Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi tìm một cái kéo.
Men theo đường chỉ đó, cắt từng chút một.
Sau khi bông tách ra, tôi thấy một túi nilon màu .
Bọc nhiều .
Tôi tháo từng một.
trong là một cuốn sổ kiệm.
Bìa , Ngân hàng kiệm Bưu điện Trung Quốc.
Tôi mở ra.
Chủ tài khoản: Triệu .
Ngày gửi cuối cùng: hai tháng trước khi bà mất.
Số dư: 421.500 tệ.
trăm hai mươi mốt năm trăm.
Tôi nhìn chằm chằm con số đó.
Tay run đến mức không cầm nổi.
Trong sổ chi chít những lần gửi tiền, khoản đầu tiên là mười tám năm trước — năm tôi chào đời.
Mỗi khoản đều không nhiều.
trăm. Năm trăm. Một .
Khoản lớn nhất là hai .
Nhưng suốt mười tám năm.
Mỗi tháng, hoặc hai tháng, đều có một khoản.
Tên trên sổ là tôi.
Ở mục người mở tài khoản, có cạo mờ một chút, nhưng vẫn nhìn rõ:
Người đại diện: Trần Tú .
Bà nội dùng tiền lương hưu của mình.
Từng chút một.
Gửi suốt mười tám năm.
trăm hai mươi .
Không nói với bất kỳ ai.
Tôi đóng sổ lại. lại mở ra. lại đóng lại.
Sau đó tôi ngồi xổm xuống đất, ôm áo bông cũ của bà, bật khóc.
Từ lúc rời khỏi căn nhà đó đến giờ, tôi rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng khoảnh khắc này, tôi không chịu nổi nữa.
Không vì tiền.
Mà là—
Có người nhớ đến tôi.
Khi tất cả mọi người đều cho rằng tôi không quan trọng, có một người mỗi tháng đều đến bưu điện, xếp hàng, điền phiếu, gửi trăm tệ.
Mười tám năm.
Bà từng quên.
Khóc xong, tôi khâu lại chỗ áo bông vừa cắt.
Sau đó tôi nhìn chằm chằm túi quần áo cũ.
Tim đập rất nhanh.
Nếu trong áo bông có đồ— vậy những món khác thì sao?
Tôi cầm áo len xám lên, lật qua lật lại sờ một lượt.
Không có .
Áo len mỏng, không giấu đồ.
Tôi cầm áo gile xanh đậm.
dày áo len. Phía trước có hai túi, là túi giả khâu kín — nhưng túi , màu chỉ không giống chỗ khác.
Chỉ cũ là xanh xám, đoạn này lại là xanh đậm.
Có người đã tháo ra khâu lại.
Tôi cầm kéo.
Trong lót túi, có một tờ giấy gấp đôi.
Gấp rất nhỏ.
Tôi mở ra.
Sổ .
Địa chỉ: số 64 phố cũ phía đông thành, diện tích xây dựng 47,3 vuông.
Chủ sở hữu: Triệu .
Tôi nhìn lần.
Triệu .
Tôi từng biết bà nội có nhà.
Sau đó tôi đi tra.
Khu phố cũ phía đông thành là nhà tái định cư từ những năm 90. Bà năm 2006, lúc đó giá đến hai một vuông. Một căn 47 vuông, tổng cộng tám vạn.
Năm 2006.
Tôi hai tuổi.
Bà đã nhà cho tôi từ khi tôi hai tuổi.
Bây giờ khu đó sắp giải tỏa. Giá đền bù khoảng vạn một vuông.
mươi bảy .
một trăm tám mươi vạn.
Cộng với trăm hai mươi trong sổ kiệm.
Túi quần áo cũ mà bà để lại cho tôi — trị giá hai trăm vạn.
Tôi ngồi trong căn phòng thuê sáu vuông, trên người mặc áo bông cũ của bà.
Hai trăm vạn.
Không bằng năm trăm vạn.
Nhưng năm trăm vạn là bố mẹ chia cho trai.
hai trăm vạn này, là bà âm thầm tích góp suốt mười tám năm, một mình đi làm.
Bố không biết. Mẹ không biết. trai không biết.
Chỉ có tôi biết.
một món cuối cùng.
áo khoác len màu thẫm. Cái bà hay mặc nhất. Cổ áo xù, tay áo giặt nhiều nên hơi biến dạng.
Tôi thò tay túi trái.
Ngón tay chạm thứ đó.
Lấy ra.
Một phong thư.
niêm phong.
trong là một tờ giấy, nét chữ của bà.
Bà chỉ học năm học. Chữ không đẹp, có vài lỗi chính tả, nhưng tôi đều đọc .
——
:
Lúc bà lá thư này, con mười lăm tuổi. Con không biết bà biết thư. Thực ra bà cũng không giỏi . Nhưng có những lời nhất định ra.
Bố con là người hồ đồ. Mẹ con là người khôn tính. Người khôn tính đi cùng người hồ đồ, khổ nhất chính là con.
Bà không trách bố con. là con trai bà, bà biết thế nào. Từ nhỏ đã cho rằng con trai quan trọng con gái. Là bà dạy dỗ không tốt.
Nhưng bà không thể quản cả đời.
Từ nhỏ con đã không hay khóc. Con gái nhà người ta tủi thân biết làm ầm lên, con thì không. Con cúi đầu, im lặng chịu đựng.
Mỗi lần bà thấy con cúi đầu không nói , trong lòng bà như dao cứa một nhát.
Bố mẹ con đã tiêu cho con bao nhiêu tiền, bà không tính . Nhưng bà biết bà đã để dành cho con bao nhiêu, bà tính .
Sổ kiệm ở trong tay áo trái của áo bông. Con tìm thấy chứ?
Sổ ở trong túi của áo gile. Con tìm thấy chứ?
Căn nhà là bà cho con khi con hai tuổi. Khi đó bố con mượn bà tiền mở cửa hàng, bà đưa mười lăm vạn. Đó là toàn bộ tiền kiệm cuối cùng của bà. Nhưng bà giữ lại tám vạn, lén căn nhà này.
Bố con không biết.
Chủ sở hữu ghi tên con.
Sau này bố con làm ăn phát đạt, mười lăm vạn đó đã sinh ra bao nhiêu lần, bà không biết. Nhưng bà biết, những khoản tiền đó không liên quan đến con.
Vì vậy bà mới để dành cho con những thứ này.
Không nhiều.
Nhưng đủ để con đứng vững.
, điều bà sợ nhất không là cái chết.
Điều bà sợ nhất là sau khi bà đi , sẽ không ai thương con nữa.
Con nhớ kỹ một chuyện.
Con không nợ .
nuôi con mười tám năm, nhưng nợ con mười tám năm công bằng.
Món nợ này, trong lòng con tự hiểu là .
Những bà có thể cho con, chỉ có vậy thôi. Con giữ lấy. Sống cho tốt. Đừng để bản thân chịu thiệt.
Bà thương con.
Trần Tú
Tháng 11 năm 2020
——
Trên tờ giấy có vài chỗ mực nhòe.
Là do nước nhỏ xuống lúc .
Không mực.
Tôi gấp lá thư lại, cho phong bì.
Áp phong bì lên ngực.
Ngăn cách bởi áo bông cũ của bà.
Nhắm mắt.
“Bà nội.”
“Con tìm thấy .”
Đêm đó, tôi bọc sổ kiệm và sổ bằng màng bọc thực phẩm, khóa ở đáy vali.
Sau đó tôi nằm trên giường, nghĩ rất lâu.
Năm trăm vạn và một túi quần áo cũ.
Bố mẹ nghĩ rằng đã cho trai thứ tốt nhất, tôi là thứ tệ nhất.
không biết.
Bà đã khâu thứ tốt nhất trong thứ tệ nhất.
Thứ ném cho tôi là một túi quần áo cũ.
Thứ bà để lại cho tôi là hai trăm vạn, và một con đường lui.
Sáng hôm sau, tôi đến bưu điện.
Báo mất và làm lại sổ kiệm.
Sau đó đến số 64 phố Đông Thành.
Khi đẩy cửa, bản lề đã rỉ sét, kêu lên rất to.
Căn nhà rất nhỏ. Một phòng ngủ một phòng khách, tường có chỗ bong tróc. Cửa sổ phủ một bụi.
Nhưng hướng nam.
Khi ánh nắng chiếu , bụi bay lơ lửng trong ánh sáng.
Tôi đứng trong căn nhà trống đó, nhìn quanh một vòng.
Đột nhiên hiểu ra một điều.
Bà không để lại cho tôi một khoản tiền.
Mà là để lại cho tôi một mái nhà.
Một mái nhà mà bà chuẩn suốt mười tám năm, không thuộc về Triệu Quốc Cường.
Hôm đó, tôi đưa ra quyết định.