Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

bộ sảnh đường trong chớp mắt chìm vào tĩnh mịch.

Đoạn nín bặt khóc, ngây ngốc nhìn ta sững sờ.

Ta đứng phắt dậy, tóm lấy cánh tay ả đẩy mạnh về phía bức tường: “Không phải muốn chết sao, đi tìm chết đi!”

“Ngươi bên cạnh ta an hưởng trọn mười mấy năm vinh hoa phú quý, còn cốt nhục ruột thịt của ta phải nhai cỏ nuốt rễ nơi dã, ngươi còn có mặt mũi đây kêu gào không công bằng?”

Đoạn hoảng hai tay chống vào tường, khóc lóc cầu xin ta:

“Nương, nương ơi con sai rồi…”

Ta buông tay, ném ả ngã oạch đất.

Đoạn nằm rạp sàn khóc lóc nức nở thảm thiết.

Ta cười nhạo báng: “Sao thế, vừa rồi không phải đòi chết trôi chết nổi sao, bây giờ ta cho ngươi toại nguyện sao ngươi lại không chết nữa?”

“Còn biết tay chống đỡ vào tường cơ đấy, ta xem ngươi cũng đâu có gan muốn chết.”

cái chết oai uy hiếp ta, ngươi còn non nớt lắm!”

Đoạn Nguy và Lãm vội vàng chạy tới luống cuống đỡ ả dậy.

Hai kẻ đó ánh mắt oán độc trừng trừng nhìn ta.

Đoạn Nguy giành mở miệng trước: “Nương, sao người có thể đối xử với vậy!”

“Bây giờ nữ nhi của người còn chưa về người đã nhẫn tâm bực này, đợi ả về rồi, người còn biết khắt khe bạc đãi đến mức nào đâu!”

Ta từ tốn ngồi xổm nhặt một mảnh sứ vỡ sắc nhọn trên mặt đất lên, trực tiếp kề sát vào yết hầu Đoạn Nguy.

“Ta nhớ vừa rồi con cũng đòi sống đòi chết cơ , hay là ta ưu tiên thành cho con trước nhé!”

Đoạn Nguy tới mức thân run lên bần bật, lẩy bẩy lắp bắp: “Nương, con là… là thân sinh nhi tử của người …”

“Máu mủ tình thâm… hổ dữ không ăn thịt con… Nương, người không thật sự muốn hạ sát con đâu đúng không?”

Ta nhếch môi mỉm cười: “Con là thân sinh nhi tử của ta, thế thân sinh nữ nhi của ta lẽ không phải là cốt nhục của ta sao?”

“Vừa rồi con đanh thép nói có chết cũng không nhận tỷ muội, vậy ta đành phải con vãng sinh toại nguyện thôi.”

“Đừng, đừng, đừng…”

Đoạn Nguy run lẩy bẩy kinh hãi: “Nương, con sai rồi, này… này con có hai muội muội.”

Ta lạnh nhạt xoay người dời mắt sang nhìn Lãm.

“Đồ vật tài sản của Đoạn gia ta, ta muốn ban cho ai thì ban kẻ đó, chưa đến lượt một tên ngoại nhân ngươi múa mép chõ mõm vào!”

“Nếu ngươi cũng muốn tìm chết, bổn phu nhân cũng không ngại tiễn ngươi một đoạn đường hoàng tuyền.”

“Sinh ý của gia ngươi nay bộ đều phải ngửa tay bám víu vào Đoạn gia ta, phụ thân ngươi có đến bảy tám nhi tử, ta có chém chết ngươi một mạng lão cũng thèm bận tâm rơi nửa giọt nước mắt đâu.”

Lãm đến nuốt nước bọt cái ực, triệt im bặt không dám ho hé nửa lời.

Ta lại quay ngoắt người nhìn chằm chằm vào Trịnh Hoành đang ngồi lúng túng bất an ngồi trên đống lửa một bên: “Còn ngươi, một tên rể vô tích sự, lại càng không có tư cách nói bóng nói gió trước mặt ta!”

Phụ thân ta chỉ có mình ta là huyết mạch duy nhất, không nỡ gả ta xuất giá hầu hạ nhà chồng, bèn hình thức chiêu chuế dụ Trịnh Hoành tới rể.

Ta mới là đương gia chủ mẫu chân của cái Hầu phủ này.

Ta cất cao hỏi: “Bây giờ ta phải lập tức đi đón nữ nhi ta về, ai còn dám có ý kiến nữa không?”

“…”

phủ trên dưới tĩnh mịch, không một kẻ nào dám hé môi.

Ta quẳng mảnh sứ vỡ đất, phủi tay vỗ vỗ, gọi hạ nhân chuẩn bị xe ngựa hồi .

Ta phải thân chinh đi đón nữ nhi ta hồi phủ.

4

Xe ngựa lăn bánh ròng rã dọc theo quan đạo, mười ngày , ta rốt cuộc cũng tìm lại ngôi nhà của hộ nông phu năm nào.

Ta vừa bước khỏi xe ngựa, bỗng nghe một ồm ồm thô lỗ truyền đến.

“Phùng Nha, cái con nha đầu chết tiệt kia, còn không mau lăn lại đây cho ta!”

Một nữ hài ốm yếu vàng vọt gầy củi khô vội vã bỏ sọt tre trong tay đất, tất tả chạy qua.

Trong nhà tức thì vang lên nam nhân đánh mắng chát chúa cùng nữ nhân chửi rủa ầm ĩ.

“Nha đầu chết tiệt, bảo cho lợn ăn đổ thế này à? Hả?”

“Hôm qua bảo cuốc mảnh ruộng kia cũng xong, thật không hiểu nuôi làm cái thá !”

“Đợi Trương Ma Tử đem sính lễ tới, cút ngay sang nhà gã cho lão tử!”

“…”

Ta bấm móng tay vào lòng bàn tay, lồng ngực phập phồng bước sải chân đi vào.

Ba kẻ trong nhà đồng loạt ngẩng đầu nhìn ta chằm chằm.

Gã nam nhân mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ: “Bà là phu nhân nhà nào, tới chỗ chúng ta làm cái ?”

Ả nữ nhân kia vừa chạm mắt với ta, hiểu sao sắc mặt lại có chút dị thường tái đi.

Lại nhìn tiểu nha đầu, tai con đỏ bừng, vành tai bị nhéo đến rách tươm, máu tươi đang tứa rỉ nhỏ giọt.

Ta đau lòng đến vỡ vụn, bước vội qua ôm con vào lòng xoa dịu, “Đừng , đừng , nương đến rồi…”

Gã nam nhân hùng hổ nói: “Vị phu nhân này, bà nhận nhầm người rồi phải không?”

“Phùng Nha này là con gái của Phùng Xuân ta, do xú nương môn nhà ta đẻ , sao bà lại bảo bà là nương của nó?”

Gã vừa nói vừa huých mạnh vào người ả nữ nhân bên cạnh: “Này, Liêu , mẹ kiếp có phải bà cắm sừng lão tử rồi không?”

Ả nữ nhân tên Liêu hốt hoảng xua tay lắc đầu: “Ta… ta không có…”

“Không có thì bà chột dạ hãi cái , lão tử đánh chết bà!”

Phùng Xuân giương nanh múa vuốt giơ tay định đánh người.

“Dừng tay lại!”

Ta lạnh lùng cất cản lại.

Ta thở dài một xót xa, nhẹ nhàng vỗ lưng xoa dịu tiểu nha đầu, đó sai gia đinh mang mâm bạc trắng xóa ta đã chuẩn bị sẵn bê .

Gã nam nhân vừa nhìn thấy đống bạc trắng rạng ngời, hai mắt lập tức sáng rực lên đuốc.

Ta thản nhiên nói rõ ngọn ngành: “Mười lăm năm trước, ta vì gặp sơn tặc kinh hãi sinh non, có mượn tá túc tại nhà các người.”

“Bà đỡ đã hồ đồ đem khuê nữ của hai nhà tráo đổi, đây là thân sinh nữ nhi của ta, ta muốn đưa nó về phủ.”

“Chỗ bạc này, coi là thù lao ta đền bù cho các người.”

Gia đinh tiến lên bưng khay bạc đưa cho gã.

Phùng Xuân vớ lấy một đĩnh bạc trắng nhét vào miệng cắn cắn kiểm chứng, rồi hưng phấn run rẩy bắt đầu đếm: “Một, hai, ba…”

“Trọn vẹn một trăm lượng sòng phẳng!!”

Gã hớn hở ôm đống bạc nhét hết vào bọc áo: “Bà muốn đem con nha đầu chết tiệt này đi thì cứ việc đem đi! Dù sao giữ lại nhà cũng chỉ bán có hai lượng bạc!”

5

“Nó không đi!” Liêu bỗng nhiên luống cuống lên ngăn cản.

Ta nhíu , lườm ả hỏi: “Tại sao?”

Liêu ấp úng nơm nớp nói: “Nó về rồi, vậy… vậy còn nữ nhi của ta thì sao?”

không bao lâu nữa gả vào gia, ta tự khắc dốc sức chuẩn bị cho nó một phần của hồi môn phong hậu tiễn nó xuất giá.”

Ta cúi đầu xót xa nhìn vết rách rướm máu trên tai Phùng Nha, nhạt mỉa mai: “Ta xem ngươi cũng có nửa phần yêu thương thân sinh nữ nhi của mình, lại Đoạn gia, nó an hưởng vinh hoa phú quý.”

“Sao nào, ngươi không bằng lòng ư?”

Liêu cắn môi đến bật máu: “Dù sao đi nữa, bà cũng không đem Phùng Nha đi!”

Ta có chút khó hiểu.

Vừa rồi ta còn nghe rành rành bọn chúng định bán đứt thân sinh khuê nữ của mình cho Trương Ma Tử chỉ với giá mạt rệp hai lượng bạc.

Bây giờ ta vung tận một trăm lượng bạc trắng, cớ sao ả lại còn dằng không chịu buông người?

Ta ngước mắt nhìn Phùng Xuân đang điên cuồng ve vuốt đống bạc bên cạnh, cười lạnh: “Thê tử của ngươi tựa hồ không ưng thuận ta đưa đứa này đi.”

Phùng Xuân nghe vậy, thẳng tay giáng một cái tát trời giáng đánh ả ngã nhào đất.

“Con mẹ đồ bại gia nương môn này, con ranh này làm cái thá đáng giá một trăm lượng?”

Gã quay sang nịnh bợ khúm núm nhìn ta: “Phu nhân, bà mau mang đi, mang đi nhanh đi, tuyệt đối không đổi ý đâu nhé!”

Ta mặc kệ gã, ngồi xổm , ân cần vuốt ve gò má Phùng Nha, dịu dàng hỏi: “Con có bằng lòng theo nương về nhà không?”

Ánh mắt Phùng Nha hoảng loạn trốn tránh, rụt rè không dám ngước lên nhìn ta.

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ của con, trên đôi tay gầy gò nứt nẻ ấy chằng chịt là vết dãn da và sẹo chai sần.

Ta rốt cuộc kìm lòng đặng, rơi lệ nghẹn ngào: “Xin lỗi con, là nương đến muộn…”

“…”

Phùng Nha ngây ngốc nhìn ta hồi lâu, rồi dè dặt vươn tay vụng về lau đi vệt nước mắt cho ta.

Ta ngước mắt nhìn con thật sâu: “Là nương có lỗi với con, nương muốn cả phần đời còn lại hảo hảo bù đắp cho con.”

“Con có bằng lòng cùng nương đi về nhà không?”

Phùng Nha lặng lẽ nhìn ta rất lâu, cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.

Ta âu yếm dắt tay con leo lên xe ngựa.

Lá gan của con vô cùng nhỏ, cũng không thích hé miệng nói chuyện, chỉ lẳng lặng thu mình co rúm vào một góc xe ngựa tăm tối.

Ta đưa tay xoa xoa đầu con, thủ thỉ: “Từ nay về con gọi là Đoạn Thanh Hứa, không gọi là Phùng Nha nữa.”

“Đột nhiên cải danh đổi họ, con có thấy bỡ ngỡ không quen không?”

“Con có thích cái tên Thanh Hứa này không?”

Con ngoan ngoãn gật đầu, hai bàn tay luống cuống nắm lấy vạt áo rách bươm.

Đoạn hưởng tận vinh hoa phú quý vô biên trong Hầu phủ, dung túng trở thành một thân kiêu ngạo tùy hứng.

Còn nữ nhi ruột thịt của ta lại chịu đủ mọi đày đọa tra tấn, trở nên tự ti yếu hèn, nhát gan chuột tị.

Ta càng nhìn lại càng thấy đau nhói cõi lòng.

Đồng thời cũng càng thêm hạ quyết tâm, nửa đời nhất định phải bồi đắp hết thảy cho nữ nhi của ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.