

“Lấy số. Khoa nhi cấp cứu.”
Tôi đưa thẻ bảo hiểm y tế qua cửa kính. Trong lòng tôi, bé Tiểu An đang sốt đến mức cả người run rẩy.
Hai giờ sáng tại Bệnh viện số 1 thành phố, ánh đèn sảnh cấp cứu trắng toát, nhợt nhạt. Phía trước vẫn còn ba người đang đợi. Trán Tiểu An áp vào cổ tôi, nóng rực.
“Mẹ ơi, con khó chịu.”
“Sắp xong rồi, An An ngoan.”
Tôi ôm chặt con, cúi xuống nhìn nhiệt độ ghi trên điện thoại – 39.8 độ.
Đến lượt gọi số. Tôi ôm Tiểu An đẩy cửa phòng khám bước vào. Bác sĩ đang quay lưng lại phía tôi, đứng rửa tay. Áo blouse trắng, vai rộng eo thon, tay áo xắn lên đến cẳng tay.
Anh quay lại.
Chân tôi như bị đóng đinh trên sàn nhà.
Lục Diễn.
Cái dáng vẻ ba năm trước của anh, sau khi ký xong giấy ly hôn liền quay lưng bước thẳng ra khỏi Cục dân chính không một lần ngoảnh lại, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.
Giờ phút này, anh đang ngồi trước mặt tôi. Bảng tên trên ngực ghi rõ: Lục Diễn – Bác sĩ Phó chủ nhiệm khoa Ngoại cấp cứu.
Khoa Ngoại? Sao lại ngồi khám ở khoa Nhi?
Anh không nhìn tôi, ánh mắt lướt qua Tiểu An trước tiên.
“Mấy tuổi?”
“Bốn tuổi.” Tôi ép giọng xuống thật trầm. Khẩu trang đã che đi hơn nửa khuôn mặt, lại thêm việc tôi đã đổi kiểu tóc. Anh sẽ không nhận ra đâu. Tuyệt đối không được nhận ra.
“Bắt đầu sốt từ lúc nào?”
“Khoảng 5 giờ chiều, uống thuốc hạ sốt thì giảm xuống 38 độ, nửa tiếng trước lại sốt cao lại.”
Anh cầm ống nghe lên, áp vào lưng Tiểu An. Thằng bé sợ người lạ, rụt người nép sát vào lòng tôi.