Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ừ.” – Giang Thần gật đầu – “ khi cậu bắt đầu khởi nghiệp đến bây giờ, mình luôn bên cạnh cậu. Mình chứng kiến cậu từng bước trưởng thành, một nhà thiết kế non trẻ trở thành người có tiếng trong ngành như tại.”

“Vậy cậu nghĩ, ba năm qua của mình có phải là sống uổng phí không?”

“Đương nhiên là không.” – nghiêm túc nói – “Như Yên, cậu phải tin rằng giá trị của bản thân không bao giờ được định nghĩa bởi bất kỳ người đàn ông nào. Tài năng, nỗ lực và thành tựu của cậu – tất cả đều là những điều thực sự tồn tại.”

Tôi cảm động vì lời nói của , “Cảm ơn cậu, Giang Thần.”

“Không cần cảm ơn , mình chỉ nói sự thật thôi.” – lấy ra một xấp tài liệu – “Nói nghiêm túc nào, có một khách hàng muốn chúng ta thiết kế một nghỉ , ngân sách là năm triệu.”

Tôi mở tài liệu ra, mắt lập tức sáng lên. Đây là một dự án lớn. Nếu làm tốt, hoàn toàn có thể đưa studio của chúng tôi lên một tầm cao mới.

Thông tin trong hồ sơ rất chi tiết. Khách hàng muốn xây dựng một nghỉ tổng hợp bao gồm nghỉ ngơi, giải trí và thư giãn, tổng diện tích lên đến 300 mẫu đất, dự kiến thời gian xây dựng là hai năm.

“Dự án này khá thử thách đấy.” – Tôi đọc nhận xét – “Địa hình đồi núi phức tạp, phải cân nhắc yếu tố môi trường và phát triển bền vững, mà phải đảm bảo giá trị thương mại.”

“Chính vì vậy mình mới muốn hợp tác cậu.” – Giang Thần nói – “ năng lực thiết kế của cậu, định đưa ra một phương án khiến khách hàng hài .”

“Khi nào gặp khách?”

“Chiều mai ba giờ, tại khách sạn Hilton.”

Tôi gật đầu, rồi như sực nhớ ra điều gì: “À đúng rồi, khách hàng là ai thế?”

Giang Thần hơi do dự rồi đáp: “Là Tổng Giám đốc Hàn của đoàn Hàn Thị.”

đoàn Hàn Thị? Tất nhiên tôi công ty này. Đó là một trong những đoàn đầu tư lớn thành phố này, hơn

“Chẳng phải đoàn Hàn Thị là đối thủ cạnh tranh lớn của công ty Cố Lăng Tiêu ?”

“Đúng vậy.” – Giang Thần thẳng thắn – “Mình điều này có thể khiến cậu khó xử. Nếu cậu không muốn nhận, chúng ta có thể chối.”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, “Tại phải chối? Đây là hợp tác kinh doanh chính đáng, không liên quan gì đến thù oán cá nhân cả.”

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc.” – Tôi gập lại tài liệu – “Hơn , mình cũng rất muốn xem, không có sự giúp đỡ của mình thì Cố Lăng Tiêu trụ được bao lâu.”

Giang Thần bật cười, “Đây mới đúng là Liễu Như Yên mà mình quen.”

Ăn trưa xong, chúng tôi trở studio.

Trợ lý Tiểu Lâm tôi liền quan tâm hỏi: “Sếp, chị không chứ? Em hết tin tức trên mạng rồi.”

“Tôi không , cảm ơn em đã lo lắng.” – Tôi vỗ nhẹ vai cô ấy – “À đúng rồi, giúp tôi tổng hợp thông tin đoàn Hàn Thị, mai dùng đến.”

“Vâng ạ.” – Tiểu Lâm lập tức đi chuẩn bị.

Tôi ngồi bàn làm việc, bắt đầu phác thảo tưởng cho dự án nghỉ .

Công việc luôn là cách tốt để tôi quên đi phiền muộn – thói quen tôi đã có thời học.

Không lúc nào trời đã tối, đến tận khi Tiểu Lâm gõ cửa bước :

“Sếp ơi, hết giờ làm rồi, chị cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Ừ, em cứ trước đi.”

Đợi Tiểu Lâm rời đi, văn phòng chỉ còn lại một mình tôi.

Nhìn ra khung cửa sổ, ánh đèn đêm lấp lánh bên ngoài, tôi chợt nhớ lại thời điểm này hôm qua – mình còn đang chuẩn bị cho buổi lễ đính hôn hôm nay.

Khi đó tôi cứ nghĩ mình sắp trở thành người phụ nữ hạnh phúc trên đời.

Giờ nghĩ lại, thật đúng là trớ trêu.

4

Chiều hôm , tôi diện bộ vest công sở chỉn chu , đến khách sạn Hilton.

Tổng Giám đốc Hàn là một người đàn ông ngoài bốn mươi, trông rất nho nhã.

Trợ lý của ông giới thiệu rằng ông từng tốt nghiệp học danh tiếng ở nước ngoài, khi nước đã tiếp quản công ty gia đình và phát triển thành quy mô như tại.

“Cô Liễu, danh tiếng của cô tôi đã nghe lâu.” – Ông chủ động đưa tay bắt – “Biệt thự sơn thủy cô thiết kế lần trước để lại ấn tượng rất sâu sắc tôi.”

“Cảm ơn Tổng Giám đốc Hàn đã đánh giá cao.” – Tôi bắt tay ông.

Chúng tôi bước phòng họp và bắt đầu trao đổi chi tiết yêu cầu của dự án.

Tổng Giám đốc Hàn rất ràng trong mong muốn: nếu đã làm thì phải làm tốt , chi phí không thành vấn đề.

“Tôi hy vọng nghỉ này trở thành công trình mang tính biểu tượng của thành phố.” – Ông nói – “ phải có cơ sở hạ tầng , lại phải giữ được vẻ đẹp tự nhiên.”

“Tôi hiểu của ngài.” – Tôi lấy bản đề án sơ bộ đã chuẩn bị sẵn ra – “Chúng tôi có thể áp dụng tưởng kiến trúc sinh thái, bảo vệ tối đa thảm thực vật tự nhiên, đồng thời kết hợp các yếu tố thiết kế .”

Tổng Giám đốc Hàn chăm chú xem bản thiết kế, thỉnh thoảng gật đầu, “ tưởng rất ràng, các yếu tố cũng được cân nhắc rất kỹ lưỡng.”

một giờ trao đổi, ông ấy tỏ ra rất hài đề án của chúng tôi.

“Vậy quyết định thế nhé, tôi thanh toán trước một nửa phí thiết kế.” – Ông ấy ký hợp đồng rồi nói – “À đúng rồi, nghe nói cô mới đính hôn phải không? Chúc mừng nhé.”

Tôi khựng lại một chút, “Không có , tôi độc thân.”

“Ồ? Tôi nghe nói cô và Cố Lăng Tiêu…” – Ông như sực nhận ra điều gì – “Xin lỗi, chắc tôi nghe nhầm rồi.”

“Không , tôi và Cố Lăng Tiêu đúng là quen , bây giờ không còn liên quan gì .” – Tôi bình thản đáp.

Tổng Giám đốc Hàn cười đầy ẩn , “Vậy thì càng tốt. Tôi con người Cố Lăng Tiêu. Hắn chẳng phải người tử tế gì .”

“Ngài quen ta à?”

“Đương nhiên rồi, chúng tôi là đối thủ lâu năm trên thương trường.” – Ông nhấp một ngụm trà – “Bề ngoài thì đạo mạo, lưng thì gì xấu cũng dám làm.”

Tôi không đáp lại, trong thì hiểu . Một người như Tổng Giám đốc Hàn mà cũng có ấn tượng xấu như vậy, đủ tiếng tăm của Cố Lăng Tiêu trong giới chẳng tốt đẹp gì.

“Thôi, đừng nhắc đến hắn , nói vui đi.” – Ông đổi chủ đề – “Cô Liễu, nếu dự án này thành công, tôi còn muốn hợp tác thêm cô vài dự án .”

“Dự án gì vậy ạ?”

“Một tổ hợp thương mại, quy mô đầu tư còn lớn hơn.” – Ông cười đầy bí ẩn – “ bây giờ chưa tiện tiết lộ, đợi đúng lúc tôi nói .”

Ra khỏi khách sạn, Giang Thần hỏi tôi:

rồi?”

“Rất suôn sẻ, dự án này chúng ta nắm chắc rồi.” – Tôi khá hài – “Tổng Giám đốc Hàn là người rất chuyên nghiệp.”

“Vậy thì tốt.” – Giang Thần thở phào – “Thật ra mình cũng hơi lo, sợ của Cố Lăng Tiêu ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu.”

không .” – Tôi kiên định – “Tình cảm là tình cảm, công việc là công việc, mình phân biệt rất .”

Trên đường trở studio, xe đi ngang qua nhà hàng Âu mà tôi và Cố Lăng Tiêu từng thường xuyên lui tới.

Qua khung cửa kính, tôi nhìn hai bóng người quen thuộc.

Cố Lăng Tiêu và Tống Nhã Kỳ đang ngồi bên trong, có vẻ đang tranh cãi.

Sắc mặt Tống Nhã Kỳ trông rất khó coi, còn Cố Lăng Tiêu thì liên tục giải thích điều gì đó.

“Muốn dừng xe không?” – Giang Thần để ánh nhìn của tôi.

“Không cần, cứ đi tiếp đi.” – Tôi thu lại ánh mắt – “Không liên quan đến mình.”

trong không khỏi thắc mắc, rốt cuộc họ đang cãi nhau vì gì?

5

Một tuần đó, tôi trung toàn bộ tâm trí việc thiết kế nghỉ .

Dự án này thực sự đầy thách thức – phải giữ nguyên vẻ đẹp tự nhiên, phải xây dựng một nghỉ . Tôi tra cứu vô số tài liệu, thậm chí còn đi khảo sát thực địa nhiều lần.

“Như Yên, dạo này cậu gầy đi nhiều đấy.” – Giang Thần bước văn phòng, tay cầm một ly cà phê – “Có cần mình gọi đồ ăn không?”

“Không cần , mình không đói.” – Tôi không ngẩng đầu lên, tiếp tục vẽ bản thiết kế.

“Cậu mà cứ như vậy thì cơ thể không chịu nổi .” – Giang Thần đi vòng ra phía , nhìn bản vẽ của tôi – “Làm tốt thật, cũng phải nhớ nghỉ ngơi .”

“Sắp xong rồi.” – Tôi buông bút, xoay cổ cho đỡ mỏi – “Cậu thiết kế này thế nào?”

Giang Thần nhìn kỹ rồi gật đầu, “Rất tuyệt, lại giữ được nét tự nhiên. Tổng Giám đốc Hàn chắc chắn rất hài .”

Đúng lúc đó, Tiểu Lâm gõ cửa bước .

“Sếp, có người muốn gặp chị.”

“Ai vậy?”

Cố.” – Biểu cảm của cô ấy có chút kỳ lạ – “ ấy nói có quan trọng muốn nói chị.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.