Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

4

Về đến Lâm phủ, ta trực tiếp nói với tổ phụ rằng, ta đã làm một giấc mộng dữ.

Ta đem bộ những chuyện xảy ra ở kiếp trước, đại khái nói rõ.

Trong đó, cũng bao gồm cả chuyện Tạ Thịnh làm sụp đổ Lâm gia.

Tổ phụ, cùng mấy vị thúc bá đều giận đến mức đập bàn.

“Cơn ác mộng của Kiểu Kiểu tuy rất hoang đường, nhưng cũng không thể nhẹ. Cung yến hôm nay, Tạ Thịnh muốn cầu cưới Kiểu Kiểu, chính là bằng rõ ràng nhất.”

“Tạ gia đúng là to gan thật, lẽ còn muốn làm rối loạn huyết mạch gia?”

Ta nói: “Tổ phụ, trong giấc mộng của ta, quả thật ta đã nhìn thấy tiểu đế chính là con trai của Tạ Thịnh.”

“Tạ Thịnh lỡ gọi nhầm tiểu danh của Quý phi, vì muốn che mắt người khác nên cố ý cầu cưới ta, muốn kéo ta cùng Lâm gia xuống nước.”

“Tôn nữ chỉ có thể nói dối rằng, mình và Hoắc Thiếu Du sớm đã có tình ý.”

Tổ phụ vuốt râu, “Nếu Hoắc Thiếu Du phủ nhận, vậy phải con cũng phạm tội khi quân sao?”

Ta lại khá tự tin, “Chàng sẽ không phủ nhận đâu.”

Cuối cùng, tổ phụ đồng ý với đề nghị của ta, “Con nhóc này đúng là lanh lợi, may đã ngăn được thượng ban hôn. Tạ Thịnh quả thực hèn hạ. Nữ nhi Lâm gia, tuyệt đối không bước chân vào cửa Tạ gia! Vậy thì nhân cơ hội này, chèn ép Tạ gia.”

Ta gật , “Chỉ cần khiến chuyện xấu xa giữa Tạ Thịnh và Quý phi đóng đinh, lần này Tạ gia nhất định sẽ tổn nặng nề!”

Tổ phụ vuốt râu, cất giọng lớn, “Hay! Rất hay! Lần này nếu có thể khiến Tạ gia vấp ngã một phen, con nhóc con chính là công thần của Lâm gia!”

Sau khi cung yến ở kiếp này kết thúc, hoàn cảnh của ta hoàn trái ngược.

Kiếp trước, gia tộc vứt bỏ ta, coi ta là nỗi nhục.

Nhưng lần này, ta lại trở người có ích cho gia tộc.

Ta hiểu, chuyện trên đời phần lớn đều là như vậy. Trước , khi một mình đối diện với Tạ Thịnh, ta cũng từng lạnh lòng với gia tộc.

Nhưng cảm xúc của nữ nhi khuê , vốn có tác dụng gì.

Ta phải hoàn chấp nhận, rồi biến mọi thứ trước mắt yếu tố có lợi cho mình.

Có được tài nguyên của gia tộc, ta dùng tốc độ nhanh nhất, đem chuyện giữa Tạ Thịnh và Liễu Yên Nhi truyền khắp kinh .

Trong đó, còn đặc biệt miêu tả kỹ những chi tiết về mối tình nồng thắm của hai người.

Những câu chuyện phong nguyệt được bịa ra y như thật.

Tựa như mọc cánh, bay đi khắp nơi.

nói chưa? Tạ thế tử và Liễu Quý phi là thanh mai trúc mã, có người từng nhìn thấy hai người họ hôn nhau ở bờ đê liễu phía đông đấy.”

“Cả một dải đê liễu , chính là do Tạ thế tử tự tay trồng vì Liễu Quý phi.”

“Trước khi Liễu Quý phi vào cung, nàng ta thường xuyên lén gặp riêng Tạ thế tử. Có người từng thấy hai người ở trà lâu đó.”

ngươi nói , cô nam quả nữ ở chung một phòng hơn một canh giờ, rốt cuộc bọn họ ở trong đó làm gì?”

Ta ngồi trong trà lâu những lời , không khỏi lạnh.

Lần này, ta thật muốn thử, Tạ Thịnh sẽ phá cục thế .

Ta đang đến hăng say, dưới lầu bỗng truyền tới tiếng ồn ào, là người của Binh Mã ty đang bắt gian tế.

Ta liếc mắt liền nhận ra thống lĩnh Binh Mã ty — Tạ Tam lang.

Lại là người Tạ gia!

“Người đâu! Bắt hết đám kể chuyện, cả bọn con hát chuyên buôn chuyện kia lại cho ta!”

Bắt gian tế là giả, bịt người đời mới là thật.

Trong nhất thời, khắp đều hoang mang như chim sợ cành cong.

Bạn khuê trung đến thăm ta, “Tạ gia đang khắp nơi bịt người khác, đến đó, lẽ Tạ Thịnh còn muốn cưỡng ép cưới cậu sao?”

Ta khẽ .

Tạ Thịnh tưởng rằng, chỉ cần bịt người khác là đủ ư?

Có những chuyện, không cho người ta nói, lại thêm thần bí, khiến người ta suy đoán.

Ta đương nhiên hiểu, chỉ dựa vào chút lời đồn tiếng gió, không thể thật sự làm gì được Tạ Thịnh và Quý phi.

Nhưng một khi lòng nghi kỵ của đế vương đã được gieo xuống, nó sẽ bén rễ nảy mầm.

Sớm muộn gì cũng sẽ hoàn bùng phát!

Cùng đó, tổ phụ và vị thúc bá ở triều đình cũng ra tay chèn ép thế lực Tạ gia.

Nhất thời, hai phe lớn trên triều đấu đến kẻ tới người lui.

5

Tạ Thịnh nóng ruột rồi.

Lời đồn khắp đều bất lợi với .

Tạ gia thậm chí còn nảy ra ý định đổi một người khác lên làm thế tử.

Ngoài ra, Hoắc Thiếu Du ở biên quan xa xôi hẳn cũng đã nhận được tin, bao lâu nữa sẽ về kinh.

Một khi Hoắc Thiếu Du thừa nhận, chàng mới là người trong lòng ta, vậy tội khi quân của Tạ Thịnh sẽ đóng đinh.

Nhưng Tạ Thịnh sao có thể ngồi chờ chết?

không biết rằng, ở kiếp này, gia tộc đã cho ta không ít trợ lực, khiến ta có thể bất cứ cũng giám sát nhất cử nhất động của .

Vừa tin Tạ Thịnh chuẩn chặn đường ám sát Hoắc Thiếu Du, ta lập tức bắt tay vào việc đi tiếp ứng.

“Tiểu thư, Tạ thế tử đã thuê tử sĩ giang hồ. muốn giết Hoắc thiếu quân bịt . Cho dù sau đó triều đình có tra xét kỹ , cũng sẽ không tra được lên .”

Đúng vậy, Tạ Thịnh xưa nay kín kẽ như thế.

Nếu đã vậy, ta cũng bắt chước .

Bỏ ra số tiền lớn thuê người giang hồ, đi tiếp ứng Hoắc Thiếu Du.

Hộ viện và ám vệ do thế gia cao môn nuôi dưỡng, đương nhiên không thể so với những cao thủ hàng chốn giang hồ.

Tạ Thịnh, ván cờ này, ai đi đến bước cuối cùng!

Ta ở trong kinh lặng lẽ chờ tin, cho đến mấy sau, người của ta khiêng về một nam nhân thân đẫm máu.

Suýt chút nữa ta đã không nhận ra Hoắc Thiếu Du.

“Tiểu thư, người tuy đã cứu được về, nhưng thế quá nặng, này đang hôn mê bất tỉnh. Lần này Tạ thế tử đã thật sự dốc vốn, phái mấy đợt người liên tiếp truy sát Hoắc thiếu quân.”

Tận mắt nhìn thấy thảm trạng của Hoắc Thiếu Du, lòng ta khó tránh khỏi thắt lại.

Là ta đã kéo chàng vào bàn cờ này.

“Đúng rồi, tiểu thư, còn một chuyện nữa. Hoắc thiếu quân ở biên quan vừa được chuyện của người, liền suốt đêm thúc ngựa quay về, giữa đường không nghỉ ngơi, bên cạnh cũng không mang theo bao nhiêu tùy tùng, nên mới trúng độc thủ.”

Ta khựng lại, trong lòng bỗng lan ra một cảm giác khác lạ.

Trong đột nhiên hiện lên từng chuyện giữa ta và Hoắc Thiếu Du.

Lâm gia và Hoắc gia một văn một võ, vốn không có quá nhiều qua lại. Nhưng đại cô mẫu của ta lại gả cho tiểu thúc thúc của chàng, hai nhà vì thế trở thông gia.

Ta và chàng cùng năm, cùng tháng, cùng sinh, từ nhỏ chàng đã nhất quyết bắt ta gọi một tiếng ca.

Ta không phục, ép chàng gọi ta là tỷ.

Chàng luôn thích trêu chọc ta, mỗi lần gặp ta, không phải rút trâm cài tóc của ta, thì là giật hoa cài của ta. Lớn thêm một chút, chàng còn cướp cả miếng điểm tâm ta đang ăn dở trên tay.

Ta và chàng bắt xa cách từ khi ?

Đại khái là từ buổi yến xuân hai năm trước.

Ta trèo lên giả sơn nhặt diều giấy, dưới chân trượt một cái, lập tức ngã xuống.

Nhưng ta lại không cảm nhận được cơn đau, trái lại dưới người còn có thêm một cái đệm thịt.

Hôm , môi ta sượt qua trán Hoắc Thiếu Du, gương mặt tuấn tú của chàng đỏ bừng lên, giọng ồm ồm nói: “Lâm Thư Yên, nàng… nàng làm gì vậy?”

Ta vội vàng đứng dậy, “Hoắc Thiếu Du, ta không cố ý, chàng cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi.”

Chàng bày ra vẻ mặt không thể tin nổi, trừng mắt nhìn ta.

Ta thấy khó hiểu, “Giận rồi sao? Ta đè đau chàng à? Eo của chàng, ổn chứ?”

Thiếu niên tức đến phồng má, đôi mắt phượng trừng ta, ngay cả hoa hải đường hôm cũng không đẹp rực rỡ bằng gương mặt chàng.

Cuối cùng, Hoắc Thiếu Du hừ một tiếng, “Lâm Thư Yên, nàng đúng là hiểu gì hết!”

Chàng tức tối bỏ đi, chỉ lại cho ta một cái ót cũng đẹp mắt vô cùng.

Kể từ đó, ta và chàng đã hai năm không gặp.

Ta đích thân cởi bỏ huyết y cho chàng, cẩn thận lau rửa vết , thấy thân thể chàng khẽ run, còn tốt bụng cúi xuống thổi nhẹ vài cái.

Đúng , người trên giường chậm rãi mở mắt.

Gương mặt chàng đầy vẻ phong trần, như thể đã bôn ba liên tiếp nhiều .

Ta mừng rỡ, “Hoắc Thiếu Du, chàng tỉnh rồi?”

Nam nhân trước mắt đã không còn là thiếu niên non nớt nữa, gương mặt tuấn tú trở nên cứng cỏi hơn, đường nét khuôn mặt thêm sắc sảo. Trên gương mặt tái nhợt của chàng rất nhanh đã có chút huyết sắc, chàng lắp bắp nói: “Nàng… nàng là ai?”

Ta, “…”

là mất trí nhớ rồi sao?

6

Ta gọi lang trung ra ngoài phòng hỏi chuyện.

Lang trung chắc nịch nói: “Hoắc thiếu quân suốt đường bôn ba, mấy liền chưa từng nghỉ ngơi, trâu cày ruộng còn không mệt bằng ngài . Lại thêm trên người có mấy vết , mất máu quá nhiều, nên mới dẫn đến hôn mê. Nhưng óc ngài hoàn hảo, trong não cũng không có chỗ tắc nghẽn. Theo lý nói, không nên mất trí nhớ.”

Trong lòng ta lập tức có tính toán.

Ta quay trở lại phòng, thấy Hoắc Thiếu Du thân căng cứng, vành tai cùng cổ cũng nhuốm đỏ, lại nhìn ngón chân chàng đang co quắp, ta đại khái đã hiểu rồi.

Chàng đang giả vờ mất trí nhớ.

Là ngượng ngùng không dám đối diện với ta sao?

Sau một đời mới lại gặp nhau, ta rất vui, liền nổi lên tâm tư trêu chọc chàng.

này, trên người chàng chỉ mặc một chiếc quần lót, chỗ đó nhìn qua đã thấy căng phồng lên, bảo sao cả người chàng cứng đờ, hai chân khép chặt, nằm thẳng tắp.

“Thiếu Du, chàng tỉnh rồi sao? Chàng không nhớ ra ta ư? Ta là Thư Yên .”

Ánh mắt Hoắc Thiếu Du né tránh, hai tay đặt bên người, túm chặt lớp chăn dưới thân, “Vì sao ta lại ở ? Ta và nàng… là quan hệ gì?”

Ta nói ngắn gọn rõ ràng, nửa thật nửa giả kể lại một phen.

Cố ý nhấn mạnh, “Ta và chàng sớm đã có tình ý, lần này chàng về kinh vốn là cưới ta. Tạ thế tử ở trước mặt thượng bịa chuyện, cứ một mực nói và ta là một đôi hữu tình. Lần này chàng về kinh, là do thượng ngầm cho phép, gọi chàng về làm nhân .”

Khóe môi Hoắc Thiếu Du giật giật rất mất tự nhiên.

“Ý nàng là… nàng và ta mới là một đôi hữu tình sao? Vì sao ta phải tin nàng? Nàng có cứ gì?”

Ta , ghé sát tới trước mặt chàng, một tay chạm lên lồng ngực chàng, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ hữu lực , cố ý phả nhẹ hơi nóng, “Thiếu Du, ta và chàng quen biết từ nhỏ, chàng còn muốn cứ gì nữa? Chàng thường lén lút đến viện của ta, chàng quên rồi sao? Chàng còn thích trèo tường nhà ta nữa .”

Lời này cũng là nửa thật nửa giả.

Trèo tường là thật, xông vào khuê phòng là giả.

Hoắc Thiếu Du hít sâu một hơi, như thể đã liều luôn rồi, nhìn chằm chằm vào mắt ta, “Những cứ nàng nói không đủ. Nàng… nàng có dám hôn ta một cái không?”

Khá lắm!

Giả vờ mất trí nhớ thì thôi đi, lại còn muốn khích ta!

Có gì không dám chứ?

Ngay sau đó, chính Hoắc Thiếu Du lại là người bại trận trước, “Ta chỉ thuận nói thôi, nàng không muốn cũng không sao… Ưm…”

Ta chặn chàng lại.

Bốn mắt nhìn nhau, đồng tử Hoắc Thiếu Du mở lớn, cả người chàng nóng bừng lên.

Ta vừa định ngồi dậy, sau gáy đã người ta ấn giữ lại.

Thế công của Hoắc Thiếu Du vừa vụng về vừa mãnh liệt.

Hai người bọn ta còn đang thăm dò lẫn nhau, ngoài cửa đã có người kinh hô một tiếng, “Á… ta không nhìn thấy gì hết! Hai người cứ tiếp tục đi! Đám người lớn này, đúng là phân biệt nổi trường hợp! Không ra thể thống gì cả! Cha nương đã vậy, đường huynh với tỷ cũng vậy luôn!”

Người tới là Hoắc Chiêu Chiêu, con gái của tiểu cô ta và tiểu thúc thúc của Hoắc Thiếu Du.

Cuối cùng Hoắc Thiếu Du cũng buông ta ra.

Gương mặt vốn vì mất máu tái nhợt của chàng, giờ đã đỏ như con tôm chín.

Lang trung bước tới bắt mạch, tặc lưỡi lấy làm lạ, “Hoắc thiếu quân dường như đã uống phải linh đan diệu dược, mạch đập khỏe như trâu. Nhưng… dẫu sao cũng trúng mấy nhát đao, phải cẩn thận điều dưỡng, chớ nên vận động kịch liệt.”

Hoắc Chiêu Chiêu ghé lại, vẻ mặt ghét bỏ, “Cha nương bảo ta tới thăm đường huynh, còn nói, bảo đường huynh phải dốc lực phối hợp với tỷ và Lâm gia, không được trái ý tỷ. tỷ bảo đường huynh làm gì, đường huynh phải làm nấy.”

Ta mím môi trộm.

Nhưng điều ta không ngờ tới là, Hoắc Thiếu Du giả vờ mất trí nhớ đến nghiện luôn rồi.

Chàng rõ ràng biết, ta cần chàng tới trước mặt thượng thừa nhận, chàng mới là người trong lòng ta, vậy lại nhân cơ hội này cố ý chiếm lợi.

Ta bôi thuốc cho chàng, chàng đau đến mức phát ra tiếng ư ử, “Kiểu Kiểu, trên người ta nhiều vết sẹo như vậy, trước nàng cũng từng chăm sóc ta tỉ mỉ thế này sao? Sao nàng không thổi cho ta nữa?”

Ta giúp chàng thay y phục, chàng liền dứt khoát nằm luôn vào lòng ta, “Kiểu Kiểu, trước nàng từng nói với ta những lời âu yếm ? Bây giờ nói lại cho ta đi, biết đâu còn giúp ta khôi phục ký ức.”

Ta giục chàng trở về phủ quân, chàng lại mang bộ mặt ai oán, “ thế của ta quá nặng, di chuyển thân thể không có lợi cho việc hồi phục. Ta phải nhanh chóng khỏe lại, mới có thể đi tới trước mặt thượng làm .”

7

Vốn dĩ ta định lợi dụng thế của Hoắc Thiếu Du tố cáo Tạ Thịnh thuê hung sát người.

Nhưng đúng như ta dự liệu, đám tử sĩ đều đã diệt khẩu, căn bản không tra được lên Tạ Thịnh.

Tổ phụ và vị thúc bá nghị chuyện lớn, cũng gọi cả ta tới.

Trước , chỉ có huynh trưởng trong nhà mới được đối đãi như vậy.

“Kiểu Kiểu, Hoắc thiếu quân thêm mấy nữa là có thể vào cung diện thánh. Đến đó, Tạ Thịnh nhất định sẽ lấy ra thủ đoạn khác ứng phó.”

Ta mỉm , tung ra một quả dưa lớn động trời.

“Tổ phụ, vị thúc bá, Kiểu Kiểu đã sai người bí mật điều tra đặc điểm của nam nhân Tạ gia, mọi người cứ thử đi, có đúng là như vậy hay không.”

Ta dâng hồ sơ lên.

Mấy người xong, sắc mặt đều đại biến.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.