Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Chu Văn Bác rời đi.
Anh ta không níu kéo nữa.
Có lẽ ánh mắt của tôi… đã khiến anh ta hiểu,
thứ không thể cứu vãn.
Anh ta chỉ lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo.
Bỏ vào túi du lịch.
khi đi, anh ta đứng cửa rất lâu.
Quay đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy…
có hối hận, có lưu luyến,
cả thứ tuyệt vọng mà tôi cũng không đọc nổi.
Anh ta đặt một chìa khóa lên tủ giày.
“ Tịnh.”
“Ngôi nhà này… mãi mãi là của em.”
“Tôi sẽ ra ngoài thuê nhà .”
“Khi nào em… muốn gặp tôi, hãy gọi.”
Nói xong, anh ta mở cửa.
Rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Không phát ra tiếng “cạch”.
Nhưng trong lòng tôi…
lại vạch ra một ranh giới rõ ràng.
Cuộc hôn nhân của tôi anh ta.
ràng buộc với nhà họ Chu.
cả… tạm dừng tại .
nhà lại trở về yên tĩnh.
Nhưng lần này… khác.
Lần là sự trống rỗng sau khi đuổi đi.
Lần này… là tự do sau khi buông bỏ.
Tôi bước đến cửa.
Nhặt chìa khóa.
Không do dự.
Ném thẳng vào thùng rác ngoài hành lang.
Tôi không bất kỳ đường lui nào.
Cuộc đời tôi…
từ hôm nay, do tôi nắm lấy.
Tôi quay vào phòng khách.
Bật cả đèn.
Ánh sáng tràn ngập.
Xua tan bộ bóng tối.
Tôi nhìn nhà này.
Mười lăm năm tôi chăm chút từng góc.
Lần đầu tiên…
tôi cảm thấy nó hoàn thuộc về mình.
Tôi cầm điện thoại.
Lướt danh bạ.
Dừng lại một cái tên đã rất lâu không gọi.
“Mẹ.”
Tôi bấm gọi.
Chuông đổ rất lâu… mới được bắt máy.
“Alô? Tịnh?”
mẹ tôi…
vẫn dịu dàng, vẫn đầy lo lắng.
“Muộn vậy rồi, sao còn ngủ?”
Chỉ nghe thấy ấy…
cả lớp vỏ kiên cường tôi cố giữ…
vỡ vụn.
Nước mắt trào ra.
“Mom…”
Tôi nghẹn lại.
Không nói nổi.
đầu dây bên kia, mẹ tôi hoảng hốt.
“ Tịnh? Con sao vậy? Có chuyện gì?”
“Có Chu Văn Bác bắt nạt con không? Có bố mẹ nó lại con khó chịu?”
Bố mẹ tôi… biết tôi thiệt thòi.
Chỉ là… vì muốn tôi yên ổn,
họ vẫn khuyên tôi nhẫn nhịn.
“Con không sao…”
Tôi lau nước mắt.
Cố giữ bình tĩnh.
“Con chỉ là… nhớ mẹ.”
“Con muốn nói xin lỗi.”
“Xin lỗi vì đã để ba mẹ lo lắng suốt bao năm.”
“Cũng muốn nói… cảm ơn.”
“Cảm ơn ba mẹ… đã cho con một nơi có thể quay về.”
Bên kia điện thoại… im lặng rất lâu.
Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc.
“Ngốc à…”
“Nhà là nhà của con.”
“Về đi, Tịnh.”
“Có chuyện gì… ba mẹ vẫn .”
Tôi cúp máy.
Trong lòng… như có một tảng đá cuối cùng rơi xuống.
Tôi không còn một mình.
Sau lưng tôi…
là gia đình yêu thương tôi nhất.
Tôi bước vào phòng ngủ .
phòng với bộ ga màu xanh da trời.
Tôi nằm xuống.
giường rộng, mềm.
Tôi có thể tự do lăn lăn lại.
Tôi mở nhạc.
Một bài hát tôi từng rất thích thời đại học.
Giai điệu nhẹ nhàng…
vang lên trong không gian trống.
Tôi nhắm mắt.
Mười lăm năm…
từng khung hình hiện lên như một bộ phim.
gái vụng về trong bếp.
Người phụ nữ thức trắng trong bệnh viện.
Người con dâu cười gượng trong những bữa tiệc.
cả… đều là tôi.
Mà cũng… không còn là tôi nữa.
Từ ngày mai.
Tôi sẽ từng chút một…
lại mình.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn mới.
Chu Văn Đào.
“Chị dâu, xin lỗi.”
“Ba mẹ tôi đều sai rồi.”
“Tài sản trong di chúc, tôi sẽ không lấy.”
“Tôi sẽ chuyển lại cho anh trai.”
“Tiền đã lấy của chị… tôi sẽ cách trả lại.”
“Có lẽ chị sẽ không bao giờ tha thứ.”
“Nhưng… vẫn muốn nói cảm ơn chị.”
Tôi đọc xong.
Không cảm xúc.
Những lời xin lỗi đến muộn…
như nắng mùa đông.
Có ánh sáng.
Nhưng không có hơi ấm.
Tôi không trả lời.
Xóa tin nhắn.
Chặn bộ liên lạc của nhà họ Chu.
Thanh toán… đã xong.
Cuộc đời… vừa mới bắt đầu lại.
Tôi xoay người.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
phố sáng đèn.
Tôi đặt báo thức.
9 giờ sáng.
Không dậy từ 6 giờ nữa.
Ngày mai…
tôi sẽ ngủ đến khi tự tỉnh.
Sau đó, đi mua một bó hướng dương tươi nhất.
Rồi đến nhà hàng tôi muốn thử.
Tự thưởng cho mình một bữa sáng muộn thật đắt đỏ.
Tôi sẽ sửa lại nhà này.
Thay những thứ tôi không thích.
Biến phòng ngủ phòng sách… phòng vẽ.
Tôi sẽ nhặt lại cây cọ… đã bỏ quên mười lăm năm.
Tôi sẽ học tiếng Tây Ban Nha.
Sẽ một mình đi Tây Tạng, Tân Cương…
đi đến cả những nơi tôi từng muốn.
Tôi sẽ trả lại cho mình…
mười lăm năm đã mất.
Tương lai sẽ ra sao?
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết.
Kể từ khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại…
cuộc đời tôi… đã sang trang.
Trang mới ấy…
mang tên tôi.
Hứa Tịnh.
10
Chuông báo thức không kêu.
Tia nắng đầu tiên của buổi sớm len khe rèm,
dịu dàng rơi xuống gương mặt tôi.
Tôi mở mắt.
Không còn mệt mỏi.
Không còn nặng nề.
Mười lăm năm rồi…
lần đầu tiên tôi thức dậy một cách tự nhiên.
Tôi liếc nhìn điện thoại.
9 giờ 30 sáng.
Một khoảng thời gian… tôi còn chẳng dám nghĩ tới.
kia, giờ này tôi đã nấu xong bữa sáng cho cả nhà,
tiễn chồng đi ,
lo xong cho bố mẹ chồng vừa tập thể dục về.
Rồi lại quay cuồng như con quay…
dọn dẹp, chuẩn bị bữa trưa.
Còn hôm nay…
Cả thế giới chỉ có tôi…
ánh nắng tràn ngập phòng.
Tôi vươn vai thật dài.
Xương khớp phát ra tiếng “khẽ khàng”.
Cơ thể được thả lỏng.
Tâm trí cũng vậy.
Tôi đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh.
Từng bước…
ra phòng khách.
Bên ngoài cửa kính lớn, phố đang thức giấc.
Xe cộ lại.
Người người hối hả.
Đầy sức sống.
Cũng đầy hy vọng.
Tôi pha cho mình một ly cà phê.
Không đường.
Không sữa.
Chỉ có vị đắng nguyên bản… lan tỏa trong không khí.
Tôi cầm ly cà phê, ra ban công.
Ánh nắng ấm áp phủ lên người.
Tôi nheo mắt, nhìn xuống vườn lầu.
Những khóm hồng đủ màu.
Đỏ, hồng, vàng.
Nở rực rỡ… không chút kiềm chế.
Như thể… từng bị giam cầm.
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
Vị đắng trôi cổ họng.
Nhưng đầu óc lại càng tỉnh táo.
Cuộc đời tôi…
cũng nở rộ một lần như vậy.
Vì mình.
Tôi thay một váy đã lâu không mặc.
Trang điểm nhẹ.
Người phụ nữ trong gương… có chút xa lạ.
Không còn vẻ mệt mỏi, nhẫn nhịn.
Chỉ còn lại sự bình tĩnh… tự do.
Tôi mỉm cười với mình.
Rồi bước ra khỏi nhà.
Tôi đến chợ lớn nhất gần đó.
Mua một bó hướng dương thật to.
Những cánh vàng rực,
như những nụ cười rạng rỡ.
Tôi ôm bó đi trên phố.
Ánh nhìn của người đường…
tôi đều thấy.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi muốn để cả thế giới biết…
tôi đang hạnh phúc.
Sau đó, tôi đến nhà hàng Tây mà tôi đã lưu từ rất lâu.
Mức giá một người…
bằng tiền mua thức ăn cả tuần của tôi .
Tôi chọn một chỗ cạnh cửa sổ.
Gọi món đắt nhất.
Bò Wellington.
Mì nấm truffle.
Đồ ăn được bày trên đĩa trắng.
Tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật.
Tôi ăn chậm rãi.
Đầu lưỡi nói cho tôi biết…
tự do có mùi vị gì.
Ăn xong, tôi không về nhà ngay.
Mà bắt taxi, đến trung tâm nội thất lớn nhất phố.
Tôi liên hệ với một công ty thiết kế.
Nói với họ.
Tôi muốn một ngôi nhà hoàn mới.
Phong cách đơn giản.
Sáng sủa.
Phòng ngủ …
sẽ biến phòng vẽ của tôi.
Một bức tường đầy sách.
Một giá vẽ lớn.
Ban công… trồng đầy tôi thích.
Nhà thiết kế nghe xong.
Ánh mắt sáng lên.
Anh ta nói rất thích ý tưởng của tôi.
Sẽ giúp tôi tạo ra một không gian độc nhất.
Chúng tôi bàn bạc cả buổi chiều.
Chốt chi tiết.
Khi tôi ký hợp đồng…
đặt cọc tiền.
Tôi cảm thấy…
mình đang tự tay xây dựng một thế giới mới.
Cho mình.
Về đến nhà, trời đã tối.
Tôi cắm bó hướng dương vào bình.
Cả nhà như sáng lên.
Tôi cởi giày cao gót.
Ngả người xuống sofa.
Cơ thể mệt.
Nhưng lòng… đầy.
Điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ.
Số lạ.
Không nghĩ cũng biết là Chu Văn Bác đổi số gọi.
Tôi không quan tâm.
Tôi mở một ứng dụng việc.
Chuyên ngành của tôi là thiết kế mỹ thuật.
Tôi từng có một công việc rất tốt.
Nhưng đã bỏ… để chăm lo gia đình.
Bây giờ, tôi muốn nhặt lại.
Tôi cập nhật CV.
Sắp xếp những bức tranh tôi vẽ trong những năm .
Tạo một portfolio.
Gửi đi.
Tôi không biết…
có ai nhận một người phụ nữ đã rời xa công việc mười lăm năm không.
Nhưng tôi muốn thử.
Vì là cuộc đời của tôi.
Tôi muốn… nỗ lực thêm một lần nữa.
Khi xong thứ…
trời đã khuya.
Tôi tắm nước nóng.
Nằm xuống giường mới.
Mềm mại.
Màu xanh da trời.
Đêm đó…
tôi ngủ một mạch.
Không mộng mị.
Mười lăm năm rồi…
là giấc ngủ yên ổn nhất của tôi.
11
Nhịp sống mới… đến nhanh hơn tôi tưởng.
Sáng hôm sau, bên công ty sửa nhà đã đến.
Họ bắt đầu đóng gói, dọn dẹp, chuyển đồ.
Những món nội thất tối màu, cũ kỹ…
chất chứa mười lăm năm u ám của tôi,
bị mang đi từng cái một.
Nhìn nhà trống dần.
Tôi không có chút lưu luyến nào.
Ngược lại…
có cảm giác như vừa phá kén, tái sinh.
Tôi tạm thời chuyển về với bố mẹ.
Họ nhìn thấy tôi… không hỏi gì cả.
Chỉ lặng lẽ dọn phòng.
Ngày nào cũng nấu những món tôi thích.
Mẹ kéo tôi đi dạo phố, mua quần áo mới.
Bố rủ tôi ra công viên, kể chuyện thời trẻ.
Tình yêu của họ…
như một liều thuốc dịu dàng.
Chữa lành những vết thương đã mục ruỗng trong tôi.
Trong thời gian đó, tôi nhận được vài cuộc gọi phỏng vấn.
Một công ty thiết kế mới lập…
rất hứng thú với portfolio của tôi.
Hẹn tuần sau gặp.
Tin này khiến tôi vui rất lâu.
Tôi bắt đầu xem lại các dự án cũ.
Học lại phần mềm mới.
Cảm giác như…
gái từng đầy nhiệt huyết năm nào,
đang từng chút quay về.
thứ… dường như đang tốt lên.
Nhưng cuộc sống…
có những viên đá bất ngờ ném vào mặt nước.
Hôm đó, tôi đang cùng mẹ gói bánh.
Điện thoại reo.
Số lạ.
Tôi tưởng là shipper, tiện tay bắt máy.
“ Tịnh…”
Chu Văn Bác.
Mệt mỏi… quen thuộc.
Tim tôi khẽ trầm xuống.
Tôi không nói gì.
Cúp máy.
Chặn số.
Mẹ nhìn tôi.
Nhận ra điều gì đó.
“Chu Văn Bác à?”
Tôi gật đầu.
“Đừng để ý đến nó.”
Mẹ nắm tay tôi, ánh mắt kiên định.
“Con đúng rồi.”
“Mười lăm năm, con đã quá đủ.”
“Giờ… sống cho mình đi.”
“Bố mẹ đứng sau con.”
Tôi tựa vào vai mẹ.
Ấm áp.
Nhưng Chu Văn Bác… không bỏ cuộc.
Anh ta cách liên lạc.
Gửi mail.
Nhờ bạn bè.
Thậm chí… đến khu nhà bố mẹ tôi.
Hôm đó, tôi xuống vứt rác.
bồn lầu…
tôi thấy anh ta.
Gầy đi nhiều.
Mệt mỏi.
Tóc rối.
Râu mọc lởm chởm.
áo sơ mi nhăn nhúm.
Hoàn khác người đàn ông chỉnh tề trong ký ức của tôi.
Anh ta nhìn thấy tôi.
Mắt đỏ lên ngay lập tức.
Bước nhanh tới… muốn nắm tay tôi.
Tôi lùi lại.
Tránh.
Tay anh ta… khựng giữa không trung.
Ánh mắt đầy tổn thương.
“ Tịnh… em đến nói chuyện với anh cũng không muốn nữa sao?”
anh ta… gần như cầu xin.
“Chúng ta nói chuyện một chút… được không?”
“Anh xin em…”
Tôi nhìn anh ta.
Người tôi từng yêu đến tận xương tủy.
Bây giờ… chỉ còn xa lạ.
“Chúng ta còn gì để nói?”
tôi lạnh.
“Cái nói… hôm đó đã nói rồi.”
“Chu Văn Bác, đừng tôi nữa.”
“Chúng ta kết thúc rồi.”
“ kết thúc!”
Anh ta phản bác.
“Chúng ta ly hôn! Anh vẫn là chồng em!”
“ Tịnh, anh sai rồi… anh thật sự biết sai rồi!”
“Cho anh một cơ hội… để bù đắp, được không?”
“Ba mẹ anh, anh đã nói rõ rồi, họ sẽ không phiền em nữa.”
“Văn Đào cũng đã chuyển nhà tiền sang tên anh… cả đều là của em!”
“Tiền nó nợ em, nó cũng sẽ đi trả lại từng chút một!”
Anh ta nói rất nhiều.
Hạ mình đến tận đáy.
Nếu là …
tôi có lẽ đã dao động.
Nhưng bây giờ…
không.
Lòng người không lạnh trong một ngày.
Sự thất vọng… cũng không tích đủ chỉ trong một lần.
“Chu Văn Bác.”
Tôi nhìn anh ta.
Bình tĩnh.
“Anh có từng nghĩ không?”
“Thứ tôi … bao giờ là tiền, hay nhà.”
“Thứ tôi …”
“chỉ là một người chồng… có thể đứng về phía tôi khi tôi bị tổn thương.”
“Chỉ là một người đàn ông… có thể bảo vệ tôi khi tôi bị ức hiếp.”
“Chứ không một người… chỉ biết bảo tôi ‘nhịn một chút’, ‘nhường một chút’.”
“Mười lăm năm.”
“Anh từng được một lần.”
“Cho nên…”
“chúng ta không thể quay lại nữa.”
Tôi quay lưng.
Bước vào cầu thang.
Sau lưng…
là tiếng khóc bị kìm nén của anh ta.
Tôi không quay đầu.
Tôi biết.
Có những vết nứt…
một khi đã xuất hiện,
sẽ không bao giờ lành lại.
như một tấm gương đã vỡ.
Dù có ghép lại…
cũng chỉ còn vết rạn.
12
Cuộc gặp với Chu Văn Bác… như một viên đá ném xuống mặt hồ.
Mặt nước nhanh chóng yên lại.
Nhưng những gợn sóng bên … mãi tan.
Tối hôm đó, tôi mất ngủ.
Mười lăm năm hôn nhân…
như một cuốn phim trắng đen, cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Có ngọt ngào.
Có cãi vã.
Có ấm áp.
Cũng có tổn thương.
Tôi buộc thừa nhận…
trái tim mình vẫn còn đau.
Nhưng không vì còn yêu.
Mà là vì tiếc nuối…
mười lăm năm thanh xuân đã trôi .
Tôi lấy bảng vẽ ra.
ánh trăng ngoài cửa sổ,
tôi bắt đầu vẽ.
Tôi vẽ một người phụ nữ… bị trói buộc bởi vô số xiềng xích.
Khuôn mặt ấy không biểu cảm.
Ánh mắt trống rỗng, tê liệt.
Nhưng phía sau ấy… có một khung cửa sổ nhỏ.
Bên ngoài là bầu trời đầy sao.
Một tia sáng… chiếu xuống chân .
Tôi không biết mình vẽ bao lâu.
Khi xong… trời đã sáng mờ.
Nhìn bức tranh, tôi thở ra một hơi thật dài.
như cả cảm xúc tiêu cực…
đã được đổ vào đó.
Tôi thấy nhẹ hơn rất nhiều.
Thứ hai, tôi đến công ty thiết kế theo lịch hẹn.
Công ty không lớn…
nhưng không khí rất trẻ, rất năng động.
Người phỏng vấn tôi… là người sáng lập.
Một người phụ nữ hơn tôi không nhiều tuổi.
Gọi là chị Lâm.
Chị ấy xem rất kỹ portfolio của tôi.
Chúng tôi nói chuyện khá lâu…
về thiết kế, về ý tưởng.
Tôi có chút căng thẳng…
nhưng vẫn cố gắng diễn đạt suy nghĩ của mình.
Cuối cùng, chị Lâm nhìn tôi, mỉm cười.
“Cơ bản của em rất tốt, ý tưởng cũng có cảm giác riêng.”
“Nhưng tranh của em… thiếu một thứ.”
Tôi hơi sững lại.
“Thiếu gì ạ?”
“Thiếu linh hồn.”
Chị nói thẳng.
“Kỹ thuật của em gần như hoàn hảo. Nhưng cảm xúc lại quá nặng nề, quá áp lực.”
“Chị không thấy được tình yêu với cuộc sống… hay cảm nhận về cái đẹp.”
“Chị cảm nhận được… em đang mang trong mình rất nhiều câu chuyện.”
“Chị có thể cho em một cơ hội.”
“Một tháng.”
“Trong một tháng đó, em hãy thay đổi trạng thái của mình.”
“Một tháng sau, chị muốn thấy một tác phẩm mới.”
“Một tác phẩm… khiến chị nhìn thấy ánh sáng trong mắt em.”
Rời khỏi tòa nhà.
Ánh nắng có chút chói.
Những lời của chị Lâm…
như mở ra một cánh cửa trong lòng tôi.
Đúng vậy.
Tôi đã bị mắc kẹt trong quá khứ quá lâu.
Quên mất… còn có một tương lai phía .
Tôi không về nhà ngay.
Mà đi đến ngân hàng.
Kiểm tra tài khoản.
Trong đó… có thêm một khoản tiền lớn.
Chu Văn Đào đã chuyển.
1.150.000 tệ.
Không thiếu một đồng.
Nhìn dãy số đó…
tôi không thấy vui.
Ngược lại… như một dấu ấn nặng nề.
Nhắc tôi về quá khứ.
Tôi không muốn dính dáng gì nữa…
dù là tình cảm hay tiền bạc.
Tôi đến một luật sư.
Nói rõ suy nghĩ của mình.
Tôi muốn ly hôn với Chu Văn Bác.
… trả lại số tiền này.
Luật sư là một người đàn ông trung niên, rất chuyên nghiệp.
Nghe xong, ông gật đầu.
“ Hứa, tôi hiểu.”
“Nếu bên kia đồng ý, có thể ly hôn thuận tình — nhanh nhất.”
“Nếu không, có thể khởi kiện.”
“Với tình trạng hiện tại, khả năng tòa chấp nhận là rất cao.”
“Về số tiền… có quyền nhận hoặc trả lại.”
“Nếu muốn trả, chúng tôi sẽ hỗ trợ xử lý theo pháp luật.”
Tôi gần như không do dự.
“Tôi chọn ly hôn theo kiện.”
“Tôi không muốn gặp riêng anh ta nữa.”
“Còn số tiền đó… nhờ ông xử lý giúp tôi trả lại.”
“Tôi không muốn còn nợ họ bất cứ thứ gì.”
Luật sư nhìn tôi.
Ánh mắt có chút tán thưởng.
“Tôi hiểu. Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ sớm nhất.”
Rời khỏi văn phòng luật.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời xanh đến lạ.
thứ phía sau…
đang rời khỏi tôi một cách dứt khoát.
Những ký ức đau đớn…
cũng đang dần lùi xa.
Còn tôi…
đang bước về phía một tương lai hoàn mới.
Tôi lấy điện thoại.
Nhắn cho chị Lâm.
“Chị Lâm, cảm ơn chị.”
“Một tháng sau, em sẽ mang đến một câu trả lời xứng đáng.”
Tôi cất điện thoại.
Hít một hơi thật sâu.
Không khí hôm nay…
có mùi của nắng.
Cũng có mùi của tự do.