Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

“Đó là khoản tiền tiết của bà. Bà lấy tiền dưỡng già cho con trai mở cửa .”

Cô cả lên tiếng: “ tôi biết. đó mẹ có nói với tôi.”

lăm vạn. Đã sinh ra bao nhiêu?” tôi hỏi.

“Đến chia tài sản, cửa cộng nhà cửa xe cộ tiền tiết — năm trăm vạn.”

Tôi nhìn bố.

“Trong năm trăm vạn đó, có lăm vạn tiền gốc của bà. Bố đã trả chưa?”

Sắc mặt bố thay đổi.

“Cái đó… là mượn… sau …”

“Chưa trả.” Cô cả nói thay. “ mẹ còn đã nói với tôi, em trai tôi chưa trả.”

Không khí trong phòng thay đổi.

Chú hai đặt chén xuống. Thím ba không nhìn mẹ nữa mà nhìn bố.

“Bố dùng tiền của bà để làm giàu. Bà mất rồi, bố lại gom áo của bà nhét vào túi rác, ném cho con gái mình.”

Giọng tôi không lớn, nhưng chữ mọi người đều nghe rõ.

“Mọi người đoán xem, trong đống áo đó, bà để lại cái ?”

Tất cả đều nhìn tôi.

Tôi mở túi hồ sơ.

Lấy ra thứ đầu tiên.

Sổ tiết .

“Đây là sổ bà dùng tiền lương hưu của mình, năm tôi sinh ra, mỗi tháng gửi một lần, suốt năm.”

Tôi lật trang đầu.

“Chủ tài khoản: Triệu Tiểu Mãn. Số dư: bốn trăm hai mươi mốt nghìn năm trăm tệ.”

Tay mẹ run lên.

Bố nhìn chằm chằm cuốn sổ.

“Được khâu trong ống tay áo bông.”

Tôi lấy ra thứ thứ hai.

Sổ .

“Địa chỉ: số 64 phố Đông Thành. 47 mét vuông. Chủ sở hữu: Triệu Tiểu Mãn. Bà mua năm 2006 bằng tiền riêng của mình. đó vạn. Bây định giá một trăm mươi vạn.”

“Giấu trong túi áo gile.”

Mặt anh trai trắng bệch.

“Em—”

“Tôi chưa nói xong.”

Tôi lấy ra thứ .

Lá thư.

Phong bì đã . Năm năm qua tôi đọc nhiều lần, góc đã mềm đi.

“Đây là thư bà viết tay. Để trong túi áo len .”

Tôi nhìn quanh.

Cô cả đưa tay che miệng.

Tôi mở thư.

“Tôi đọc vài đoạn.”

Trong phòng không còn âm thanh. Ngay cả tiếng máy lạnh cũng nghe rõ.

“‘Tiểu Mãn, bố con là người hồ . Mẹ con là người khôn tính. Người khôn tính đi với người hồ , khổ nhất là con.’”

Mặt mẹ trắng.

“‘Bố con mượn tiền bà mở cửa , bà đưa lăm vạn. Đó là toàn bộ tiền tiết của bà. Nhưng bà giữ lại vạn, lén mua nhà .

Bố con không biết. Chủ sở hữu ghi tên con.’”

Môi bố run lên.

“‘Họ nuôi con năm, nhưng họ nợ con năm công bằng. Món nợ , con tự hiểu trong lòng là được.’”

Tôi lật lá thư đến dòng .

“‘Những bà có thể cho con chỉ có vậy thôi. Con giữ lấy. cho tốt. Đừng để bản thân thiệt.’”

“‘Bà thương con.’”

Trong phòng riêng có người đang lau nước mắt.

Là cô cả.

“Mẹ…” giọng cô run lên.

Tôi gấp lá thư lại, cho vào phong bì.

Nhìn bố.

“Bố coi của bà là rác, ném cho con.”

“Còn bà thì khâu những thứ quý giá nhất vào trong đống áo mà bố khinh thường.”

“Thứ bố vứt đi là bà. Thứ con nhặt lại cũng là bà.”

Bố chống tay lên bàn.

Ông há miệng.

“Cái đó… là mẹ tao để lại cho nhà họ Triệu—”

“Nhà họ Triệu?”

Tôi chỉ vào sổ tiết và sổ .

“Tên chủ tài khoản ghi là ai?”

“Triệu Tiểu Mãn.”

“Chủ sở hữu ghi là ai?”

“Triệu Tiểu Mãn.”

“Thư bà viết cho ai?”

“Triệu Tiểu Mãn.”

“Bố tên là Triệu Tiểu Mãn à?”

Ông không nói được nữa.

Anh trai đứng bật dậy.

“Không đúng! Di sản của bà phải chia cho tất cả cháu! Tôi cũng là cháu của bà—”

“Anh cứ đi kiện.”

Tôi lấy thêm một tờ giấy túi hồ sơ.

“Giấy công chứng di chúc. Làm ba năm trước. bà còn , sổ tiết đã đứng tên tôi, nhà cũng đứng tên tôi. Bản công chứng xác nhận toàn bộ quyền sở hữu.”

Tôi đặt giấy xuống bàn.

“Anh cứ kiện, tòa án sẽ xét theo di chúc công chứng. Anh nghĩ mình thắng được không?”

Anh trai cầm tờ giấy lên xem vài giây.

Tay anh cũng run.

“Em… em biết lâu rồi! Em cố ý không nói!”

“Đúng. Năm năm trước tôi đã biết.”

Tôi nhìn anh.

“Nhưng không phải cố ý không nói. Là không cần phải nói.”

người chia cho tôi một túi áo , người đâu có hỏi tôi có muốn không. Vậy thì tôi phát hiện trong đó có , cũng không cần báo lại cho người.”

“Đó là bà cho tôi. Không liên quan đến người. Giống như năm trăm vạn là bố mẹ cho anh, không liên quan đến tôi.”

Thím ba khẽ nói: “Nói vậy không sai.”

Chú hai nhìn bố, lắc đầu.

Cô cả lau nước mắt, giọng khàn đi: “Em à, em xem đi. mẹ còn , bà bảo em để lại cho Tiểu Mãn một khoản hồi môn, em cứ ‘ừ ừ’ cho qua.

Em có để lại không?”

Bố không nói .

“Mẹ biết em sẽ không để. Nên bà tự để lại. Bà đề phòng chính em.”

Câu đó đâm trúng.

Bố ngả người vào lưng ghế, như bị đánh một cú.

Cô cả quay sang nhìn anh trai.

“Lỗi Lỗi, chia nhà, ai là người nói ‘đống rách đó cho là được, đỡ để bám không đi’?”

Khóe miệng anh giật nhẹ.

“Đúng. rách cho , người cũng đi rồi.” giọng cô cả đột nhiên cứng lại. “ năm trăm vạn tiêu hết, quay lại đòi tiền . Mặt mũi con để đâu?”

Anh ngồi xuống.

Cúi đầu.

Không nói nữa.

Cả bàn không ai động đũa.

Món ăn nguội lạnh.

Tôi thu sổ tiết , sổ , giấy công chứng, lá thư — thứ một bỏ lại vào túi hồ sơ.

“Tôi nói rõ một lần.”

Tôi đứng dậy.

“Sau tiền của Triệu Lỗi, nợ của Triệu Lỗi, việc làm ăn của Triệu Lỗi — không liên quan đến tôi.”

“Bố mẹ già, tôi có thể chu cấp phần của mình. người tính lại cho rõ — đã chi cho tôi bao nhiêu, không thiếu không thừa, tôi trả.”

“Còn một đồng cũng không có.”

“Còn tình thân—”

Tôi nhìn bố.

năm người chưa gửi vào. Bây số dư bằng không.”

“Đừng đến chỗ tôi rút nữa.”

Tôi cầm túi hồ sơ, gật đầu với cô cả.

“Cô, con đi trước.”

Cô gật đầu.

“Đi đi.” mắt cô lên. “Bà con mà thấy được, sẽ vui lắm.”

Tôi bước ra khỏi phòng riêng.

Ra đến cửa quán, nghe phía sau có tiếng khóc.

Là mẹ.

Tôi không quay đầu.

 

Những sau đó, tôi nghe lại cô cả, chút một.

Bữa cơm hôm đó tan trong không vui.

Anh trai không kiện. Anh tìm luật sư hỏi thử, luật sư xem giấy công chứng xong nói cơ hội thắng chưa tới một phần . Anh chửi luật sư vài câu rồi thôi.

Nhưng sau bữa đó, thái độ của họ thay đổi hẳn.

Chú hai trước đây luôn trung lập — “ nhà em trai tôi không xen vào”. Sau hôm đó lại nói với người khác: “ của Quốc Cường làm không ra . Mẹ để lại cho cháu gái, nếu biết chắc cũng giữ lại cho mình rồi.”

Thím ba còn thẳng . Bà gửi vào nhóm họ một bài viết, tiêu đề là: “Vì sao cha mẹ thiên vị đều không có ai nuôi.” Không nhắc tên ai, nhưng ai cũng hiểu đang nói về ai.

Bố vốn sĩ diện. Trước đây trong buổi họp họ luôn ngồi ghế chính, nói to nhất. gặp người thân là né.

Mẹ còn khó .

Cả đời bà hiếu thắng, sợ nhất bị người ta nói “không ra ”. thì cả nhà đều biết — bà còn , bà nội đã đề phòng bà. Trong thư còn viết bà là “người khôn tính”.

Bà khôn cả đời, lại bị một bà lão học chưa hết tiểu học tính trước bước.

Điều khiến bà không nổi không phải là tiền.

Mà là bị nhìn thấu.

Cô cả nói, có lần mẹ uống rượu, vừa khóc vừa nói:

mẹ còn , tôi chăm sóc ăn uống cho bà, vậy mà bà lén để tiền cho Tiểu Mãn… có phải đầu bà đã không coi trọng tôi không?”

Cô cả đáp:

“Không phải không coi trọng chị. Là không nổi cách chị đối xử với Tiểu Mãn.”

Mẹ không nói nữa.

Còn anh trai.

Sau tiêu hết năm trăm vạn, anh vay thêm tiền mạng. Lãi cao.

Muốn gỡ gạc.

Nhưng không gỡ được.

Đến năm đó, anh nợ bốn mươi vạn.

Điện thoại đòi nợ gọi về nhà liên tục. Bố mẹ cũng bị gọi làm phiền.

Bố tức đến phát gout cấp, phải nhập viện ba ngày.

Anh dọn về nhà.

Hai mươi bảy tuổi, lại ở trong nhà được chia cho mình. Chỉ là nhà Giang Bắc trị giá một trăm sáu mươi vạn xưa đã bị đem thế chấp.

anh ở trong một phòng phụ chưa bị kê biên.

Cô cả kể những , giọng phức tạp.

“Tiểu Mãn, cô không phải thay họ xin con tha thứ. Họ không xứng.”

“Nhưng con đừng hận họ. Không đáng.”

“Con không hận.”

“Thật không?”

“Cô à, hận một người mệt. Con không có sức.”

Cô cười.

“Nếu bà con còn , cũng sẽ nói như vậy.”

Mùa đông năm đó, có người ban giải tỏa liên hệ với tôi, nói khu phố Đông Thành được đưa vào diện cải tạo.

nhà nhỏ 47 mét vuông của bà, theo chính sách mới, sẽ được đền bù một nhà 80 mét vuông cộng thêm 45 vạn tiền mặt.

Ngôi nhà mới ở khu Đông Thành.

Một hai phòng ngủ.

Hướng nam.

Phòng khách rộng.

Ánh nắng sẽ chiếu vào.

 

Tiết Thanh Minh.

Tôi một mình đến nghĩa trang.

Trên tay cầm chiếc áo len thẫm.

Đã giặt sạch. Gấp gọn gàng.

Tôi ngồi xổm trước mộ bà. Đặt chiếc áo trước bia.

Bên cạnh là một bó cúc trắng và một túi bánh đào bà thích ăn.

“Bà nội.”

Gió thổi qua.

Trên bia khắc: Mộ tiên mẫu Trần Tú Anh.

“Cuốn sổ tiết bà để lại, con đã dùng một phần. Mở được hai cửa tiện lợi. Bây mỗi tháng kiếm được một vạn.”

nhà bà mua cho con, gặp đúng giải tỏa. Có thể đổi một mới, hai phòng ngủ.”

“Con đã chuyển vào rồi. Hướng nam. Bà thích nhà hướng nam nhất.”

Tôi đặt tay lên bia mộ.

Đá lạnh.

“Trong thư bà nói, bà sợ sau bà đi rồi sẽ không còn ai thương con.”

“Bà đi năm năm rồi.”

“Những bà để lại, đã thương con suốt năm năm.”

Tôi cúi đầu.

“Bà nội, con không để mình thiệt. Bà nói không được thiệt, con nhớ rồi.”

Gió lại thổi qua. Góc áo len bị hất lên, rồi lại rơi xuống.

“Họ đã đến tìm con. Con không giúp.”

“Bà đừng nói con nhẫn tâm. Con biết bà sẽ không.”

“Nếu bà còn , bà cũng sẽ không để con giúp.”

Tôi đứng dậy.

Phủi bụi trên ống .

Nhìn lần .

“Năm sau con lại đến.”

 

Mùa hè năm sau, nhà mới được bàn giao.

Tôi tự tay sửa sang. Không cầu kỳ, sơn tường trắng, lát sàn gỗ. Mua một chiếc giường rộng và một giá sách.

Ngày chuyển nhà, không nhiều.

Thứ đầu tiên được mang vào là một túi nilon đen.

Bên trong là áo bông của bà, áo len xám, áo gile xanh đậm.

Ống tay trái của áo bông có một đường chỉ — tôi đã cắt ra rồi khâu lại. Túi bên phải của áo gile cũng vậy.

Tôi treo chúng vào tủ áo mới.

Treo ở trong . Sát với áo của tôi.

Trên bệ cửa sổ đặt một chậu trầu bà.

Tôi đứng giữa phòng khách.

Ánh nắng cửa sổ hướng nam chiếu vào.

sáng.

Điện thoại vang lên.

Một tin nhắn. Cô cả gửi.

“Tiểu Mãn, nhà mới đẹp không? Chụp cho cô xem với.”

Tôi chụp một tấm gửi đi.

Cô trả lời: “Bà con mà thấy được chắc sẽ cười.”

Tôi khẽ cười.

Bước đến trước tủ áo, mở cửa.

Những bộ đó lặng lẽ treo ở đó.

Áo bông, áo len, áo gile, áo khoác.

Đều mang sự mềm mại của việc đã được giặt qua vô số lần.

Mùi long não đã không còn nữa.

Nhưng tôi luôn cảm thấy… vẫn còn.

Hết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn