Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chu Dương bình tĩnh nhìn tôi, [Rẻ quá, anh lấy mỗi thứ một ít, bây giờ ăn luôn không?]
[…]
[Chu Dương.]
[Ừ?]
[Ngốc thật.]
[Ừ, há miệng.]
Hộp đồ hộp mát lạnh rơi vào miệng, tôi nói, [Một hộp, sau này chỉ cần mua một hộp thôi.]
[Một hộp đủ cho em ăn à,] Chu Dương nhìn hộp đồ hộp sắp hết, cười tôi không thương tiếc, [Hay là ba hộp đi.]
13
Khi tỉnh lại thì trời đã tối.
Mấy ngày nay trời cứ mưa rả rích.
Những ký ức trong mơ khiến tôi có chút bực bội.
Tôi đã rất rồi không mơ thấy chuyện cũ Chu Dương.
Phòng khách không bật đèn, yên tĩnh đến lạ.
Bố tôi về.
Không hiểu , tim tôi đập rất nhanh.
Tôi ngửa đầu uống cạn nửa cốc nước nóng, cảm nhận hơi ấm chảy xuống cổ họng.
Nhưng cảm giác bực bội đó lại càng rõ ràng hơn.
Tôi cầm áo khoác định ra ngoài hít thở không khí, tiện thể đi chợ tìm bố.
ra khỏi cổng khu nhà, tôi đã thấy chiếc Bentley đỗ không xa.
Khu nhà cũ nát này, hiếm khi có xe sang như vậy xuất hiện.
Không ít người đi ngang qua đều không nhịn được nhìn thêm vài .
Chủ xe dựa vào bên xe, đôi mắt đượm hơi ẩm của màn , khi quay đầu nhìn lại, ngũ quan và Chu Dương trong ký ức dần dần trùng khớp.
[Chiếc nhẫn đó, là lại cho em.]
Anh mở , giọng nói có chút khàn khàn, không biết đã đứng trong này bao .
[Nhà anh đúng là bàn bạc chuyện liên hôn nhà họ Bạch nhưng anh không đồng ý.]
[Sau chuyện chiếc vòng tay, anh giải quyết nhanh chóng nhưng tuần đó nhà anh xảy ra chuyện.]
[Anh tối mắt tối mũi, khi quay lại trường thì phát hiện em đã chuyển trường rồi.]
[ Hoán… Anh bao giờ nghĩ đến chuyện đùa giỡn em.]
Tôi không nhìn anh, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn treo lơ lửng trên không trung.
Nhìn hai giây, tôi nhẹ giọng nói,
[Nhưng lúc đó anh cũng không tin em.]
[Anh cũng giống như những người khác, nghi ngờ và chế giễu em.]
Thân hình Chu Dương trong gió mơ hồ, anh tái mét không phản bác.
[Thực ra Bạch Chi nói không sai, chúng ta bao giờ là người thế giới.]
[Em luôn cố chấp nghe anh nói chia tay…]
[Có lạnh không.] Dường như đoán được tôi sắp nói gì, Chu Dương cứng nhắc ngắt tôi.
Trong mắt mang theo vài phần cầu xin đau khổ.
Tôi không ý đến anh, từ từ nói hết câu sau, [Nhưng Chu Dương, chúng ta đã chia tay từ rồi.]
[Nếu anh quên rồi, em không ngại nói lại nữa.]
Sắc Chu Dương trong nháy mắt trắng bệch.
[ Hoán…]
Anh còn nói gì đó thì bị chuông điện thoại rung cắt ngang.
Điện thoại của bố tôi gọi đến.
Nhưng đầu dây bên kia, lại không phải giọng nói của ông.
Giọng nói đó vội lo lắng:
[ Hoán, sạp cơm rang của bố cháu bị người ta đập rồi, mau đến đây!]
14
Giống như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu tim cũng rơi xuống.
Người say rượu gây chuyện đập sạp của bố tôi, trong lúc hỗn loạn, bố tôi bị đẩy ngã xuống đất.
Trở lại viện, mùi nước khử trùng xộc vào mũi, trong khoảnh khắc khiến tôi cảm thấy như mình đã trở về bảy năm trước.
Cảm giác tê liệt và nóng ruột khiến tôi nôn.
Tôi nắm chặt tay, dùng móng tay bấm vào thịt cố gắng đè nén cảm giác buồn nôn đang trào lên.
Ngay sau đó, ngón tay bị Chu Dương mạnh mẽ bẻ ra.
[ Hoán.]
[Đừng như vậy.]
[Sẽ không có chuyện gì đâu.]
[Những năm gần đây sức khỏe của chú rất tốt, rồi em không nghe thấy .]
Giọng anh rất nhẹ, như sợ kích thích đến tôi thêm nữa.
Tôi vùi đầu vào đầu gối, không nói gì.
15
May mắn là không có gì bất ngờ xảy ra.
Cũng không liên quan đến cũ.
Chỉ là bị bong gân chân.
Hoàn thành thủ tục nhập viện và xử lý mọi thứ xong thì đã là khuya.
Tôi đứng trước cửa viện thổi gió lạnh vài phút, rồi bước đi.
Chu Dương nhìn ra ý định của tôi.
[Về nhà à, anh đưa em về.]
Khu nhà này thực sự rất cũ nát, ngay cả đèn cầu thang cũng chớp tắt.
Tôi không ý nên suýt trượt chân mấy , may Chu Dương nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ tôi.
Sắc anh ẩn hiện trong bóng tối, tôi nghe thấy giọng anh hơi khàn:
[Em luôn đây .]
Tôi không trả , mãi đến khi dọn dẹp xong đồ đạc của bố tôi, chúng tôi quay về.
Chu Dương đến khi trời đã hửng sáng rời đi.
Trước khi đi, chúng tôi ngồi ăn một bát hoành thánh quán ăn sáng ven đường.
này Chu Dương ăn rất thoải mái, như thể anh thực sự có thể chấp nhận.
Ăn xong, Chu Dương cúi mắt nhìn tôi, [Anh xong sẽ đến ngay, có chuyện gì thì gọi điện cho anh,]
[Không cần đến nữa,] tôi uống hết ngụm súp , [Mọi chuyện đã nói rõ ràng rồi, cứ thế chia tay thôi.]
Bóng lưng Chu Dương khựng lại.
Anh không nói gì.
Đợi anh đi rồi, tôi gọi điện cho Tống Lâm Lâm.
[ này có thể phải làm phiền bạn trai cậu rồi, cậu có thể giúp tớ hỏi thăm xem hôm nay Bạch Chi đâu không?]
16
Tôi đi taxi đến một khách sạn năm sang trọng.
Khi đẩy cửa bước vào, đã có khá nhiều người ngồi chỗ ngồi.
Hầu hết đều là bạn học cấp ba.
Sự xuất hiện của tôi khiến buổi họp cấp ba này đông cứng lại trong hai giây.
Rồi nhanh chóng sôi sục trở lại.
[ Hoán? trưởng?]
[ cô ấy lại đến đây, tôi nhớ là không mời cô ấy .]
mắt tôi đảo một vòng trong đám đông, dừng lại Bạch Chi.
[ Hoán?] Bạch Chi quay đầu nhìn thấy tôi, có chút kinh ngạc.
Sau đó cô ta lại cười, vô tội hỏi tôi, [ lại có thời gian đến họp , không phải cậu nên viện chăm chú… à!]
còn nói hết bị hét chói tai thay thế.
Tôi nắm lấy tóc cô ta, cúi mắt hỏi, [Là cô làm?]
Bạch Chi đau đến tái mét, nước mắt sinh lý cứ thế trào ra.
Tôi chăm chú nhìn khuôn xinh đẹp tinh xảo này, lặp lại, [Chuyện của bố tôi, có phải do cô làm không?]
Trong phòng riêng yên tĩnh, mọi người nhìn nhau, chỉ còn lại nức nở của Bạch Chi.
Tôi đá tung cửa nhà vệ sinh, ấn Bạch Chi xuống bồn rửa tay.
Dòng nước lạnh chảy xiết khiến hét của Bạch Chi càng thêm chói tai.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, [Năm đó tôi nhận tỏ tình của Chu Dương, cô tự biên tự diễn chuyện vòng tay cô lập tôi.]
[Bây giờ, cô lại lấy bố tôi ra cảnh cáo tôi.]
[Bạch Chi.] Tôi đọc tên cô ta, cảm thấy lòng đầy hận ý không ngừng dâng lên.
Tôi túm lấy tóc cô ta ép cô ta nhìn tôi, nhẹ giọng nói, [Tôi chẳng có gì cả, chỉ có bố tôi.]
[Tôi không tranh giành gì cô, tôi chỉ sống thật tốt.]
[Nhưng nếu bố tôi xảy ra chuyện gì nữa, tôi chỉ có thể cô cá chết lưới rách.]
17
Bạch Chi chỉ liên tục khóc, có lẽ cô ta từng bị đối xử như vậy, trang điểm cũng lem luốc, lang bái cảnh giác nhìn tôi.
Nhưng từ đầu đến , cô ta không hề nói một phủ nhận.
Trên đường đi tìm Bạch Chi, tôi đã nghĩ rất nhiều.
Năm đó, không tìm được người ăn trộm vòng tay.
bảy năm sau, quầy hàng vốn yên ổn, không sau khi gặp Bạch Chi, lại gặp phải kẻ say rượu gây chuyện, chỉ đập vỡ sạp cơm rang của bố tôi.
Ban đầu tôi chỉ nghi ngờ nhưng nhìn nụ cười của Bạch Chi, tôi gần như xác định ngay lập tức.
Tất cả mắt trong phòng riêng đều đổ dồn vào Bạch Chi.
Nghi hoặc.
Kinh ngạc.
Không thể tin nổi.
Không ai ngờ rằng Bạch Chi xinh đẹp dịu dàng, đằng sau lại làm ra chuyện vu khống cô lập người khác như vậy.
[Vậy nên… chuyện vòng tay năm đó, luôn là do Bạch Chi tự biên tự diễn?]
[ trưởng luôn bị oan?]
[Năm đó, hình như chính cô ta là người cầm đầu lục cặp trưởng.]
Trong phòng riêng từ yên tĩnh ban đầu dần trở nên xì xào bàn tán.
hoàn toàn bùng nổ.
Những chi tiết nhỏ nhặt trong ký ức bị lật ra, từng câu từng chữ lọt vào tai Bạch Chi đều chói tai đến cực điểm.
Tôi cảm thấy vô số mắt cũng đổ dồn về phía mình.
Nhưng không còn là mắt ghét bỏ như năm xưa nữa.
Giằng co hồi , cậu nam sinh năm đó thấy tôi là nhét ví tiền vào ngăn bàn, hạ giọng, rất nhỏ nói tôi một xin lỗi.
Cách bảy năm, thân phận của tôi và Bạch Chi, dường như trong khoảnh khắc này hoán đổi.
…
Tôi không biết mình ra khỏi khách sạn như thế nào.
Chỉ cảm thấy sáng trời bên ngoài rất chói mắt, tôi nheo mắt nhìn lên một lúc , chậm rãi thu hồi mắt.
Trên đường về viện, tôi mang theo hạt dẻ rang đường bố tôi thích ăn.
Chu Dương lại đến.
Tôi dừng lại cửa phòng , nghe thấy bố tôi nói Chu Dương, ông nói cảm ơn anh đã rộn cả .
Chu Dương mang cơm trưa đến, anh cúi mắt lặng lẽ bày xong, lên nói không rộn, đều là Hoán Hoán rộn.