Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
mơ hồ, giống hệt hắn ngồi xổm trong vườn thuốc xưa đưa ta nắm rễ cỏ.
Ta ngẩn ra trong bóng tối, rồi phản ứng lại.
Người hôm nay căn bản không phạm sai.
Trồng ngược hoàng cầm là cố ý.
Ta đẩy hắn một cái:
“Bùi Trường Uyên, chàng giả ngủ.”
Hắn không động.
Nhưng khóe miệng cong lên.
Cung yến mùa xuân.
Trong Thái Hòa điện, đèn đuốc sáng ban ngày, vẫn cùng vị trí ngoái.
là lần , ta ngồi đầu trong dãy quyến.
Thẩm Huyên và Triệu Hằng cũng đó.
Thẩm Huyên gầy nhiều, châu ngọc đổi thành trâm bạc mộc mạc, giữa mày có vẻ tiều tụy mà phấn son không che nổi.
Bên mai Triệu Hằng lại có vài sợi tóc bạc.
Giữa lúc nâng chén lại, chính bỗng dậy.
Cả điện yên lặng, tất cả mọi người dừng chén đũa trong tay, mọi ánh mắt đều lên thân ảnh mặc mãng bào màu huyền ấy.
Hắn giữa điện, khí thế nơi mày mắt sâu vực, mở miệng, không nhẹ không nặng, đủ để cả điện nghe rõ.
“Bổn có một việc, mượn yến tuyên bố với chư vị.”
Hắn từ tay áo ra một ngọc bội, trước văn võ cả triều đến trước ta.
ngọc bội ấy toàn thân màu xanh mực, chạm một hạc dang cánh.
Hắn cầm ngọc bội lên, trước mắt tất cả mọi người buộc thắt lưng ta.
tay hắn xuyên dải lụa, động tác chậm, buộc ngay ngắn, đang hoàn thành một nghi thức nào đó.
Sau đó hắn thẳng dậy.
“Đây là ngọc bội tổ truyền nhà ta, để lại cho dâu tương lai.”
hắn không cao, nhưng từng chữ nện điện tĩnh lặng.
“ chính phủ có một chủ nhân. Đời không nạp thiếp, không thu thông phòng, không lập biệt viện.”
Cả điện xôn xao.
Đám thần nhìn nhau, có người còn làm rượu trong chén sóng sánh ra ngoài.
Ai cũng biết chính phi là thứ Hầu phủ, từng bị đích mẫu đẩy ra thay người gả cho kẻ ngốc.
ấy người cười nhạo nàng có thể xếp từ Thái Hòa điện đến tận cửa cung.
Nay kẻ ngốc thành chính , trước văn võ cả triều lại lập lời thề cả đời không nạp thiếp.
Những kẻ từng chê cười ta lúc ngay cả đầu cũng không dám ngẩng.
Ánh mắt Thẩm Huyên trên ngọc bội bên hông ta.
ngọc xanh mực ấy dưới ánh nến lặng lẽ lưu chuyển ánh sáng, không chói mắt, không phô trương, nhưng ai cũng nhìn ra phẩm cấp của nó cao đến thế nào.
tay nàng siết chén rượu bắt đầu run rẩy.
Ta ngẩng đầu nhìn người trước .
Hắn đang cúi đầu chỉnh lại dải lụa buộc ngọc bội cho ta, mày mắt chăm chú.
mi đen cánh quạ rũ xuống, ánh nến rọi lên sườn hắn, phác ra một đường nét dịu dàng.
Giống hệt dáng vẻ xưa hắn ngồi xổm trong sân ta, lau bùn trên hoa dại.
“Phu quân.”
Ta khẽ gọi.
“Ừ.”
“Nguyện cùng quân đầu bạc không rời.”
Ta vươn tay, nắm tay hắn.
Đèn lửa đầy điện lấp lánh trên đầu chúng ta, ánh mắt mọi người đều xuống đôi tay đang đan chặt ấy.
“Vậy thôi. Về nhà.”
Hắn siết mười tay với ta, khóe môi cong lên.
Trong góc điện, phụ thân cuối văn quan.
Ông già hơn một trước nhiều, lưng còng, triều phục mặc trên người có vẻ trống trải.
Ông nhìn văn võ cả triều hành lễ với chính và tử bên cạnh hắn, nhìn những quyền quý từng chẳng thèm liếc một thứ nay khom lưng cúi đầu.
Nhìn nhi của mình vị trí rực rỡ nhất cả Thái Hòa điện, được nam nhân quyền khuynh triều dã kia trịnh trọng buộc lên một ngọc bội.
Ông bỗng nhớ đến nhiều trước, ta còn nhỏ, có một lần bị đích mẫu phạt quỳ dưới hành lang hai canh giờ.
Ông ngang hành lang, nàng ngẩng đầu nhìn ông một cái.
Ánh mắt ấy chẳng có gì.
Không cầu cứu, không oán hận, là nhìn một cái.
Sau đó nàng cúi đầu, tiếp tục quỳ.
ấy bước chân ông khựng lại một thoáng.
Rồi ông .
Giờ ông trong góc Thái Hòa điện, phát hiện chuyện duy nhất đời đáng để sử quan ghi một nét, chính là đã sinh ra nàng.
Buổi chiều mùa thu, ta tựa bên cửa sổ đọc quyển y thư mới nhận.
Ánh nắng trên trang sách, trên nền gạch, trên bụng nhô lên.
Sau lưng có tiếng bước chân.
Hắn từ phía sau ôm ta, cằm đặt trên vai ta, thở nhẹ nhàng lướt vành tai.
“Đang xem gì vậy?”
“Cách trị chứng đau đầu của chàng.”
“Chứng đau đầu của ta không cần trị.”
“Vì sao?”
“Bởi vì tử chính là thuốc tốt nhất.”
Ta trợn mắt, định khép sách lại.
Hắn nắm tay ta, đầu tay nhẹ nhàng lướt bụng ta.
“Đừng động khí, phu nói rồi, tử phải vui vẻ.”
Ta bật cười.
“ phu nói chàng chớ chọc ta tức giận.”
“Ta nào dám.”
Hắn nói nghiêm trang.
“Ta dám chọc nàng cười.”
Nói xong, hắn trong tay áo ra một tờ giấy gấp đã ngả vàng.
Ta nhìn thoáng , sửng sốt.
Đó là tờ giấy hắn vẽ rùa ấy.
Mé giấy đã sờn lông, là dấu vết nhiều lần mở ra rồi gấp lại.
Trên đó vẽ hai rùa, một lớn một nhỏ, bên cạnh viết xiêu xiêu vẹo vẹo vài chữ.
Thế tử, tử, mãi mãi bên nhau.
Hắn ghé bên tai ta nói, thấp thấp mang ý cười:
“Không phải nàng chê chữ xấu sao, sao còn giữ lại?”
Đó là tháng đầu tiên ta gả phủ.
Ta dạy hắn nhận chữ, hắn vẽ một rùa lớn, nói là thế tử, bên cạnh vẽ một rùa nhỏ, nói là tử.
Sau đó hắn ngẩng lên, mắt cong thành trăng non, nói với ta:
“Thế tử và tử, mãi mãi bên nhau.”
“… Quên vứt thôi.”
Ta nói.
“Vậy bây giờ vứt .”
Ta khép sách, nhẹ nhàng kẹp tờ giấy kia trở lại, cất một món đồ vô cùng trân quý.
“Không vứt.”
Bóng chúng ta tựa nhau. Tay hắn phủ lên mu bàn tay ta, mười đan .
Ta nghiêng đầu, vành tai đỏ.
Trong sân bỗng vang lên hắn.
Hắn cố ý bóp học trẻ nói chuyện:
“ tử! Có người trộm hoàng cầm của nàng!”
Ta sững ra, lao đến bên cửa sổ.
Hắn cạnh vườn thuốc, một dấu chân xiêu vẹo trên đất, vẻ vô tội chớp mắt.
dấu chân ấy rõ ràng là của chính hắn.
“Bùi Trường Uyên.”
Ta hít sâu một .
Hắn cong khóe miệng, cười gian xảo.
Ta mím lại nụ cười nơi khóe môi.
Giống hệt lâu trước đây, hắn chui dưới khăn voan của ta và gọi:
“Tỷ tỷ đẹp quá.”