Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi lạnh lùng nhìn quanh:

“Ngay từ tôi nói rồi – người họ Ngô không được lên thuyền. Anh ta cố tình lên, là tự tìm cái chết.

Anh ta muốn chết thì tôi không cản, nhưng không thể kéo tất cả ta chết theo.”

người tự lựa chọn :

Muốn chết chung với anh ta, hay là bỏ mặc anh ta để tự cứu .

Hãy nghĩ cho kỹ — người không làm gì sai, là tai họa từ trên trời rơi xuống với người.”

Mọi người nhìn nhau, không phản đối — họ ngầm đồng ý với lời tôi.

Con người vốn ích kỷ. Để được sống, họ sẵn sàng hy sinh người khác.

Thấy mọi người bắt dao động, Từ Trạch Khải sốt ruột hét lên:

“Đừng nghe cô ta! không thừa nhận, thì cô ta cũng chết!

người nhìn xem, cô ta không hề sợ chút nào, chứng tỏ cô ta có cách sống sót!”

Tiểu nghe cũng nhìn tôi:

“Hoa thiếu… dù cũng là một người, chết ở khu du lịch thì bên cũng phải bồi thường. Cứu được thì cứu .”

Tôi bật cười lạnh:

“Con nữ tà kia là nữ quỷ nghìn năm! Tôi chỉ là một cô gái hai mươi lăm tuổi, anh nghĩ tôi có lĩnh gì để chống lại nó?

Tôi nhiều nhất chỉ giữ được .

những người khác, tôi không cứu nổi.

Huống hồ kẻ gây họa… lại chính là người họ Ngô!”

Nghe , đám người trên thuyền bắt loạn thật sự.

Trước họ còn nghĩ tôi cùng hội cùng thuyền.

Giờ phát hiện ra tôi không thể cứu họ, tất cả đều sợ hãi.

Tiểu cũng run lên:

“Hoa thiếu… cứu tôi với… tôi chỉ là người làm thuê thôi, tôi không muốn chết… tôi đâu có làm gì sai đâu…”

“Đúng , không chỉ cậu ấy — Những người khác trên thuyền cũng là người vô tội.

không phải do cái kẻ họ Ngô kia cố chấp lên thuyền, thì mọi chuyện suôn sẻ rồi.”

Người đàn ông trung niên địa quýnh lên, chạy ra giữa thuyền hét lớn:

“Người họ Ngô, ra !

Anh hại tụi tôi ra nông nỗi , trốn trong đám đông thì có lĩnh gì!”

Những người khác cũng bắt hùa theo:

“Đúng ! Ra , đừng hại người !”

Lúc , Từ Trạch Khải lại đứng ra:

“Mọi người đừng bị cô ta dọa!

Hiện tại trên thuyền không có chuyện gì cả, mấy lá bùa kia cô ta hiệu nghiệm, chứng tỏ cô ta có thể cứu ta!

Cô ta đang cố tình dọa để mọi người loạn thôi!”

4

Anh ta vừa dứt lời, một gió lớn bỗng tung lên từ giữa hồ, mưa dữ dội ập xuống từ trời cao.

Thuyền lắc dữ dội, mọi người trên thuyền vội vàng lấy ghế, cột, làm đủ mọi cách để không bị hất văng ra ngoài.

Tôi vẫn đứng vững ở thuyền, không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Thuyền rung lắc mỗi lúc một mạnh, có vài người bị hất lên khỏi mặt sàn,

may mà kịp lấy ghế, không rơi xuống hồ.

Tôi bước trước mặt Từ Trạch Khải:

“Chính anh — mới là người họ Ngô.”

Từ Trạch Khải ôm chặt lấy cột, hốt phản bác:

“Cô nói bậy gì ?! Tôi không phải họ Ngô! Cô kiểm tra chứng minh tôi rồi mà!”

Hắn… đang nói dối.

Chỉ có anh ta là lo lắng cho sống người họ Ngô,

chỉ có anh ta sợ mọi người sẽ đẩy người ra.

Tôi từ từ tiến lại gần:

“Có phải không, thử thì .”

Từ Trạch Khải loạn:

“Cô định làm gì?!”

“Đẩy anh xuống hồ. anh thật sự là người họ Ngô, thì tôi sẽ được cứu.”

Tôi giơ tay kéo lấy anh ta, anh ta gào lên:

“Cô coi người như cỏ rác à?!”

Tôi mặt không cảm xúc:

lúc sinh tử thế rồi, còn gì để mà đắn đo .”

Tôi nắm lấy tay anh ta, lôi về phía mạn thuyền.

Từ Trạch Khải quá bật khóc:

“Tôi không phải họ Ngô! Thật đấy! cô giết tôi mà nhầm người, phải là giết oan một người vô tội ?”

Tôi khựng lại, quay nhìn anh ta.

Anh ta tưởng tôi bị thuyết phục, lộ ra nụ cười như vừa thoát chết.

Nhưng chỉ một giây sau, nụ cười đông cứng lại trên khuôn mặt anh ta.

“So với cả con thuyền, có nhầm một người… vẫn còn tốt hơn là để tất cả chết chung.”

Tôi dứt khoát kéo mạnh một cái, Từ Trạch Khải hoàn toàn không kịp phản ứng, cả người mất thăng bằng ngã nhào ra ngoài.

Lưng anh ta đập mạnh vào mạn thuyền, rồi xoay người rơi thẳng xuống hồ.

“Tõm!”

Không còn tiếng động nào .

Ngay khi Từ Trạch Khải rơi xuống nước, gió ngừng , sóng lặng lại, mặt hồ trở về yên tĩnh.

Mọi người ngồi phệt xuống sàn, thở phào nhẹ nhõm.

“Quả nhiên là hắn. Không dùng cách gì mà đổi tên, còn cố tình lên thuyền, suýt chút hại chết cả đám.”

Tiểu tới cạnh tôi, lẩm bẩm.

“Loại người gì không , rõ ràng nói không cho người họ Ngô lên thuyền, mà vẫn cố chấp, hại cả bọn!”

Người đàn ông trung niên địa cũng phụ họa:

“Phải đấy, may mà thuyền trưởng sáng suốt, nhận ra hắn là người họ Ngô, không thì tụi tiêu rồi.”

“Cuối cùng cũng thoát rồi… tôi còn tưởng hôm nay xong đời ở rồi chứ.”

Người trên thuyền bắt rôm rả trò chuyện.

Còn tôi thì vẫn im lặng, sắc mặt nghiêm trọng, ngước nhìn bầu trời.

Thấy , Tiểu hỏi:

thế?”

Không ổn… trời vẫn đen kịt.

Tôi nhìn xuống mặt hồ — nước vẫn đen như mực, thuyền cũng hề nhúc nhích.

Nữ tà vẫn còn ở .

Người họ Ngô bị ném xuống hồ rồi, tại cô ta vẫn chưa rời ?

Trừ phi… người vừa rồi không phải là người họ Ngô.

Lòng tôi chấn động:

“Người họ Ngô vẫn còn trên thuyền!”

Tiểu biến sắc:

“Hoa thiếu, cô đừng đùa kiểu … không vui chút nào đâu.”

5

Tôi buồn để ý cậu ta, bước thẳng về thuyền:

hôm nay người họ Ngô không chịu lộ mặt, thì ta tất cả sẽ chết ở !”

Mọi người lần lượt đứng dậy, người đàn ông địa hỏi lớn:

“Chuyện gì ?

Người họ Ngô phải cô ném xuống hồ rồi ?

lại còn có người họ Ngô trên thuyền ?”

Tôi vừa định trả lời, thì một gió dữ dội ập .

“Gió gì mà mạnh …”

Gió khiến nấy cũng không mở nổi mắt, người nhẹ hơn thì loạng choạng suýt ngã.

Tôi chặt lấy cột buồm bên cạnh, hét lớn:

lấy vật nặng gần ! Đừng cử động!”

Mọi người vội vã níu lấy bất cứ thứ gì bên cạnh có thể giữ chặt, không dám nhúc nhích.

Gió ngày càng mạnh, thuyền lắc lư dữ dội, mọi người trên thuyền cũng bị hất nghiêng nghiêng ngả ngả.

Có người thậm chí bị bay lên khỏi sàn, chỉ còn gồng chặt lấy lan can để không bị cuốn .

Tiểu la lên:

“Hoa thiếu! gió kỳ lạ quá! cứ thế , con thuyền sẽ bị xé nát mất!”

Tôi đương nhiên chính là dấu hiệu nữ tà nổi giận.

Tôi rút ra một lá bùa lớn, ném lên trời.

Lá bùa bay về phía gió, chỉ trong ba giây bị gió tan thành từng mảnh.

Xong rồi!

“Hề hề…”

Từ dưới hồ vọng lên tiếng cười kỳ dị một người phụ nữ, khiến nghe cũng rợn cả sống lưng.

“Âm thanh gì ?”

Tiểu nhìn tôi, lòng tôi chùng xuống.

Cô ta tức giận rồi.

Người tôi vừa ném xuống… không phải là người họ Ngô.

Cô ta oán hận vì bị lừa, mà điều cô ta ghét nhất chính là bị lừa dối.

Tiếng cười càng lúc càng gần, gió qua người khiến cũng cảm giác như có thứ gì đang chạm vào da thịt – lạnh lẽo và ghê rợn.

Tiểu sợ sắp khóc:

“Hoa thiếu, nghĩ cách chứ!”

Tôi rủa thầm:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.