

Chị gái đi xem mắt về, vừa đóng sầm cửa lại là nổ tung ngay tại chỗ.
“Cái loại đàn ông rác rưởi gì không biết nữa!
Lương còn chưa bằng một nửa của tôi mà cũng dám khuyên tôi ở lại địa phương, năm nay cưới, sang năm sinh con.
Đi xem mắt với kiểu người như vậy đúng là bực đến buồn nôn!”
Bố mẹ vội vàng chạy tới dỗ dành:
“Sau này không gặp nữa là được, người giới thiệu đúng là chẳng ra gì, toàn kiếm mấy thứ sưa nát cho con.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hộp quà đặt ở cửa, khẽ nói thêm một câu:
“Thật ra anh ấy cũng khá tốt, chỉ là tiện đường đưa chị về, còn đặc biệt chuẩn bị quà cho cả nhà mình nữa.”
Chị gái liếc tôi một cái, bỗng dưng bật cười khẩy.
“Sao thế? Mắt em có vấn đề à mà lại chấm trúng hắn?”
Chị ta quét tôi từ đầu đến chân, giọng điệu đầy khinh miệt:
“Cũng phải thôi, em cái gì cũng không bằng chị, loại đàn ông đó mà ghép với em thì coi như vừa vặn.”
Chị ta mất kiên nhẫn phẩy tay.
“Em thích thì cứ lấy đi. Dù sao kiểu cuộc sống sau khi cưới ở cái huyện nhỏ này, nhìn một cái là thấy hết cả đời, chị đây chẳng thèm.”
Tôi lặng lẽ nhận lấy phương thức liên lạc mà chị ta đẩy sang.
Không dám nói rằng lúc nãy người đàn ông ấy đưa chị ta về, anh ấy lái chiếc xe của đại lãnh đạo bên đơn vị cấp trên của chúng tôi.
Và theo tôi biết, nhà anh ấy ở ngay trong huyện này, riêng bất động sản thôi đã hơn ba mươi căn.
…