

Phu quân ta nuôi từ bé đỗ Trạng nguyên.
Vừa quay đầu đã muốn cưới Quận chúa, tiện tay thuê s//át th//ủ tới tiễn ta lên đường.
Lúc đó ta còn đang ngâm trong thùng tắm, cánh hoa trôi lềnh bềnh, nước nóng vừa đủ, người còn chưa kịp thơm.
Ai ngờ một lưỡi kiế/m lạnh ngắt chĩ//a thẳ//ng vào c/ổ.
Nam nhân áo đen đứng phía sau, giọng lạnh như đòi nợ:
“Có di nguyện gì không?”
Ta ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, khẽ vuốt mái tóc ướt nước.
“Ta muốn… được ng/ ủ với đàn ông một lần.”
Tên sát thủ sững người.
Mũi kiếm thu về.
Tai hắn đỏ dần.
Đỏ đến tận mang tai.
Cuối cùng, mặt lạnh như băng, hắn b/ ế thốc ta lên giư/ờn/ g, từng lớp y ph/ ụ/c bị c/ ởi xuống.
“… Chỉ một lần này thôi.”
Đúng lúc đó, bên tai ta bỗng vang lên từng dòng bình luận quỷ dị.
Ta lặng lẽ ghi nhớ từng câu.
Về sau, sát thủ do phu quân nuôi từ b/ é phái tới, hết tốp này đến tốp khác.
Không một ai quay về.
Ta chỉ gửi cho hắn một phong thư.