Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

1

Ta quỳ trên mặt gạch băng lãnh từ đường.

Y phục trên người vẫn không ngừng rỏ , hàn ý thuận theo lớp vải vóc ngấm sâu vào tận xương tủy, lạnh đến mức thân ta cứng đờ.

Mẫu thân đứng bên cạnh, ngữ khí đầy vẻ quở trách:

“Tỷ tỷ con thích cây trâm ngọc , con nhường cho nó là được. Một cây trâm thôi mà, có gì kim quý đâu? Cứ phải tranh tới đoạt lui với nó, cuối lại hại nó rơi xuống hồ.”

giờ đang là tiết tháng Chạp, nhỡ hại nó nhiễm hàn tật, thì làm sao?”

Vừa nói, bà càng nghĩ càng giận, đầu ngón chọc mạnh vào trán ta.

Từ đầu chí cuối, bà không hề chú ý tới y phục trên người ta vẫn đang không ngừng rỏ .

“Cũng may nha bên cạnh tỷ tỷ con thạo bơi lội, kịp thời cứu nó , bằng không tội của con há chỉ là quỳ từ đường đơn giản thế này sao?”

mẫu thân đong đầy cay nghiệt,

“Con bây giờ lập tức cây trâm ngọc đến lỗi với tỷ tỷ con, tới thư phòng hảo hảo tạ lỗi với thân. Thái độ thành khẩn một , ông ấy nhốt con vài ngày sẽ thả thôi.”

Ta gắt gao cắn chặt môi dưới, liều mạng áp chế cơn run rẩy của thân.

Khung cảnh trước lúc lâm chung ở kiếp trước dần về trước mắt.

Chuồng ngựa bốn bề gió lùa, thân thể nóng ran vì sốt cao.

Ta chỉ mặc một lớp y phục mỏng manh, cuộn mình trên nền đất đông cứng và lạnh lẽo.

Từng bông tuyết lọt qua khe hở của chuồng ngựa, vương trên má.

Mà ta lại chẳng còn lấy một sức lực để đưa phủi .

Khi ta thoi thóp chỉ còn hơi tàn, mẫu thân vẫn từ trên cao xuống.

Ngữ khí nghe tựa như khuyên nhủ, nhưng thực chất từng chữ đều tuyệt tình:

“Thanh Hòa, con đã hai mươi mốt tuổi, lại bôn ba lộ diện phố thị bao nhiêu nay, dẫu có gả cho Tiền đại nhân làm tục huyền, cũng coi như là cao trèo .”

“Tiền đại nhân tuy đã ngoài ngũ tuần, nhưng người ta là quan chánh tứ phẩm.”

thân con vừa phục chức, đang khuyết thiếu trợ lực trong triều, Tiền đại nhân lại là môn sinh của Các lão. Mối hôn này, đối với thân con có lợi vô .”

Ta muốn mở miệng phản bác.

Nhưng cổ họng đã bị cơn sốt cao thiêu đốt đến khô khốc, căng chặt, chỉ có thể phát những tiếng “khò khè” đứt đoạn.

Mẫu thân thấy ta cuộn mình trên đất không nói một lời, không khỏi sinh lòng buồn bực:

tình đã đến này, chẳng lẽ con vẫn còn thương nhớ Ninh Viễn Chu? Hắn bây giờ đã là tỷ phu của con .”

“Huống hồ, con hãy tự lại bộ dạng thô bỉ của mình giờ , ngay cả cho người ta làm thiếp, người ta cũng chưa chắc đã thèm!”

Những lời của mẫu thân, tựa như lưỡi dao tẩm độc.

Một nhát đâm thẳng vào tim, đau đến mức ta gần như không thở nổi.

xưa ta không dầm sương dãi tuyết ở Bắc Cương dựng sạp canh cừu , bọn họ liệu có sống sót qua nổi mùa đông đầu tiên lưu đày hay không?

Ta thức khuya dậy sớm, bạc kiếm được một đồng cũng chẳng nỡ tiêu xài bừa bãi.

Đến cả mỡ bôi trơn da cũng không nỡ mua.

Mặc cho đôi bàn và đôi gò má bị gió lạnh Bắc Cương cạo cho nứt nẻ ứa máu.

Vậy mà sau theo bọn họ hồi kinh, bọn họ lại chỉ ghét bỏ da dẻ ta thô ráp, ghét bỏ trên người ta vương mùi tanh của cừu gột rửa không sạch, cảm thấy ta làm mất hết thể diện của bọn họ.

Còn người thanh niên từng đỏ mặt nói muốn thú ta làm thê tử, cũng đã sớm thành thân với tỷ tỷ từ ba trước.

Nhớ lại mọi kiếp trước.

Ta phủ phục trên mặt gạch lạnh lẽo, nhịn không được bắt đầu nôn khan.

2

Mẫu thân thấy thế, trên mặt rốt cuộc cũng lo âu.

Bà nhẹ nhàng vuốt lưng ta, cất trách cứ nho nhỏ:

“Con và Thanh Vận đều là do ta dứt ruột đẻ , sao cố tình con lại là một đứa bướng bỉnh thế này. con có thể hiểu được bằng một nửa tỷ tỷ con, ta cũng mãn nguyện .”

“Chỉ là bắt con cái lỗi, con liền làm bộ dạng này cho ta xem.”

Ta cắn răng không rên một tiếng.

mắt lã chã tuôn rơi.

Mẫu thân ta, hé miệng, nhưng rốt cuộc không nói thêm gì nữa.

Chỉ khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy bước ngoài.

Cửa phòng được khép lại nhẹ nhàng, trong từ đường rộng lớn, nháy mắt chỉ còn lại một mình ta.

Ngoài viện truyền tới tiếng quát phẫn nộ của thân:

“Cái đứa nghiệt chướng đã sai chưa? không chịu sai, mấy ngày này ngay cả ngụm cũng không cho nó uống!”

Mẫu thân vội vàng tiến khuyên nhủ, trong nói theo vài phần bất đắc dĩ:

“Nó từ nhỏ đã cái tính bướng bỉnh này, đã định thì tuyệt không chịu cúi đầu, chưa từng phục tùng là gì.”

“Lão gia đừng tự làm tức hỏng thân thể, cứ để nó tự mình hảo hảo kiểm điểm, có khi tự nó sẽ nghĩ thông suốt…”

Ngữ khí của thân tràn ngập chán ghét:

“Từ nhỏ đã không bằng một góc Thanh Vận ngoan ngoãn hiểu , tính tình bướng như trâu. Nó thô bỉ như vậy, cũng không lão phu nhân phủ Ninh Hầu trúng nó ở điểm nào, còn nói đợi nó cập kê sẽ tới cầu thân.”

Mẫu thân khẽ than nhẹ một tiếng.

“Nó cũng không phải không có điểm tốt, ít nhất nó là đứa hiếu thuận. Những qua không nhờ nó ngày ngày giúp ta điều lý thân thể, thân tử của ta sợ là không gắng gượng được đến hôm nay…”

Tiếng trò dần nhạt , tiếng bước chân cũng xa dần, cuối biến mất sâu thẳm của viện tử.

Ta phủ phục trên mặt đất, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bật nức nở.

cho ti hèn và không cam lòng của chính mình.

cho chính mình rõ ràng đã moi tim móc phổi hiếu kính mẫu, đến cuối lại rước lấy kết cục thê thảm nhường ấy.

Không đã bao lâu, đến khản cả , ta mới dần nín bặt.

Đưa lau khô vệt mắt còn vương trên má, cắn răng chống xuống đất, chậm chạp bò dậy.

Đúng lúc này, ngoài cửa viện truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng.

Ngay sau , Vãn Thúy khom người lén lút chuồn vào.

Trong lòng còn ôm một bọc đồ.

rón rén chạy tới bên cạnh ta, ngồi xổm xuống, hạ nói:

“Tiểu thư, nô tỳ lén y phục sạch và bồ đoàn đến cho người. Người mau thay y phục ướt , cứ tiếp tục như thế này, ngộ nhỡ nhiễm phong hàn, để lại bệnh căn thì làm sao!”

Ta khuôn mặt nhỏ nhắn đong đầy quan tâm trước mắt, hốc mắt không nhịn được lại nóng .

Vãn Thúy là nha thiếp thân của ta.

Trên dưới trong phủ, duy chỉ có là thật lòng thương xót ta.

Chỉ là kiếp trước sau khi bị tịch thu gia sản, bị bán đến thâm sơn cốc.

Đợi đến khi ta trở về kinh thành, khắp nghe ngóng tung tích của , lại chỉ được hung tin bị chủ gia hà khắc đến chết.

Mỗi lần nhớ tới, tim như bị vạn tiễn xuyên tâm.

Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để bi kịch lặp lại lần nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.