Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tình hình rồi? Sắc mặt cậu còn khó coi hơn cả KPI công ty tôi.”
Tôi kể lại chuyện cuối tuần.
Tô đặt đũa xuống.
“Anh ta lén cậu?”
“Không chỉ vậy, anh ta còn coi điều đó là đương .”
“Rồi cô em chồng đăng vòng bạn bè ‘cảm ơn gia đình’, chồng cậu bình luận ‘có anh chống lưng’?”
“Đúng.”
Tô cười lạnh một tiếng.
“Chống lưng, dùng tiền của cậu để chống lưng cho em gái , rồi đăng vòng bạn bè để cả giới khen anh ta là người anh trai tốt. Lâm Niệm Niệm, cậu gả cho một nhân tài đấy.”
Tôi khuấy khuấy sợi mì trong bát, không có khẩu vị gì.
“Thẻ của cậu, mau mau đi đổi số liên kết đi.” Tô hạ giọng, “Anh ta đọc được tin nhắn của cậu rồi, không chừng bước tiếp theo là đòi mật khẩu đấy.”
Tôi sững người.
Buổi chiều quay lại công ty, việc tiên tôi làm là đi ngân hàng đổi số nhận thông báo biến động số dư.
Lúc bước ra khỏi cửa ngân hàng, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
“Xin hỏi có phải cô Lâm Niệm Niệm không? Tôi là Tổng giám đốc Triệu của Không Gian Tụ Hợp, trước đây với cô dự án cải tạo homestay—”
“Triệu tổng, ngại quá, dạo này tôi—”
“Cô Lâm, tôi nói thẳng luôn. Ban chúng tôi chốt một công ty thiết kế khác, nhưng phương án họ đưa ra tôi không ưng ý. Tôi lại bản thiết kế cô làm cho khách sạn boutique ở Triều Dương ngoái, tôi thấy phong cách của cô phù hợp hơn. Dự án này ngân sách 400 vạn , phí thiết kế chúng tôi trả 8%, cô suy nghĩ ?”
Tám phần trăm.
32 vạn .
Tôi đứng trước cửa ngân hàng, bỗng cảm thấy ông trời mở ra cho tôi một cánh cửa sổ.
“Triệu tổng, tôi suy nghĩ, ngày mai trả lời anh.”
Cúp máy, tôi không vui mừng ngay lập tức.
Mà tôi đang suy nghĩ một vấn đề.
Nếu tôi nhận dự án này, số tiền này lại biến thành “tiền của nhà chúng ta” trong miệng Trần Hạo.
Rồi bị chia xẻ bảy nhét vào phí của em gái anh ta.
Không được.
Số tiền này tuyệt đối không được có bất kỳ dính líu tới anh ta.
Tối đến nhà, chuyện lạ đời là Trần Hạo lại nấu cơm.
Một thức ăn, ba mặn một canh, bếp núc được dọn dẹp sạch .
Anh ta đeo tạp dề đứng cạnh ăn, cười với tôi.
“ rồi à? Mau ăn cơm đi.”
Tôi liếc anh ta một cái, thay dép lê rồi ngồi xuống.
“Ý gì đây?”
“Ý gì là ý gì? Nấu cho vợ bữa cơm không được ?”
Tôi không động đũa.
“Trần Hạo, số lần anh nấu cơm em đếm trên một tay. Lần trước là kỷ niệm ngày cưới, lần trước nữa là anh làm mất túi của em nên muốn tạ lỗi. Lần này ?”
Nụ cười của anh ta cứng lại một giây, nhưng nhanh chóng khôi phục.
“Được rồi, anh đúng là có chuyện muốn nói với em.”
Anh ta ngồi xuống, rút từ trong túi ra một tờ giấy.
“Đây là bảng chi phí mà phía trường Tiểu Tuyết gửi. phí cộng tiền ăn ở là 38 vạn, nhưng kỳ 1 chỉ cần nộp trước 20 vạn tiền cọc, trước ngày 15 tháng sau.”
Anh ta đẩy tờ giấy đến trước mặt tôi.
“Niệm Niệm, anh nghĩ kỹ rồi, phương án của anh là này—Bên anh ra 5 vạn, bố mẹ anh ra 5 vạn, 10 vạn còn lại—”
“Em ra?”
“Mượn trước .”
Anh ta lại dùng từ này.
“Tiểu Tuyết nói rồi, sang bên đó con bé làm, mỗi tháng kiếm được hai ba bảng Anh—”
“Ở Anh làm một tháng kiếm hai ba bảng?” Tôi ngẩng , “Trần Hạo, chính anh có tin không?”
Ánh mắt anh ta né tránh.
Tôi đẩy tờ giấy đó trả lại.
“10 vạn, em không có.”
“Em có.”
Anh ta chằm chằm tôi.
“Trong thẻ của em ít nhất có 50 vạn.”
Chương 7
Không khí ngưng đọng mất ba giây.
“ anh biết?”
Trần Hạo hơi cúi , như thể đang đấu tranh có nên nói thật hay không.
Rồi anh ta chọn cách nói ra.
“Lần trước được tin nhắn của em, anh nhẩm tính. Em nhận việc ngoài hai nay, với mức giá thiết kế của em, ít nhất phải được 50 vạn.”
Anh ta ngẩng tôi, giống như một kẻ đàm phán đang lật bài tẩy.
“Niệm Niệm, chúng ta là vợ chồng. Em để dành được ngần tiền anh không trách em, nhưng em không thể lúc em gái anh cần mà em không bỏ ra một đồng . khó coi lắm.”
Khó coi.
Anh ta dùng từ “khó coi”.
Tôi để dành tiền của chính , là khó coi.
Tôi không muốn chi tiền nuôi em gái anh ta, là khó coi.
Tôi mới thấy kẻ khó coi nhất ở đây chính là anh ta.
“Trần Hạo, số tiền đó là do cuối tuần em không nghỉ ngơi, đêm hôm không ngủ, nét nét vẽ ra mà có. đồng cắc đều là của em.”
“Của em không phải là của nhà chúng ta ?”
“Nhà chúng ta là ai? Là anh, mẹ anh, em gái anh? Hay là em và anh?”
“Em—”
“Số tiền này, em không xuất. Đừng nói là 10 vạn, 1 vạn em không xuất.”
Tôi đứng dậy, xách túi đi phía phòng ngủ.
“Nếu anh thấy em khó coi, chúng ta có thể đi làm một việc cho dễ coi.”
“Việc gì?”
“Ly .”
Hai chữ ném ra giữa phòng khách, mặt Trần Hạo trắng bệch.
“Em nói cái gì?”
“Anh nghe rõ rồi đấy. Nếu anh thấy tương lai của em gái anh quan trọng hơn cuộc nhân này, anh có thể chọn. Em không cản anh.”
Anh ta đứng đực ra đó, nửa ngày không nhúc nhích.
“Lâm Niệm Niệm, em đến mức này ?”
“Đến mức này đấy.”
“Chỉ vì 10 vạn tệ mà em đòi ly với anh?”
“Không phải chuyện 10 vạn, mà là từ đến cuối anh chưa định tôn trọng em. Từ bữa tiệc gia đình đó, cả nhà anh thay em đưa ra quyết định. Mẹ anh bắt em phải đội ơn, em gái anh tỏ vẻ đáng thương để em mềm lòng, anh bắt em xì tiền. Ba người các người diễn một vở kịch, chỉ em là đứa ngốc để các người đục nước béo cò.”
Môi anh ta run run.
“Anh không có—”
“Anh có.” Tôi quay người anh ta, “Anh lén của em mà còn cho là có lý, anh thấy tiền của em nghiễm phải đem lo cho nhà anh. Miệng anh nói là ‘mượn’, trong lòng anh nghĩ là ‘lấy’.”
Anh ta không nói được lời nữa.
“Một tuần.” Tôi nói, “Em cho anh một tuần, suy nghĩ cho kỹ trong cuộc nhân này rốt cuộc ai đang hy sinh, ai đang đòi hỏi.”
Đêm đó, tôi ngủ phòng khách.
Anh ta không đến gõ cửa.
Nhưng đến ba giờ sáng, tôi nghe thấy ngoài phòng khách có tiếng động.
Anh ta đang gọi .
Giọng rất nhỏ, nhưng cách một cánh cửa, tôi nghe rành rọt.
“Mẹ… cô đòi ly … không phải chuyện tiền bạc… mẹ đừng khóc nữa… con nghĩ cách khác…”
Tôi nhắm mắt lại.
Anh ta đang gọi cho bà Tú Lan.
Không phải đến dỗ dành tôi.
Mà là tìm viện binh.
Chương 8
Quả , hôm sau mẹ chồng tôi đến.
Không đến một .
Bà dẫn theo cả Trần Tuyết.
Tôi đi làm , thấy hai người họ đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, trên trà là đủ loại đồ tẩm bổ và trái cây họ mang tới.
cái trận này, rõ ràng là chuẩn bị tinh thần để nói chuyện dài hơi.
Bà Tú Lan thấy tôi vào cửa, lập tức đứng dậy, mặt mày hớn hở.
“Niệm Niệm rồi à? Mau ngồi đi, mẹ hâm nóng canh mộc nhĩ trắng cho con đấy.”
Tôi thay dép, không ngồi, đứng ngay ngoài cửa họ.
“Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói thẳng đi.”
Nụ cười trên mặt bà Tú Lan hơi tắt, bà kéo tay tôi bắt tôi ngồi xuống.
“Niệm Niệm à, mẹ biết mấy ngày nay trong lòng con không thoải mái. Con với thằng Hạo cãi nhau, trong lòng mẹ xót lắm.”
Bà vỗ vỗ tay tôi, giọng điệu đặc biệt dịu dàng.
“Nhưng người một nhà với nhau mà, có chuyện gì cứ ngồi xuống từ từ nói, đừng động tí là đòi ly . Hai đứa cưới nhau ba rồi, tình cảm tốt biết bao—”
“Mẹ, mẹ đến đây là muốn khuyên con bỏ tiền ra phải không?”
Sắc mặt bà Tú Lan cứng đờ trong tích tắc.
“Mẹ không có ý đó—”
“Vậy mẹ có ý gì?”
Trần Tuyết bên cạnh lúc này mới tiếng, giọng rất nhỏ, hơi run run.
“Chị dâu, tất cả là tại em. Nếu chị thực sự không muốn, em không đi nữa.”
Cô ta cúi gằm mặt, hai tay xoắn vào nhau, trông tủi thân vô cùng.
Thật là một màn khổ nhục kế xuất sắc.
tiên để mẹ chồng đánh bài tình cảm, sau đó để em chồng lùi một bước—bước lùi , chính là đợi tôi chủ động kéo cô ta lại.
Lâm Niệm Niệm của ngày trước, có lẽ thực sự mềm lòng.
Nhưng hôm nay không.
“Tiểu Tuyết, em muốn đi cứ đi, chị chưa cản em.”
Trần Tuyết ngẩng tôi.
“Chuyện tiền bạc em cứ tìm anh trai em, bố mẹ em, hoặc tự em nghĩ cách. Nhưng đừng tìm chị.”
Sắc mặt bà Tú Lan thay đổi.
“Niệm Niệm, con nói là —Chúng ta là người một nhà!”
“Mẹ, con và Trần Hạo là người một nhà. Tiểu Tuyết là con gái mẹ, không phải con gái con. Chuyện du của em , bậc làm cha làm mẹ như mọi người cứ việc lo liệu, con không có nghĩa vụ.”
“Cô—”
“Hơn nữa,” tôi thẳng bà Tú Lan, “Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện. Trần Hạo mỗi tháng chuyển cho mẹ 3 tệ, chuyện này mẹ định cho con một lời giải thích đây?”
Biểu cảm của bà Tú Lan phút chốc trở nên cực kỳ đặc sắc.
Kinh ngạc, chột dạ, rồi giận dữ, liên tục biến đổi chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi.
“3 ?”
“Mỗi tháng vào ngày hôm sau của ngày nhận lương, anh đều chuyển cho mẹ 3 . Suốt 3 ròng rã, tổng cộng là 10 vạn 8 . Số tiền này anh chưa bao giờ bạc với con, nhưng lại yêu cầu con phải giao nộp toàn bộ tiền tiết kiệm của , bảo rằng vợ chồng không nên có bí mật. Mẹ, mẹ thấy có công bằng không?”
Miệng bà Tú Lan há ra rồi ngậm lại, ngậm lại rồi há ra.
Trần Tuyết cúi gằm mặt, không dám ho he tiếng .