Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

“Ra ngoài rồi thì lập tức khóa trái lại!”

“Dùng tốc độ nhanh nhất!”

Trái tim tôi nhảy lên tận cổ họng.

Mở cửa nhất sẽ phát ra tiếng động.

Tiếng động này, liệu có trở thành tín hiệu cho nó tấn công không?

Tôi không còn thời gian để suy nữa.

Bởi vì tôi nhìn .

Thân Mặc Lân, đã bắt đầu co lại như một chiếc lò xo.

Đó là tư thế tiêu chuẩn trước khi tấn công.

Tôi dốc hết toàn bộ sức lực, mạnh tay xoay nắm cửa.

Một tiếng “cạch” vang lên.

Giữa đêm tĩnh lặng, chẳng khác sấm nổ.

ngay trong khoảnh khắc ấy.

Bóng đen khổng lồ kia, động rồi.

Nó không còn bò chậm chạp nữa.

Mà như một mũi tên rời dây cung, mang theo một luồng tanh hôi, lao bổ về phía tôi!

Thậm chí tôi còn có miệng đang há to của nó.

Bên trong đó là những hàng răng dày đặc, cong ngược như móc câu.

Tôi hét lên, vừa lăn vừa bò lao ra phòng ngủ.

Dốc hết sức lực đời, tôi đóng sầm cửa lại thật mạnh.

“Rầm!”

Một tiếng vang lớn.

Cánh cửa rung lên dữ dội.

Là đầu Mặc Lân, đã hung hăng đập vào đó.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến cơn đau rát trên cánh tay vì bị cửa kẹp.

Run rẩy nhét chìa khóa vào ổ, khóa trái lại.

“Cạch.”

Lại một tiếng nữa.

Lần này, đó là âm thanh tuyệt diệu nhất trên đời.

Tôi ngã quỵ xuống đất.

Lưng tựa vào cánh cửa lạnh buốt.

Thở hồng hộc dữ dội.

Cuối nước mắt không kìm nổi nữa, ào ra hốc mắt.

Tôi rồi.

Tôi thực sự đã sót, thoát miệng nó.

Trong phòng ngủ truyền ra tiếng đập phá điên cuồng.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Mỗi lần va đập, khung cửa đều rung lên bần bật.

Nó đang nổi giận.

Nó đang nổi giận vì con mồi đến miệng mà cứ thế bay mất.

Tôi cuộn người trên nền nhà lạnh lẽo.

Ôm lấy đầu gối của , run rẩy không ngừng.

Cao Bác vẫn còn ở đầu dây bên kia.

Nó đã nghe động tĩnh bên phía tôi.

! Cô ra rồi à! Trả lời tôi mau!”

“Tôi… tôi ra rồi…”

Giọng tôi khàn đặc, gần như không còn giống giọng của nữa.

“Nó đang đập cửa…”

“Đừng ! Cửa gỗ nó không đập ra đâu! Tạm thời cô an toàn rồi!”

Lời của Cao Bác khiến tôi có thêm chút sức lực.

Đúng vậy, tôi tạm thời an toàn rồi.

Tôi nhìn hộ nhỏ bé đang .

Phòng , nhà bếp, nhà vệ sinh.

phòng ngủ chỉ cách tôi một cánh cửa.

Nơi này là ngôi nhà tôi đã suốt sáu năm.

Là chốn tôi luôn cho rằng ấm áp nhất, an toàn nhất.

Thế mà .

Nó biến thành một lồng.

Một lồng nhốt chung tôi một con quái vật.

Tôi an toàn rồi sao?

Không.

Một chút không.

Nguy hiểm, mới chỉ vừa bắt đầu.

05

Sau khi nỗi hơi lắng xuống.

lạnh thấu xương sự rã rời vô tận bắt đầu nuốt chửng tứ chi bách hài của tôi.

Tôi vẫn ngồi bệt ở trước cửa phòng ngủ.

Điện thoại vẫn bị tôi siết chặt trong tay.

Trên màn hình, gương mặt Cao Bác vì sốt ruột mà méo mó.

, nghe tôi , cô không ở đó nữa.”

“Cô nhất phải cách rời hộ đó.”

Rời đi sao?

Tôi cười khổ một tiếng.

“Cao Bác, tôi làm sao mà rời ?”

“Cửa lớn ở ngoài phòng , tôi muốn đi thì nhất phải đi ngang phòng kính của Mặc Lân.”

Mặc dù nó đã bị nhốt trong phòng ngủ.

Nhưng phòng kính khổng lồ đó, giống như vương tọa của nó.

Chỉ cần tới việc phải đi ngang đó thôi, da đầu tôi đã tê rần.

“Nó bị khóa trong phòng ngủ rồi, chứ!”

Giọng Cao Bác rất gấp.

“Cô không biết nó có sức mạnh lớn đến mức nào đâu!”

Cánh cửa phòng ngủ vẫn đang bị đập liên hồi.

Mặc dù tần suất chậm dần.

Nhưng mỗi lần đập, lại càng nặng nề hơn.

Thậm chí tôi còn nghe tiếng mảnh gỗ bong ra.

Cánh cửa này, bản không trụ bao lâu nữa.

“Vậy thì cô cảnh sát đi!” Cao Bác gầm lên, “Bảo cảnh sát tới xử lý!”

cảnh sát sao?

Tôi sững người.

Đúng rồi, sao tôi lại không đến cảnh sát.

Tay tôi run rẩy, suýt nữa đã bấm ba con số kia.

Nhưng rồi tôi lại khựng lại.

Tôi phải thế nào ?

con trăn cảnh của tôi muốn ăn thịt tôi à?

đang bị tôi nhốt trong phòng ngủ.

Đợi cảnh sát đến, phá cửa xông vào.

có lẽ chỉ là một con trăn khổng lồ đang cuộn ở góc phòng, trông ngoan ngoãn vô hại.

Còn tôi, một kẻ án như lên cơn loạn trí?

Quan trọng hơn là.

Mặc Lân không có giấy tờ nuôi dưỡng hợp pháp.

Những năm , tôi vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí.

bị hàng xóm phát hiện.

Nếu cảnh sát đến, Mặc… con quái vật kia nhất sẽ bị mang đi.

Sau đó, bị tiêu hủy nhân đạo.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc vô hoang đường phức tạp.

Ngay trong lúc chết thế này.

Tôi vậy mà vẫn còn buồn cười mà có chút không nỡ với con quái vật muốn ăn thịt .

Sáu năm.

Dù sao là sáu năm tình cảm.

Là thứ tình cảm mà tôi vẫn tưởng là tình cảm gia đình.

! Cô còn do dự nữa!”

Cao Bác đã nhìn thấu suy của tôi.

“Đến lúc này rồi mà cô còn quan tâm chết của nó làm !”

“Đó không phải thú cưng của cô! Đó là một kẻ săn mồi xem cô như lương thực dự trữ!”

Lời anh ta như một chậu nước đá, dội thẳng khiến tôi tỉnh hẳn.

Đúng vậy.

Rốt cuộc tôi đang thế này.

Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

“Cao Bác, cảnh sát tạm thời không .”

“Không có bằng chứng xác thực, họ sẽ không tin tôi đâu.”

“Hơn nữa… tôi nó sẽ làm bị thương cảnh sát.”

Sức mạnh tốc độ của con quái vật đó, vừa rồi tôi đã tự nếm trải rồi.

Đầu dây bên kia, Cao Bác im lặng.

Anh ta biết tôi là sự thật.

Những vụ việc do thú cưng ngoại lai gây thương tích, xử lý cực kỳ rắc rối.

“Vậy… vậy phải làm sao?”

Trong giọng anh ta mang theo một tia tuyệt vọng.

Tôi cố gắng chống đỡ, từ dưới đất đứng dậy.

Đảo mắt nhìn quanh.

Tìm kiếm bất kỳ cơ hội thoát thân nào có .

Cửa sổ?

Tôi chạy đến bên cửa sổ phòng .

là tầng hai mươi ba.

Bên ngoài cửa sổ là bóng đêm thăm thẳm không đáy, ánh đèn thành phố lấp lánh.

Nhảy xuống từ , chỉ có chết nhanh hơn bị ăn thịt.

Vậy thì, chỉ còn một con đường duy nhất.

Cửa .

Tôi nhất phải rời bằng cửa .

Tôi quay người, nhìn về phía trung tâm phòng .

phòng kính khổng lồ trông như một cỗ quan tài pha lê ấy.

Nó đang trống rỗng.

Bên trong, ngọn đèn sưởi vẫn phát ra ánh vàng ảm đạm.

Chiếu lên khúc gỗ khô bồn nước bên trong.

Trông càng thêm quái dị.

Tim tôi lại một lần nữa treo lơ lửng.

Cánh cửa phòng ngủ còn có chịu bao lâu?

Một khi bị nó húc vỡ, nó sẽ quay về nơi quen thuộc nhất với nó.

Phòng .

Đến lúc đó, tôi thật sự sẽ thành cá nằm trên thớt.

Tôi phải rời trước khi nó đi ra!

Tôi quyết của cho Cao Bác.

“tôi  phải đi bằng cửa .”

“tôi   đó ngay .”

“Cao Bác, anh đừng cúp máy, cứ giữ liên lạc với tôi .”

“Lỡ như… lỡ như tôi xảy ra chuyện …”

“Phi phi phi! Đừng bậy!”

Cao Bác lập tức ngắt lời tôi.

“Em sẽ không sao đâu! Tuyệt đối sẽ không!”

“Anh lái xe đó còn mất bốn mươi phút, em cố trụ nhé! Anh đến ngay dưới lầu khu nhà em !”

Bốn mươi phút.

Nghe dài như một thế kỷ.

Tôi siết chặt điện thoại, từng bước một, vô cẩn thận, tiến về phía lối vào.

Mỗi bước chân của tôi đều đặt cực nhẹ.

phát ra dù chỉ một chút âm thanh.

Trong phòng rất yên tĩnh.

Chỉ có trong phòng ngủ, thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng đập cửa.

với nhịp tim như sấm của tôi.

Tôi tránh xa phòng kính đó.

Đi theo một lộ trình xa nhất, sát tường nhất.

Khoảng cách đến cửa , càng lúc càng gần.

Mười mét.

Năm mét.

Ba mét.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.