

Năm 86, cơ quan chia nhà. Đến lượt tôi thì chỉ còn đúng một căn trên tầng thượng.
Căn ấy cũ nát, dột nát, lại phải leo bộ sáu tầng lầu. Chẳng ai muốn nhận.
Tôi không còn đường lui, đành nghiến răng mà lấy.
Lúc dọn dẹp, tôi phát hiện trên trần có một lối vào của ngăn lửng.
Tôi trèo lên xem thử. Trong góc, có hai chiếc vali da kiểu cũ nằm im lìm.
Tôi phủi lớp bụi dày cộp rồi mở chiếc đầu tiên ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, tay tôi khựng lại.
Suốt cả đêm, tôi ngồi cạnh chiếc vali, đến mắt cũng không dám nhắm.