷ buôn bán tốt thế , có thiếu người phụ không?”

Ta bật : “Cô định đến làm đầu bếp nữ sao?”

“Người trong cung ấy à, sai ta đưa đến cho tỷ một người.”

Có một người đang bước đến từ cuối con ngõ hẻm.

Thôi ma ma.

Mẹ nuôi của ta, đã đến để đoàn tụ ta rồi.

【Hoàn】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn