Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7
Trình Tây Lâm đứng phía sau nhìn tôi mười phút.
Cái giá đỡ khung ảnh bị tôi giày vò đến lung lay sắp gãy, cuối cùng anh cũng lên tiếng.
“Em không hề giận cái khung ảnh đó.”
“Lừa người lừa , ngu xuẩn.”
Anh bước tôi, dựng lại khung ảnh cho ngay ngắn.
Tôi bực bội hất ngã lần nữa:
“Anh mới ngu! Anh cũng nói dối lừa người, anh em chỗ nào?”
“Anh lừa ai? Lừa cái gì? Em nói thử xem.”
Giọng anh bỗng trở nghiêm túc, tôi có chút chột dạ:
“Anh… tự biết trong lòng.”
“… ”
Anh không buồn để ý, quay người đi thẳng lên lầu.
Tôi tức tối đuổi theo.
“ một tuần nay, sao anh không nhắn cho em?”
Trình Tây Lâm tựa cửa, nâng mí mắt nhìn tôi, sắc mặt lạnh tanh.
“Em anh là quan hệ gì?
Tại sao anh phải nhắn báo cáo hành tung với em?”
“Em… em là em gái của anh.”
Giọng tôi nhỏ xíu.
“Em gái?”
Anh lặp lại hai chữ đó, giọng chậm rãi mà lạnh lẽo:
“Em từng thấy người anh nào phải để em gái nắm hành tung của lúc nơi chưa?”
“Càn , đã chọn giả ngu giả cho trót đi.”
“… ”
Tôi sững người.
Hóa ra anh đều biết hết.
Dù có chậm hiểu đến đâu, tôi cũng nhận ra mối quan hệ giữa tôi anh… lâu đã lệch quỹ đạo.
Không có người anh nào lại ghim chat của em gái lên đầu, mỗi ngày sáng tối đều nhắn , gửi vị trí.
Cũng không có người em gái nào lại đề phòng tất những cô gái xuất hiện bên cạnh anh, lén kiểm tra , soi vòng bạn bè.
khi tôi nhận ra điều đó, những thói quen tích tụ năm tháng cùng sự chiếm hữu đã sớm cắm rễ sâu trong máu thịt.
Nhổ tận gốc… đau đến không chịu .
Vậy , tôi chọn giả ngu.
Vừa tiếp tục buông thả bản thân, tận hưởng sự thiên vị của Trình Tây Lâm, vừa âm thầm cầu nguyện đừng bao có ngày thứ mất kiểm soát.
“Còn chuyện gì không?”
Anh làm bộ muốn đóng cửa.
Tôi ghét cánh cửa này.
Giơ tay chặn lại.
Suýt nữa bị kẹp.
Trình Tây Lâm giận, kéo tôi trong, mắng xối xả:
“Em điên rồi à? Có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không?”
Trước anh rất ít khi nặng lời như vậy.
Bị mắng một cái, cộng thêm bao ấm ức nửa tháng tôi trực tiếp sụp đổ, bật khóc.
“Người điên là anh mới đúng!
Tại sao anh nhất định phải vạch trần?
Tại sao phải ép em?
giả ngu không được sao?”
“Cố ý không về nhà, cố ý lạnh nhạt với em, cố ý khiến em lo lắng… chẳng phải anh thử xem em có chịu không mà chủ động tìm anh không?”
“Anh là anh em! Anh biết … chúng ta không thể ở bên nhau mà!”
Cảm xúc bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa, nước mắt tuôn ra không kìm .
“Không phải chúng ta không thể ở bên nhau mà là em không muốn ở bên anh.”
Trình Tây Lâm nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
khi mở miệng, giọng anh trầm thấp, lạnh đến thấu xương.
“Càn , em chỉ tham lam sự thiên vị anh dành cho em, chứ không hề định đáp lại bằng bất tình cảm nào.”
Anh hiểu tôi quá .
Trước mặt anh, suy nghĩ của tôi… không chỗ nào giấu được.
Tôi quay mặt đi, tiện tay lau nước mắt, gần như van xin:
“Chúng ta… làm anh em đời không được sao?”
“Không được.”
Trình Tây Lâm dứt khoát chối.
“Càn , con người không thể cái gì cũng muốn.”
“Hoặc là ở bên anh.”
“Hoặc là quen dần với việc anh rời đi.”
8
Đầu tháng chín, tôi cùng Hòa quay lại trường.
Trên đường đi, cô ấy nhìn ra ngay tâm trạng tôi không ổn.
“Cãi nhau với anh rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Ôi dào, anh em cãi nhau là chuyện thường. Mấy hôm trước tớ còn đánh nhau với anh tớ luôn, hắn mắng tớ là đàn bà chanh chua, tớ liền quăng hết giày bóng rổ của hắn xuống bãi rác.”
“Không giống… Trình Tây Lâm… tỏ tình với tớ rồi.”
“Má ơi! Trời đất ơi!”
Hòa ôm tim, mắt tròn xoe:
“Thật luôn á?! Hóa ra tớ không nhìn nhầm!”
“ , cậu còn nhớ năm nhất tụi đi ăn không? Hôm đó cậu uống say, quên lấy khăn quàng. Tớ chạy ra bãi đỗ xe tìm cậu…”
“Kết quả tớ thấy anh cậu hôn cậu.”
“Anh ấy cũng thấy tớ. Lúc đó chỉ nhận lấy khăn, còn bình tĩnh cảm ơn tớ như chưa có gì xảy ra.”
“Tớ đứng hình luôn, còn tưởng say quá hoa mắt.”
“Tớ đã nói rồi mà trên đời này làm gì có người anh nào vừa dịu dàng, vừa cưng em, vừa ném tiền như mưa, lại còn nhờ quan hệ để xếp tớ bạn thân cậu ở cùng phòng ký túc với cậu chứ?”
“Quả nhiên là có mưu đồ trước!”
“Anh như Miểu nhà tớ lười chảy thây lại còn sai vặt tớ mới là ‘bản chuẩn’.”
Hòa vỗ đùi đen đét, suýt nữa gãy luôn.
Còn tôi…chỉ biết nhìn chằm chằm đoạn chat cũ với Trình Tây Lâm, trong lòng rối như tơ vò.
Sau khi trở lại trường, tôi bận rộn với việc .
Cảm giác chua xót mãnh liệt kỳ lạ trong lòng… cũng dần dần lắng xuống.
Chỉ là lúc rảnh rỗi, tôi vẫn không kìm được mà mở khung chat với anh.
Anh vẫn thường xuất hiện trong nhóm gia đình với điều kiện là tôi không lên tiếng.
Cái kiểu né tránh đó ràng đến chú Trình mẹ tôi cũng nhận ra, còn nhắn riêng hỏi có phải hai đứa cãi nhau không.
Tôi loa cho xong.
Cũng chính lúc này tôi mới biết Trình Tây Lâm đã chuyển trọng tâm công việc đến Lâm Thành, cùng một khu với trường tôi.
Tôi đã lựa chọn rồi.
Lẽ ra cảm thấy nhẹ nhõm vì anh phối hợp như vậy mới đúng.
Tôi nghĩ thông, ăn ăn, uống uống, mua mua, vẫn gọi cho mẹ như bình thường.
đến đêm, nằm trên giường, nhìn đống thú bông anh từng nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.
Không biết bao nhiêu lần, tôi muốn nhắn cho anh.
Gõ rồi xóa.
Xóa rồi gõ.
Cuối cùng một chữ cũng không gửi đi được.
trong lòng lại âm thầm chờ đợi anh sẽ như trước kia, đúng đúng giấc nhắn cho tôi.
Một lần cũng không.
Một lần cũng không có.
Cuối tháng là sinh nhật tôi.
Chú Trình mẹ lần lượt gửi lì xì trong nhóm.
Trình Tây Lâm gửi riêng cho tôi một vạn tệ.
Đúng 0 .
Giống hệt những năm trước.
【Cảm ơn anh.】
Một lúc sau, anh trả lời:
【Chúc mừng sinh nhật.】
Trước đây gọi là anh bắt máy ngay, nhắn là anh trả lời liền, còn kèm theo đống emoji đáng yêu.
Còn bây sự chênh lệch khổng lồ ấy, giống như một sợi dây mảnh vô hình, kéo trái tim tôi lại không ngừng.
Tôi kéo chăn, chán nản đấm con thú bông hình đùi gà mà năm ngoái anh .
Chuẩn bị đi ngủ.
“ting” một tiếng.
Tôi bật dậy, mở máy trong sự háo hức không giấu .
Kết quả nhắn chúc mừng sinh nhật nhà mạng.
Trái tim… rơi thẳng xuống đáy.
9
Tôi cùng đám bạn cùng phòng xuất phát đến nhà hàng mừng sinh nhật.
Trùng hợp thế nào lại gặp đàn anh cùng chuyên ngành Tạ Tư Hoài, người trước đó từng giúp bọn tôi chỉnh sửa video.
Bạn của anh ấy cũng tổ chức sinh nhật cho anh.
Hai bàn ngồi sát nhau, lại cùng chuyên ngành, dứt khoát ghép bàn cho đông vui.
Khoảng mười , bữa tiệc kết thúc.
Nhà hàng không xa trường, người không hẹn mà cùng chọn đi bộ cho tiêu cơm.
Ven đường lại có quán nướng, đám thèm đến không chờ .
Bên cạnh tôi chỉ còn lại đàn anh.
“Đàn em Càn , hôm nay có thể gặp em, anh rất vui.”
“Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Tôi khựng lại một nhịp, mới nhận ra anh nói với .
Không biết đáp thế nào, đành thuận miệng trả lại một câu:
“Chúc anh sinh nhật vui vẻ.”
“Đàn em… em có bạn chưa?”
Ánh đèn đường chiếu lên gương mặt hơi ửng đỏ của anh.
Tôi thầm kêu không ổn.
Hòa nhận ra sự lúng túng của tôi, liền kéo anh bên kia, giả vờ gọi ăn đồ nướng, cắt ngang lời anh chưa nói hết.
“Gu của đàn anh Tạ không tệ nha, lại thích đúng đứa bạn thân ‘chính thất’ của tớ.”
“Tiếc là cậu ấy đã có một người anh , vừa đẹp vừa có năng lực, lại còn cuồng em gái, nữa còn hiểu cậu đầu đến chân.”
“Người thường sao so ?”
Trình Tây Lâm ưu tú đến nào tôi luôn biết.
Vì thế, tôi cũng không ít lần bị mẹ đem ra so sánh với anh.
Có một thời gian, chính vì bị so sánh quá nhiều, tôi sinh ra phản cảm, động chút là cố ý gây sự với anh.
Thế mà Trình Tây Lâm không những không giận, còn chủ động để tôi trút giận, khiến tôi xấu hổ đến không biết chui đi đâu.
Người như anh… đáng lẽ phải ở bên một cô gái tốt .
đi yên ổn, Hòa đột nhiên nhìn về phía trước, buột miệng:
“Anh cậu… không phải Tào Tháo đấy chứ?”
“Gì cơ?”
Dưới gốc cây đa cách đó năm bước, một bóng người cao lớn quen thuộc đứng đó.
Hai mươi bảy ngày không gặp đôi mắt tôi nhận ra anh trước khi não kịp phản ứng.
“Anh…”
Tôi chạy về phía anh.
Chạy nhanh quá, chiếc khăn quàng cổ tuột xuống một nửa.
“Chậm thôi.”
Giọng Trình Tây Lâm dịu dàng đến đã lâu rồi tôi không được nghe.
Trong khoảnh khắc, tôi ngỡ… thứ quay lại như trước.
Tôi cúi đầu, giấu đi niềm vui len lén trong khăn quàng.
“Sao anh biết em ở đây?”
“Định vị trên vòng bạn bè.”
Ờ… tôi quên mất.
Ánh mắt Trình Tây Lâm lướt phía sau tôi, dừng lại trên người đàn anh.
“Bạn à?”
“Một số là bạn, một số là bạn của đàn anh. Em với anh ấy cùng sinh nhật, tình cờ gặp ghép bàn ăn chung.”
Nếu là trước kia, anh chắc chắn sẽ hỏi kỹ .
Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời anh chỉ gật đầu.
“Em không có gì muốn nói với anh sao?”
“… ”
“Chúc mừng sinh nhật.”
Anh đến là để quà.
Một chiếc mới.
Trước đó, Trình Tây Lâm đã tôi hai chiếc .
Chiếc đầu tiên là cái máy “cục gạch” hồi cấp ba.
Khi đó mẹ quản tôi rất nghiêm, sợ tôi xao nhãng hành bắt tôi ở nội trú.
Trình Tây Lâm biết chuyện, lén dùng bổng đầu tiên của mua cho tôi.
Anh hỏi han cuộc sống ký túc xá của tôi, giúp tôi giảm áp lực ôn thi, kể về cuộc sống đại tự do phong phú của anh, khích lệ tôi cố gắng.
Cuối cùng lại vòng về chuyện yêu đương.
Anh dặn đi dặn lại không được yêu sớm, không được làm ảnh hưởng đến việc .
Tôi ngoan ngoãn nghe theo.
Có nam sinh tỏ tình, thư, socola tôi đều trả lại hết.
lúc có đến khi thi xong đại , chỉ riêng tiền nhắn đã tốn gần một vạn.
Cũng không biết khi đó… sao lại có nhiều chuyện để nói đến vậy.
Chiếc thứ hai là chiếc tôi dùng.
Quà tốt nghiệp anh tôi.
Anh còn cài sẵn màn hình nền màn hình khóa là ảnh chụp chung của hai đứa trong chuyến du lịch.
Người liên hệ khẩn cấp ghi tên anh số của anh.
Còn chiếc lần này chưa bóc seal nguyên vẹn như lúc xuất xưởng.
Anh không hề chạm .
Thật sự… chỉ đơn thuần là một món quà.