Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**1**
Kiếp , hoàng và mẫu hậu cãi nhau chiến tranh lạnh nên ông không thăm người.
Nhũ mẫu chớp lấy thời , lợi dụng lúc mẫu hậu sinh xong mệt mỏi ngủ thiếp đi để dùng một con mèo hoang đẻ đánh tráo ta.
Bà ta còn mượn danh nghĩa Hoàng hậu ban thưởng để bưng canh độc cho tất thái y, nha , bà đỡ đã mặt ta.
Chuyện Hoàng hậu sinh ra quái thai chấn động triều dã, việc những người kia liên tiếp bạo bệnh chết đi càng trở thành bằng chứng thép cho việc mẫu hậu giết người diệt khẩu.
Dưới sức ép thảo phạt của nước, mẫu hậu bị ép phải tự thiêu. Còn ta thì tận ba mươi năm tra tấn thê thảm rồi chết.
Hiện tại, dù đã trọng sinh nhưng ta vẫn là một đứa trẻ sơ sinh.
Không nói, không viết, gần như chẳng có cách báo sự thật cho mẫu hậu.
Nhưng ta không phải là hết cách, ta còn biết khóc mà!
Kiếp ta từng đẻ tám đứa con, tự mình thấm thía cảm giác mẫu tử thiêng liêng là thế . Đau lòng và lo lắng cho con cái là bản năng của mọi người .
Mẫu hậu vừa sinh xong, mệt mỏi đến cực điểm, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Nha nhẹ nhàng ta lên, định lui ra ngoài .
Ta thầm kêu không ổn. Kiếp chính vì nha xót mẫu hậu, muốn để người ngủ một giấc ngon lành nên ta sang thiên , từ đó tạo hội cho nhũ mẫu.
Nghĩ đến , ta gồng mình kìm hơi nghẹn đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, rồi “Oa” lên một tiếng khóc rung trời lở đất.
Mẫu hậu giật mình bừng tỉnh, đôi mày thanh tú nhíu lại vì khó .
*Xin lỗi mẫu hậu nha, vì cái mạng nhỏ của con mình, ta đành hạ sách đánh thức người dậy thôi.*
khi hoàng , con ta phải luôn tỉnh táo ở cạnh nhau.
Nha sợ mức mặt tái mét, quỳ rạp xuống đất thỉnh tội.
Mẫu hậu dịu dàng bảo nàng ấy đứng lên, rồi vẫy tay bảo ta qua đó.
Mãi cho đến khi được nằm gọn trong vòng tay mẫu hậu, ta thút thít ngừng khóc, bàn tay nhỏ xíu túm lấy vạt áo trong của người.
Nha vội vàng nói: “Công chúa nhận mẫu thân đấy ạ, không rời Hoàng hậu nương nương nửa bước đâu.”
Mẫu hậu mừng rỡ mỉm cười, đưa tay sờ má ta khen ta ngoan.
Một nén nhang đã trôi qua.
Ta vừa thả lỏng được một thì từ hướng thiên có người bước .
“Hoàng hậu nương nương, tiểu công chúa khóc lợi hại quá, chắc là đói rồi, xin cho phép nô tỳ cho tiểu công chúa bú sữa.”
Là nhũ mẫu.
Bà ta ở thiên không đợi được hội nên mò thẳng rồi!
Ta lập tức cảnh giác cao độ.
khoảnh khắc mẫu hậu gật đầu, đưa tay định ta giao cho bà ta:
“Oa oa oa oa!!!!”
Ta gào khóc to hơn, khóc không thở nổi, mặt mũi tím tái. Tiếng khóc của trẻ sơ sinh the thé, chẳng ai có đựng nổi.
Ta dùng hết sức bình sinh túm vạt áo mẫu hậu, mười ngón tay yếu ớt gồng lên trắng bệch, gần như gãy gập.
Mẫu hậu lập tức nắm lấy tay ta, ôm ta lòng.
Trực giác của một người khiến chuông báo động trong đầu người vang lên ầm ĩ.
Sắc mặt nhũ mẫu khó coi vô cùng, gượng cười nói: “Có vẻ tiểu công chúa đói lả rồi, nô tỳ công chúa sang thiên cho bú . Công chúa khóc thế này sẽ làm ồn nương nương nghỉ ngơi mất.”
Bà ta vừa thò tay ra là ta lại gào lên.
Sắc mặt mẫu hậu trầm hẳn xuống, ánh dò xét lướt qua người nhũ mẫu.
Tất nhiên người sẽ không nghĩ là con mình quấy khóc vô cớ, mà lập tức nghi ngờ kẻ khiến đứa trẻ bài xích dữ dội đến vậy.
Tim nhũ mẫu đập “thịch” một cái, không dám thẳng mẫu hậu.
Ta dán lấy người mẫu hậu, khẽ hừ hừ thút thít.
Mẫu hậu vỗ về an ủi ta, giọng lạnh băng:
“Cho bú ở , dưới mí bổn cung.”
**2**
mặt nhũ mẫu co giật.
Bà ta đành cắn răng cởi cúc áo, định cho ta bú.
Nhưng ta cạy thế cũng không mở.
Nhũ mẫu sốt ruột đổ mồ hôi hột: “Công chúa, há ra .”
Ta cười khẩy trong lòng. nhũ mẫu này kiếp hại con ta thê thảm đến thế, phải cho nếm giáo huấn được.
Muốn ta há đúng không? Được thôi!
Lực cắn của trẻ sơ sinh cũng kinh khủng lắm đấy.
Ta há to , cắn phập một cái thật mạnh ngực bà ta.
Bà ta lập tức rách da, tứa máu, hét lên thảm thiết suýt ném ta xuống đất.
“Á!!! Đau quá!!!”
Nha nhanh lanh tay đỡ lấy ta, đặt lại lòng mẫu hậu.
Mẫu hậu hoảng sợ ôm lấy ta, giận dữ quát lớn:
“Lớn mật! Người đâu! Lôi ả xuống băm vằm thành trăm mảnh cho bổn cung!”
Ta vội vàng hừ hừ kêu tiếng ỏn ẻn mềm mại.
Một nhũ mẫu tép riu sao có tự mình bày ra cái cục diện “lấy mèo tráo thái tử” rồi mưu sát Hoàng hậu được. Đứng sau lưng chắc chắn còn có kẻ khác.
Bây giờ giết nhũ mẫu đi rồi, làm sao lôi cổ được kẻ đứng sau màn?
Mẫu hậu cũng bình tĩnh lại đôi , nghĩ đến điểm này liền đổi lệnh:
“Giam lại đã, tung tin ra ngoài là đã xử tử.”
“Linh Hà, đi điều tra xem đứng sau nhũ mẫu này là kẻ , dám động đến Hoàng nhi của bổn cung!”
Nói xong, mẫu hậu khựng lại một nhịp, mím môi:
“Hoàng thượng đâu? Cãi nhau với bổn cung nên đến con ruột cũng không thèm mặt một lần à?”
“Đi bẩm báo việc này với Hoàng thượng, bảo ngài ấy .”
Linh Hà vâng dạ, bước nhanh ra khỏi tẩm .
Sự bất mãn của mẫu hậu với hoàng vẫn chưa tan biến, thậm chí trong lòng không nhịn được mà oán hờn. vì chuyện nhỏ ghen tuông mà lúc con cái suýt xảy ra chuyện lại bặt vô âm tín, thật sự quá đáng.
Mẫu hậu đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng Linh Hà quay lại.
“Hoàng hậu nương nương, ngoài thành xảy ra bạo loạn lớn, có loạn đảng lén nuôi một đội binh mã trên núi, Hoàng thượng đã xuất cung đi xử lý gấp rồi ạ.”
Nghe việc này, lòng mẫu hậu càng chùng xuống.
Bởi vì chuyện này xảy ra quá trùng hợp.
Người trầm ngâm một lát:
“Gọi tất thị vệ tuần tra trong cung , bảo vệ Khôn Ninh cung nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập. Từ chối mọi khách khứa.”
Ta có sốt ruột trong lòng.
Mẫu hậu làm vậy, số người mặt ta lại càng ít đi. Nhỡ đối phương một tay che trời, cài cắm người trong hàng ngũ thị vệ thì sao. Đến lúc đó lỡ ta vẫn bị tráo đi, mẫu hậu có mười cái cũng không cãi nổi.
Dù ta khóc nhiều lần, mẫu hậu vẫn không hề tỏ ra bực bội.
Người ôm ta lòng vỗ nhè nhẹ, hát ru cho ta nghe:
“Hoàng nhi ngoan, đừng sợ, sẽ không sao đâu.”
Ta dần bình tĩnh lại.
Cũng phải, mẫu hậu hiện tại là sản vừa sinh, ráng gượng dậy đối phó với tình huống đột xuất ban nãy đã là quá sức. Chẳng lẽ người lại kéo lê tấm thân suy nhược, ôm đứa trẻ sơ sinh yếu ớt là ta đi diễu hành khắp cung, đánh cược bằng mạng người để chứng minh mình không sinh ra quái vật sao?
Người khác nghĩ gì không quan trọng, mấu chốt là hoàng. cần hoàng ta, mọi biến cố sẽ không xảy ra nữa.
vẻ mặt mệt mỏi của mẫu hậu, ta thầm cầu nguyện:
* hoàng ơi, ngài mau về đi.*
Một ngày một đêm trôi qua, mẫu hậu đã đến giới hạn đựng.
Ta cũng gần như trụ không nổi, đôi cứ ríu lại.
“Hoàng thượng giá lâm ——”