Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đoạn Thư Ninh tủi thân đẫm lệ quỳ , nước mắt lại trào ra như suối: “Nương, con sự không bản thân đã làm sai chuyện gì…”
Ta giận dữ vỗ mạnh bàn đập bộp một cái, cười lạnh lẽo: “Ngươi không ư?”
“Là kẻ nào sai sử người ngầm đẩy Thanh Hứa hồ, ngươi sự muốn bổn phu nhân lật tung toàn Đoạn phủ lên từng bề rà soát tra khảo, ngươi mới cúi nhận tội phải không?”
“Ngươi rõ ràng sắp sửa giá gả vào Cố phủ đến nơi, hiện tại dở trò múa mép sứt sẹo này là vì cớ gì?”
“Nếu như hôm nay ta không kịp thời tiến đến, Thanh Hứa dưới hồ ngoi lên, bao nhiêu nam thanh nữ tú nhìn chằm chằm vào cơ thể ướt đẫm y phục của nó, người trong kinh thành sẽ đồn đãi thêu dệt ra những lời dơ bẩn khó nghe đến nhường nào, lẽ nào ngươi còn không hậu quả?”
“Ngươi vậy mà chướng mắt không thể để con bé sống yên ổn sao, lúc rời đi còn vắt óc tìm mọi thủ đoạn hèn hạ để hủy hoại thanh danh con bé cho bằng ?”
Đoạn Thư Ninh sụt sùi lau nước mắt thảm thiết: “Nương, con thực sự không có, người hiểu lầm con rồi…”
Ta tiện tay chụp lấy chung trà trên án ném thẳng vào thân ả, lạnh lùng gầm lên: “Ta đã nhắc nhở rành rọt, lần là lần tiên, và cũng là lần dung túng cuối cùng.”
“Đã như thế ngươi vẫn khăng khăng bỏ tai lời khuyên bảo của ta, vậy cút ngay ra khỏi cửa Đoạn phủ cho ta!”
“Người đâu!” Ta cao giọng gọi hạ nhân tiến vào.
“Mau lôi Đoạn Thư Ninh ra , quẳng khỏi Đoạn phủ, nay cấm cửa không cho phép vào nửa !”
Đoạn Thư Ninh hoảng sợ lê gối bò đến mặt ta, gắt gao ôm chặt lấy bắp đùi ta: “Nương, nương đừng mà…”
“Con sắp thành thân giá rồi, bây giờ ném ra sau này người Cố gia sẽ nhìn nhận con thế nào…”
“Nương, con cầu xin nương đừng mà!”
Ta đưa tay day ấn đường xoa thái dương, phất tay hạ : “Kéo ả ra !”
gã gia đinh không dám cãi lại mệnh lệnh, lập tức một trái một phải kẹp xốc nách ả lôi xềnh xệch ra cửa môn.
12
Đêm , Trịnh Hoành lại mò đến phòng ta lải nhải khuyên can:
“Mộng Hoa, Thư Ninh sắp thành thân giá rồi, nàng dứt tình đuổi ả ra như thế sau này làm sao ả có thể ngẩng mặt làm người ở Cố gia?”
“Cho dù chuyện này đúng là con bé hồ làm sai, nhưng cũng phải chuyện tày đình kinh thiên động địa gì, nàng cứ nhắm mắt làm ngơ cho qua là xong chuyện.”
Thái độ của ta vô cùng dứt khoát ngoan tuyệt: “Nếu như làm sai mà không phải gánh bất cứ hình phạt nào, ả sẽ thể nào khắc cốt ghi tâm nhớ lâu .”
“Lần ta đã điểm cảnh cáo, nay lại cố tình tái phạm, ta tuyệt đối sẽ không khoan nhượng.”
Thấy không khuyên nổi ta, Trịnh Hoành tiếng thở dài thườn thượt rồi quay lưng lủi thủi cáo lui.
Năm Đoạn Thư Ninh làm lễ cập kê, ta đã tiền mua sẵn một tòa trạch viện hoa lệ ở vùng ngoại ô kinh đô làm của để dành cho ả.
Lúc ấy tâm tình mẫu tử cũng lo sợ ngộ nhỡ trăm năm sau ta quy tiên, ả cô không nơi nương tựa, ít ra vẫn còn tòa trạch viện này để dung thân, làm điểm tựa tiếp thêm thể diện.
Bây giờ ta có thẳng tay đuổi ả khỏi Đoạn phủ, ả cũng không đến mức lưu lạc đường xó chợ.
Kể ra cũng có phần kỳ lạ, Đoạn Thư Ninh và Đoạn Nguy vốn đều là do ta một tay mang theo bên người rèn giũa giáo dưỡng thuở lọt lòng.
Thế nhưng tính nết đứa có lấy một phần phong thái giống ta.
Đoạn Thư Ninh không phải thân sinh cốt nhục của ta, nên cũng có thể lấy cớ giải thích qua quýt.
Thế nhưng tính tình của Đoạn Nguy cũng mảy may thừa hưởng điểm nào ta.
Trái lại, Thanh Hứa hiện tại tính khí lẫn dung mạo lại y đúc ta hồi còn thiếu nữ.
Dẫu sao ả cũng là nữ do ta tỉ mỉ nuôi dạy mười lăm năm trời, ta thực sự không thể nhẫn tâm tàn đến mức để ả tự sinh tự diệt.
Ta vẫn tiếp tục tất bật sắp xếp trù cưới cho ả, dự tính đợi cách hôn kỳ ba sẽ đến ngoại thành đón ả về phủ, rồi phong phong quang quang tiễn ả lên kiệu hoa giá.
Lúc cách hôn lễ còn tròn năm , ta nhấc gót lên đường đi ngoại ô định đón ả.
Chuyện làm ăn buôn trên thương trường gặp chút trắc trở làm lỡ dở bề thời gian, màn đêm dần ta mới gỡ rối xong việc để thoái thân.
Xe ngựa xóc nảy lăn bánh đến biệt viện ngoại thành, ta , ra lệnh cho bọn nha hoàn bà tử đứng bám trụ chờ cổng viện.
Để ả nếm mùi phạt những qua, ắt hẳn ả cũng đã thấm đòn tự ăn năn hối lỗi.
Ta lẳng lặng tới cửa sương phòng, nhìn thấy ánh nến le lói sáng rực hắt ra phòng trong.
Ta rảo qua, vừa định vươn tay đẩy cửa, đã nghe thấy thanh âm rành rọt của Trịnh Hoành cất lên:
“Con Đoạn Mộng Hoa kia nhẫn tâm tàn , thế mà ả ta thực sự dám đuổi con đi!”
Ngay sau đó, là tiếng oán hận thấu xương của Đoạn Nguy truyền tới:
“ cái con tiện nhân Đoạn Thanh Hứa đó hồi phủ, nương liền thiên vị chằm chặp lấy nàng ta, chuyện gì cũng đứng ra bảo bọc làm chủ.”
“Con đã sớm ngỏ ý muốn học việc buôn để tiếp quản cơ Đoạn gia, thế nhưng ả sống không quyền, còn chê con tính khí xốc nổi nóng vội làm hỏng cơ nghiệp trăm năm.”
“Ta thấy rõ ràng ả chướng mắt khinh rẻ ta, vốn không hề có ý niệm giao phó Đoạn gia vào tay ta mà.”
Đoạn Thư Ninh sụt sùi nức nở: “Hiện tại ả sủng ái con tiện nhân Đoạn Thanh Hứa đó như thế, e rằng sau này toàn Đoạn gia sẽ dâng tay giao cả cho ả ta.”
“Ca ca, đến lúc đó chúng ta sẽ trắng tay còn xơ múi đồng cắc nào, huynh sự cam tâm phó mặc hay sao?”
Đoạn Nguy hậm hực gầm gừ: “Không cam tâm có thể làm thế nào, dù sao ả cũng là thân sinh mẫu thân của ta, ta còn có thể tự tay bóp ả hay sao?”
“Tử sát mẫu, sau này đi sẽ phải sa vào mười tám tầng địa ngục hình phạt đấy!”
Trịnh Hoành nín thinh trầm mặc một thoáng, rồi bất thình lình một câu động trời: “Nếu như, ả căn bản không phải là mẫu thân của con sao?”
“Cái gì?!”
Ta gồng mình siết chặt nắm đấm, không ta chấn động, ngay cả Đoạn Nguy và Đoạn Thư Ninh cũng sững sờ đến tột độ.
Trịnh Hoành đứng bật dậy: “Sự tình đã đến nước này, ta đành phải đem toàn chân tướng uẩn khúc nói cho các con .”
“Nguy , Thư Ninh, kỳ thực đứa các con chính là thân sinh huynh muội ruột thịt.”
Lão thở hắt ra một hơi, bắt hồi tưởng lại chuyện dĩ vãng bi ai năm xưa.
“Năm đó ta vốn có người tâm giao trong mộng, nhưng con tiện nhân Đoạn Mộng Hoa kia ỷ thế gia cảnh hiển hách quyền quý, cưỡng ép ép buộc ta phải nhập chuế ở rể, khiến ta và người thương âm dương cách biệt.”
“Thân sinh mẫu thân của các con tên là Liêu A Hương, năm đó sau khi ta nhập chuế bao lâu, nàng đã lén tới tìm ta báo tin mình mang hỉ mạch.”
“Vừa khéo lúc đó con Đoạn Mộng Hoa kia cũng cấn thai, ta vốn định bày một màn kịch ‘li miêu hoán thái tử’ bí mật tráo đổi đứa trẻ với nhau.”
“Ai ngờ ông trời phù hộ giúp sức, con tiện nhân Đoạn Mộng Hoa đó sinh ra một thai lưu, ta sai người lén đem tử thai đó vứt đi cho chó gặm, thuận lý thành chương đem con hoán đổi vào bề trên.”
Đoạn Nguy sững sờ kinh ngạc lặp lại: “ thân… người nói… người nói thảy đều là sự sao?”
“Vậy còn Thư Ninh sao? Thư Ninh tráo đổi vào phủ có phải cũng do người tỉ mỉ bày mưu tính kế?”
13
Trịnh Hoành nặng nề gật nhận lấy: “Năm ấy dẫu cho ta đã kiếp ở rể, nhưng thủy chung tâm can vẫn không sao bỏ A Hương.”
“Nhưng khi đó nàng đã người nhà gả tống đi xa, ta thống khổ tột độ, nhân lúc say khướt mượn rượu làm càn chạy đến tìm nàng, không nhịn mà làm ra chuyện hồ điên rồ.”
“Sau này nàng lén lút tìm tới phủ trên, bẩm báo rằng mình lại mang thai huyết mạch của ta rồi.”
“Lúc ta cũng tín nghi, sợ cái thai không phải là giọt máu của ta, mà là của tên nông phu Phùng Xuân kia.”
“Nhưng nàng khẳng định lúc gả cho Phùng Xuân ba năm trường chưa từng đậu thai, Phùng Xuân vì thế ngỡ nàng là bỏ đi tịt ngòi không đẻ nên lôi ra đánh đập hành hạ tàn nhẫn.”
“Nhưng nàng bản thân khi giá rõ ràng đã từng sinh đẻ trơn tru, kẻ có mầm họa là Phùng Xuân, cho nên hài tử trong bụng có thể là cốt nhục của ta.”
Đoạn Thư Ninh mở to mắt hỏi: “ thân, vậy sau đó sao?”
Trịnh Hoành ngửa mặt thở than: “Lúc ấy ta cũng hoảng sợ vô ngần, bởi khi đó Đoạn Mộng Hoa căn bản chưa mang lục giáp, muốn giở trò ‘tráo đổi thái tử bằng mèo rừng’ ắt sẽ lòi đuôi bại lộ.”
“Vì thế ta tháng đó cực kỳ lao lực cần mẫn ân ái, rốt cuộc cũng khiến ả cấn thai thành công.”
“Ả mang thai tháng sinh không trùng khớp, ta bèn vắt óc nghĩ ra hạ sách ép sinh non, trên đường hồi kinh vung tiền bạc mua chuộc bọn sơn tặc dọa dẫm ả.”
Lão cười gở mỉa mai: “Ta vốn tưởng đứa hài tử sinh non oặt ẹo kia rơi đất ắt hẳn cũng là tử thai, nào ngờ mạng nó lớn , thế mà vẫn thoi thóp sống sót ngoi lên.”
“A Hương cũng nơm nớp lo sợ nếu nói với Phùng Xuân sinh ra tử thai ắt sẽ gã đánh đập tàn nhẫn đến , đành phải ngậm bồ hòn giữ lại nghiệt chủng kia nuôi nấng.”
“Ta cứ mộng tưởng sau này các con khôn lớn trưởng thành, ả có mình các con là huyết mạch nối dõi duy nhất, hiển nhiên sẽ dâng hiến toàn cơ ngơi tài sản Đoạn gia vào tay các con.”
“Nằm mộng cũng không ngờ ả thế mà lại đột nhiên hoài nghi phát hiện manh mối, lại còn cất công đi đón hẳn thân sinh nữ về phủ!”
Lão giả lấy tay áo lau đi vệt nước mắt hoen nhòe:
“Cho nên Nguy , Thư Ninh, các con đều là cốt nhục thân sinh của ta cả!”
“Tất cả đều do con Đoạn Mộng Hoa tâm địa xà hạt kia, mới khiến chúng ta và nương của các con phải cốt nhục chia lìa bấy nhiêu năm ròng rã!”
“ thân, ô ô ô…”
Ba kẻ ôm chầm lấy nhau khóc lóc ỉ ôi, bắt một diễn tuồng khóc thảm nhận người thân.
Ta dùng sức bấu chặt mười ngón tay, lòng bàn tay rướn máu tươi tuôn trào tứa ra.
Hóa ra ngần ấy năm qua ta dốc cạn tâm can tiền bạc, thảy đều là làm kẻ đi đổ vỏ nuôi tử cho phường súc sinh khác.
Thân sinh tử của ta, vừa lọt lòng đã biến thành một sinh linh lưu vô tội bặt vô âm tín.
Lão quả thực toan tính mưu sâu xa thảm khốc, dồn ta vào bẫy nghiệt.