Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**5**
thấy tiếng thảng thốt của mẫu hậu, ta lập tức mở choàng đôi mắt ngái ngủ, vùng vẫy về phía bức .
Nhưng lồng ngực mẫu hậu phập phồng dữ dội, người đập “Bốp” một tiếng, úp ngược bức xuống bàn.
Linh Hà vừa đi chối phụ hoàng quay về, thấy tiếng động liền bước nhanh nội thất:
“Hoàng hậu nương nương, có gì xảy ra vậy ạ?”
Ánh mắt sắc lẹm của mẫu hậu lia thẳng Linh Hà.
Linh Hà bị mức run rẩy gan ruột, lắp bắp hỏi: “… vậy nương nương?”
Nội thất tĩnh lặng như tờ, tiếng Linh Hà nuốt nước bọt rõ mồn một.
Ta nhịn không được hít một ngụm khí lạnh trong .
Ban nãy mẫu hậu bảo, không phải Trịnh Vương . Chẳng lẽ là Linh Hà???
Nhưng Linh Hà lớn lên mẫu hậu nhỏ, là nha hoàn hồi môn của người, rồi từng bước leo lên làm nữ quan thân cận nhất bên cạnh mẫu hậu. Bất kỳ ai có thể phản bội mẫu hậu, duy có Linh Hà là không thể cơ .
Kiếp trước, sau khi mẫu hậu tự thiêu, Linh Hà đã khóc mù lòa hai mắt, rồi treo cổ tự vẫn ngay trong Khôn Ninh .
Da đầu ta tê rần, cảm thấy mọi đi chệch khỏi quỹ đạo kiểm soát.
Mẫu hậu bỗng dãn chân mày, mỉm cười dịu dàng:
“Không có gì, ban nãy va chân góc bàn hơi đau chút thôi.”
“Ngươi lui ra đi, bổn muốn ngủ trưa Chiêu nhi.”
cớ này vụng về vô , nhưng Linh Hà không dám hỏi nhiều. ta luống cuống gật đầu vâng dạ rồi lui ra ngoài.
Nhưng nằm trên giường, mẫu hậu làm chợp mắt nổi.
Người trằn trọc lật qua lật lại, nghiêng người ôm lấy ta, giọng điệu lộ ra sự mờ mịt và bất lực:
“Chiêu nhi, rốt cuộc là nào muốn hại mẹ con ta?”
Ta chân luống cuống bò người, dùng má cọ cọ lên người.
Ánh mắt mẫu hậu mềm nhũn, ngập nước mắt nhưng xen lẫn vẻ kiên định:
“Chiêu nhi ngoan của mẫu hậu, nào muốn hại con, mẫu hậu sẽ lấy mạng đó.”
Người ôm lấy ta, nhắm mắt lại thì thầm:
“Trịnh Vương phi làm việc này là người thân cận nhất ta… Rốt cuộc là ai chứ?”
Hóa ra, bức đó là do Trịnh Vương phi gửi .
Trong thẳng này không phải do Trịnh Vương làm. Lúc say rượu, Trịnh Vương từng nhắc tới này giọng điệu vô mỉa mai:
“Người thân cận nhất bên cạnh Hoàng hậu lại muốn mẹ con ả ta chết không chỗ chôn, thật là châm biếm thay… Tình nghĩa bao nhiêu năm nay cuối có vậy…”
“ hận là… hận là Bổn vương lại bị lôi ra làm thế tội. Hy vọng đối phương giữ đúng lời hứa, đối xử tế mẹ con các .”
Nhưng rõ ràng, đối phương đã không bảo vệ được thê và con của Trịnh Vương .
Chính vì bị ép đường , Trịnh Vương phi mới phải trả một giá cực đắt để gửi bức này , đặt ngay trên bàn của mẫu hậu.
Trịnh Vương phi muốn làm một giao dịch mẫu hậu: Bà ta giúp mẫu hậu tìm ra chủ mưu, đổi lại, mẫu hậu phải tha thứ và chiếu cố cho đứa con út của bà ta.
Vì câu “người thân cận nhất” trong , mẫu hậu biến thành chim sợ cành cong, ngay cả việc Linh Hà gần người sinh ra lý đề phòng.
Đây không phải điềm báo tốt.
Nếu vì này mẫu hậu xa lánh phúc của mình, thì người biết điều tra tiếp thế nào đây?
ta trĩu nặng, nắm chặt lấy vạt áo mẫu hậu.
có đủ bản lĩnh để lôi Trịnh Vương ra làm hình nhân thế mạng, trên đời này chẳng phải có một người ?
Phụ hoàng… của ta.
**6**
Giờ nghỉ trưa đã qua.
Mẫu hậu mở mắt ra, đáy mắt vằn vện tơ máu.
Ta đau mức ê a lên tiếng, mếu máo chu mỏ.
Mẫu hậu xoa xoa gò má ta:
“Linh Hà, tới Dưỡng điện, cứ là bổn muốn ăn điểm .”
Ta có chút vội vàng, muốn cản Linh Hà lại.
Bởi vì ta đã thấu tư của mẫu hậu. Người không đợi được việc điều tra nữa.
Cứ nghĩ tới việc có trốn trong tối rình rập hại chết ta, mẫu hậu lại không tài nào chợp mắt. Người thà mạo hiểm trực tiếp đối chất đối .
Mẫu hậu mỉm cười dịu dàng, dỗ dành ta:
“Đừng sợ, Chiêu nhi, mẫu hậu tự có chừng mực.”
Không lâu sau, phụ hoàng đích thân xách hộp điểm tới.
Ngài oai phong lẫm liệt, trên khuôn nam tính góc cạnh ngập tràn sự cưng chiều.
Mở hộp điểm ra, ngài tự đút từng miếng bánh tận miệng mẫu hậu:
“ Đồng, cuối chịu để ý tới Trẫm rồi.”
“Trẫm biết sai rồi, giang sơn xã tắc này xưa nay chưa bao giờ quan trọng bằng Đồng của ta.”
Ngài dỗ dành mẫu hậu xong, lại quay sang dỗ ta:
“Chiêu nhi ngoan, tiểu công chúa của phụ hoàng, lúc đó làm con sợ rồi đúng không? Đều tại phụ hoàng không tốt, phụ hoàng cho con đấm này.”
Ta chẳng khách sáo, đấm bụp một ngực ngài.
Nắm đấm nhỏ mềm xèo của ta ngược lại làm phụ hoàng bật cười thích thú.
thế này, đúng thật là một đình ba người hạnh phúc, ấm áp.
Mẫu hậu đặt miếng bánh xuống, hắng giọng :
“Hoàng thượng, thần thiếp có muốn thương lượng Hoàng thượng.”
Phụ hoàng nhướng mày, bày ra dáng vẻ sẵn lắng .
Mẫu hậu giữ vững phong thái đoan trang đại phương của một bậc mẫu nghi thiên hạ:
“Thần thiếp nghĩ lại rồi, lời đùa thuở nhỏ của ta và ngài không tính làm thật được. Chiêu nhi dù là phận nữ nhi, có thể kế thừa đại thống?”
xong, đáy mắt phụ hoàng xẹt qua một tia mừng rỡ.
Nhưng ngài rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, nắm lấy mẫu hậu:
“ thế, Đồng bây giờ muốn sinh thêm một đệ đệ cho Chiêu nhi rồi ?”
“Nhưng Trẫm coi trọng sức khỏe của Đồng hơn, đợi tịnh dưỡng cho tốt rồi tính tiếp.”
Ta ngoan ngoãn nằm im trong phụ hoàng, không khóc không nháo.
góc độ này, ta thấu mồn một cảm xúc trong mắt ngài.
Hoàn toàn không phải là sự lo lắng, là sự cảnh giác và toan tính.
Ta sợ mẫu hậu không rõ, liền lấy hơi gào khóc ầm ĩ. Vừa khóc vừa đạp chân vùng vẫy trong ngài, muốn thoát khỏi vòng đó.
Phụ hoàng khẽ nhíu mày một rất khó nhận ra, siết chặt ta lại, ngẩng đầu cười mẫu hậu:
“ xem, Chiêu nhi không muốn có đệ đệ đâu này.”
Ngoài miệng thì lời yêu thương, nhưng lực ấn lấy ta căn bản không phải là thứ một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt chịu đựng nổi.
thấy ta túa đầy mồ hôi lạnh, mẫu hậu lập tức ôm ta về lại.
Người cụp mắt xuống, ánh mắt lạnh lẽo:
“Thần thiếp nghĩ, chi bằng nhận nuôi một đứa trẻ trong tông thất.”