Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Cuối cùng, hắn ôm ta thỏa mãn ngủ thiếp đi. Còn ta chẳng còn chút khí lực nào, chẳng trụ nổi để nhìn xem hắn giết ta nào, đành ngất lịm.

Khi ta mở mắt lần nữa, Cố Trường Ngôn đã không còn trong phòng.

Ta nhìn bộ y phục bên giường, mặc vào gọn gàng.

Vừa định mở cửa, cửa đã người bên ngoài đẩy vào.

Lưu Hy Hy nhìn thấy dấu đỏ đầy trên cổ ta, giọng chanh chua gào : “Lâm ! Ngươi nuốt lời!”

Ta kinh hãi hét lớn: “Ma!”

Rồi cắm đầu bỏ chạy.

Trời ơi! Nàng ta chết rồi vẫn không cho nữ nhân khác lại gần Cố Trường Ngôn!

gọi là… yêu sâu nghĩa nặng a!

Ta hoảng loạn chạy bừa một mạch tới tiền sảnh.

Nhìn thấy ba vị nam đang ngồi đó, ta không nhịn được bật khóc “oa” một tiếng.

Cố Trường Ngôn liếc xuống đôi chân trần không giày của ta, nhíu mày tiến lại gần.

“Đứng lại!” – ta gào lớn một tiếng, rồi chạy nép đến sau lưng Tạ Ngọc Nhan.

Cố Trường Ngôn không thể tới gần, Tiêu Viễn Sơn cũng tránh né.

người đó, một là thanh mai trúc mã của Lưu Hy Hy, một là phu quân cũ. tránh oan hồn quấn , ta tuyệt đối không thể dính vào kẻ đó.

Cố Trường Ngôn ta hét chặn lại, sắc mặt trắng bệch.

Ta rưng rưng nước mắt trốn sau lưng Tạ Ngọc Nhan: “Tạ đại nhân! Cứu mạng!”

Tạ Ngọc Nhan mờ mịt nhìn ta, lại quay sang nhìn Cố Trường Ngôn và Tiêu Viễn Sơn.

Hắn thấy sắc mặt Cố Trường Ngôn ngày càng khó coi, theo bản năng chắn trước người ta, hỏi: “Cô nương, chuyện gì vậy? Cô tên là gì?”

Ta quệt nước mắt, dần dần lại bình tĩnh.

Đúng rồi, hiện tại ta đang là nữ trang, không Lâm lão bản.

Ta run run đáp: “Có… có ma…”

người kia nghe xong, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Ngọc Nhan ngơ ngác nhìn ta, sau đó lắc đầu:

“Cô nương trông cũng giống Lâm thiếu lão bản đấy, chỉ là… đầu óc có vẻ không được lanh lợi lắm.

Trường Ngôn, người ở đâu ngươi tìm nàng ta vậy?”

Ta cau mày, không vui chút nào: “Ngươi đầu óc không lanh lợi ấy!”

“Nàng là của ta!” “Nàng là vị hôn của ta!”

Cố Trường Ngôn và Tiêu Viễn Sơn đồng thanh cất lời.

Ta sững sờ quay sang nhìn Cố Trường Ngôn.

Chẳng lẽ hắn chưa viết thư?

Hồi đó ta chỉ lo bỏ trốn, quên không hỏi hắn có cho ta thư hay chưa.

Ta nghĩ hắn cưới Lưu Hy Hy, ắt viết thư cưới được người khác.

Không ngờ hắn vẫn chưa ta?

Cố Trường Ngôn kéo mạnh tay ta qua, nhận hài thêu do tiểu đồng đưa đến rồi quỳ xuống mang giày cho ta.

Ta liền tranh thủ trừng mắt Tiêu Viễn Sơn một cái.

Tạ Ngọc Nhan tròn mắt kinh ngạc, miệng há to như chén cơm.

Chẳng trách người xưa nay nước lửa, triều đình cãi tới đời tư.

Hóa … là mối thù đoạt !

Tâm hồn hóng chuyện trong hắn bùng cháy dữ dội, vội kéo tay Cố Trường Ngôn vừa đứng dậy, nói:

của ngươi?” Rồi quay sang nháy mắt Tiêu Viễn Sơn: “Vị hôn của ngươi?”

Ta vô cùng bực bội. Đây là trọng điểm ?

Trọng điểm là trong nhà Cố Trường Ngôn có hồn ma Lưu Hy Hy kia kìa!

Quả nhiên, làm người không thể không giữ chữ tín.

Năm xưa ta hứa Lưu Hy Hy sẽ không bao giờ gặp lại Cố Trường Ngôn.

Giờ nàng chết rồi, nhưng thành quỷ cũng không cho ta đến gần hắn.

Cố Trường Ngôn siết chặt tay ta, giọng: “Tiêu thượng thư hôn trước, sau lại người khác.

và ngươi lâu đã không còn quan hệ gì.”

Tiêu Viễn Sơn không chịu lép vế:“Ngày trước ta chỉ vì báo thù. Lưu Tướng hại cả nhà ta, ta vì không liên lụy nàng ấy giả ý tuyệt tình.

Tình nghĩa thuở nhỏ của ta và nàng ấy, há để người khác sánh bằng?”

bàn tay Cố Trường Ngôn đã ướt đẫm mồ hôi, Hắn giọng nói:

“Nàng cướp mất sự trong sạch của ta, còn sinh cho ta một đứa con, cả đời nàng chỉ có thể là người của nhà Cố.

Tiêu thượng thư, xin đừng tốn công vô ích!”

Tiêu Viễn Sơn khẽ cười giễu cợt: “Vậy nàng lại chạy đến nơi xa xôi để tránh ngươi? Rõ ràng trong chẳng còn chỗ cho ngươi.

Nếu cho nàng lựa , chưa chắc nàng ngươi.”

Nói đoạn, hắn đưa tay về phía ta — bàn tay từng nắm tay ta bao lần thuở trước, cùng ta đi hái thuốc, cùng ta núi xuống đồng, một sắt son.

Tay Cố Trường Ngôn đang nắm tay ta cũng siết chặt rồi lại buông lỏng, lặp đi lặp lại mấy lần.

Trong cơn do dự, hắn hừ : “Nàng không cần ! cũng không có tư cách !”

Tiêu Viễn Sơn cười nhạt: “Cố sợ rồi ? Nếu yêu nàng, hãy để nàng có được điều nàng thực mong .”

Cố Trường Ngôn đỏ mắt nhìn ta, rồi buông tay. Trong tay ta vẫn còn lưu lại mồ hôi của hắn.

Ai rảnh chơi trò lựa các ngươi?

Ta chỉ tay về phía Tạ Ngọc Nhan: “Ta hắn!”

Lạy trời lạy đất, mau mau cho ta thoát khỏi cái quỷ ám !

7

Không đợi bọn kịp phản ứng, ta đã túm tay áo Tạ Ngọc Nhan kéo chạy.

Vừa chạy vừa hét: “Chỉ đường mau! Cửa ở đâu?!”

Tạ Ngọc Nhan vẫn còn ngơ ngác, nhưng cũng dẫn ta vội vã rời khỏi riêng của Cố Trường Ngôn.

Về đến nhà, Trạng Trạng đang cầm bút lông vẽ loạn giấy.

Ta thu dọn hành lý, quay sang phụ thân nói: “Mau chạy! Chốn không thể ở lâu!”

Phụ thân níu tay dì Lý, còn ôm chặt Trạng Trạng, tỏ vẻ không nỡ rời xa.

năm trời khổ cực gây dựng trại heo, giờ bỏ lại, quả thật đáng tiếc.

Hơn nữa, toàn bộ tiền bạc của ta đều đổ vào trại heo, chẳng còn dư dả bao nhiêu.

Nhưng bốn người chúng ta vừa bước khỏi cửa thì người đánh thuốc mê.

Khi tỉnh lại, ta thấy lại Cố Trường Ngôn, trong mắt hắn hiện một tia tiếu ý nhàn nhạt…

“Ngươi chủ động tìm đến ta, là đã nghĩ thông rồi ?

Ta từng cho rằng khi ngươi nói ngươi thèm khát dung mạo và thân thể ta, chỉ là lời nói đùa.

Lúc ta sa sút không thể gượng dậy, là ngươi nói dù ta có trở nên nào cũng sẽ không chán ghét.

Khi ngươi vứt bỏ ta, ta thật bắt ngươi lại, chém đầu tại chỗ.

Nhưng nghe nói ngươi mang theo con sống yên vui tại đây, ta lại thở phào nhẹ nhõm.

, đừng làm loạn nữa. Theo ta hồi đi.”

Ta cố nén xúc động, nhạt đáp: “Ta đến là để thư hòa ly.”

Bàn tay Cố Trường Ngôn đang chỉnh tóc mai cho ta bỗng khựng lại.

Ta nhắm mắt, vội vã nói tiếp: “Xin tác thành. Ta tiếp cận chàng, vốn chỉ vì tiền bạc của Quốc công.

Ta – một nữ đồ phu, ngày ngày đối mặt máu tanh lợn heo, đã sớm chán ghét.

Ta lừa được chút bạc, mong sống cuộc đời dễ thở hơn.”

Ngón tay như băng của Cố Trường Ngôn nâng cằm ta, giọng đầy căm phẫn:

“Vậy thì ngươi cứ tiếp tục tham bạc của ta. Quốc công không có, ta có!”

ta cuống :

Đại ca ơi, có thể thuận ta một lần được không?

Nếu không có hòa ly thư, con ta sẽ gặp nguy hiểm mất!

Ngoài mặt ta vẫn giữ vẻ lùng, gượng cười khoé môi, giả vờ vô tình:

“Giờ ta cũng đã có tiền rồi.

Chẳng chàng cũng biết ta mua hẳn một biệt viện, nuôi tám gã mỹ nam ?

Bọn ai ai cũng tuấn tú hơn chàng.

Ta vốn dĩ háo sắc thay đổi, chán ghét cũ mê cái .

Nói trắng là ta ghét chàng rồi! Cố Trường Ngôn, biết xấu hổ một chút đi! Đừng dây dưa nữa!

Hòa ly thư cũng được, thư cũng được, cứ đưa cho ta là được!”

Cằm ta hắn bóp đến phát đau. Khóe mắt ta lăn xuống giọt lệ nóng, khiến tay hắn khẽ run.

“Cố Trường Ngôn, ngươi quả là tính toán như thần.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.