Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
01
thứ ba khi về nhà mẹ đẻ, cô em kế giờ luôn ghét tôi lại một lần nữa chủ động đổ rác giúp.
Lúc đó, tôi bất chợt nhớ đến một bài báo đọc trên mạng: nhân viên dọn phòng khách sạn trộm su đã dùng của người giàu, tự ý thai để leo lên .
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Đúng lúc đó, chồng kéo tôi vào phòng ngủ với vẻ thần bí.
“Vợ à, anh thấy cô em kế của em có vấn đề.”
Tôi không ngờ chồng cũng nhận ra điều bất thường, liền hỏi ngay:
“Anh thấy cô ta kỳ lạ ở điểm nào?”
Ý nghĩ của anh trùng khớp với tôi:
“Anh thấy cô ta lục lọi thùng rác trong phòng mình rất kỹ. Gần đây em cũng biết mấy tin tức đó rồi, anh nghi ngờ cô ta trộm su tụi mình đã dùng.”
chồng khiến suy đoán trong đầu tôi càng thêm chắn.
Không ngờ chuyện chỉ thấy trên mạng lại xảy ra ngay trong chính cuộc sống của tôi.
02
Chồng thấy sắc mặt tôi khó coi, liền ôm tôi dỗ dành:
“Đừng sợ, có anh ở đây, dù cô ta có giở trò gì cũng không thành .”
Lúc đó tôi thật sự cảm thấy sợ.
đó tôi cứ ngỡ bố và mẹ kế mời tôi về nhà ở vài là vẫn còn tình cảm với tôi.
Tôi còn cảm động nữa là khác.
Giờ mới biết, hóa ra họ tính toán kỹ càng như vậy.
Chỉ trách tôi quá tin người.
May là gần đây tôi và chồng không thân mật, chưa để cô ta đạt được mục đích.
Nhưng chỉ nghĩ đến việc cô ta có ý đồ như vậy, tôi và chồng đều đồng tình: tránh né không phải cách hay.
Có câu: “Ngàn làm trộm chứ không ai ngàn đề phòng trộm.”
Chi bằng chủ động ra , xử lý dứt điểm mối họa này gốc, bắt cô ta phải trả giá.
khi bàn bạc, chúng tôi đi đến kết luận:
Dạo này không được su, chắn cô ta chưa bỏ, nhất sẽ tiếp tục lục thùng rác.
Vậy thì chi bằng chúng tôi “tương kế tựu kế”, cho cô ta một con.
Dù sao thì ngoài kia không thiếu những ông già độc thân không vợ không con.
Cô ta muốn có con, vậy cứ để cô ta sinh cho đã đời.
Và ngay chúng tôi có một ứng cử viên hoàn hảo quản gia nhà chồng tôi.
Ông ta đã ngoài năm mươi, tật nguyền một chân, lại bị hủy dung, cả đời chẳng ai muốn gả cho, cũng không có con cái.
Nếu em kế muốn sinh con đến , tôi đây sẵn lòng giúp một . Cũng coi như làm việc thiện.
đó chồng tôi gọi một cuộc điện thoại.
Chẳng lâu, có người đem đồ dùng của quản gia đến.
Tối hôm đó, tôi và chồng cố tình tạo ra tiếng động cả đêm trong phòng ngủ.
Quả nhiên, sáng hôm mở cửa phòng, em kế đã tức lao vào dọn rác.
“Cả đêm không đổ rác là không tốt cho sức khỏe chị, để em dọn cho.”
Tôi nhìn cô ta đầy ẩn ý:
“Cảm ơn em nhé.”
Nhưng cô ta chẳng để đến ngữ khí của tôi, ánh đã bị hút chặt vào chiếc su trong thùng rác.
03
khi đổ rác xong, em kế về phòng mãi không ra ngoài.
Tôi mở camera giám sát mà chồng đã lén gắn trong phòng cô ta.
Đúng lúc thấy cô ta cầm chiếc su lên, vắt hết chất bên trong rồi tự nhét vào cơ thể mình.
Xong xuôi, mẹ kế bước vào.
Em kế đắc ý nói:
“Không phải cô ta luôn tự hào cưới được chồng tốt à? Đợi đến lúc cô ta biết con sinh con trai đầu lòng cho chồng cô ta, liệu có đau khổ đến mức muốn tự tử không?”
Mẹ kế tiếp :
“Đến lúc đó, mẹ nhờ con mà phất lên, muốn cô ta liếm giày cho con cũng phải làm.”
“Rồi sẽ khiến tổng giám đốc Lục đá cô ta ra khỏi nhà, trắng ra đi. nhỏ cô ta đã thua kém con, cả đời này cũng không thể sống tốt hơn con !”
“Cái mẹ của cô ta khi còn sống cũng không đấu lại mẹ, chết đi vẫn còn tin mẹ là bạn thân, còn coi con là con gái nuôi quý báu, thật ngu ngốc.
Giờ thì con gái của ta cũng chẳng khá hơn!”
Trên màn hình, hai mẹ con đang dùng những lẽ độc ác nhất để sỉ nhục tôi và mẹ ruột tôi.
Lúc này tôi mới hiểu ra, khi mẹ tôi còn sống, người được gọi là ‘bạn thân nhất’ của , mẹ kế của tôi hiện giờ, đã lén lút cặp kè với bố tôi.
Tôi coi ta như mẹ ruột, thật quá mù quáng.
Tôi siết chặt nắm , thầm thề:
Cặp mẹ con này, tôi sẽ không tha cho bất kỳ ai!
04
Mấy đó, em kế là để đảm bảo có thai nên nào cũng đúng giờ sang phòng tôi đổ rác.
Cho đến nửa tháng , cuối cùng cô ta cũng dừng lại, không nhắc gì đến chuyện “giúp đổ rác” nữa.
Đến giờ ăn tối, nhân lúc cả nhà có mặt đông đủ, cô ta đỏ mặt e thẹn thông báo tin mừng:
“Em có tin vui muốn chia sẻ với mọi người… em có thai rồi.”
Nghe đến đó, tôi liếc nhìn biểu cảm của bố.
Ông không có vẻ gì là bất ngờ, thậm chí còn hiện lên chút đắc ý, khiến tôi càng chắn: ông ta đã biết .
Cũng đúng thôi, một kẻ cặp bồ với bạn thân của vợ, tôi còn mong ông ta có chút tình thân với mình sao?
Tôi điều chỉnh lại trạng, nhìn em kế, đầu tiên là chúc mừng rồi cố ý hỏi:
“Bố là ai vậy? Em vẫn chưa kết hôn mà, chẳng lẽ sinh con ngoài giá thú?”
Mẹ kế nghe vậy liền đổi sắc mặt, trợn lườm tôi một cái:
“Có phải con đang ghen tỵ với em gái không? Nó dễ dàng có thai như vậy. Cũng phải, con kết hôn lâu rồi mà chưa có con, thấy ghen tỵ cũng là bình thường thôi.”
Tôi chưa kịp phản bác thì chồng tôi đã lên tiếng:
“Chuyện vợ chồng con muốn có con lúc nào không đến lượt người ngoài lo.”
Mẹ kế tức im bặt, nhưng ánh nhìn tôi lại càng độc ác hơn.
Em kế thì như gặp kẻ địch, tức ôm bụng:
“Chị biết gì chứ, con ngoài giá thú thì sao? Nếu chị biết bố trong bụng em là ai, chị cũng ước gì mình được như em.”
Nói rồi còn nhìn chồng tôi đầy ấm ức:
“Anh rể, anh ủng hộ em sinh này chứ?”
Chồng tôi chẳng buồn nhìn, nhếch mép khẩy:
“Muốn sinh thì cứ sinh, tôi cổ vũ, mẹ đơn thân cố lên!”
Rồi anh nhìn tôi, ánh đầy ý vị.
Cô ta đã muốn sinh đến , vậy chúng tôi cứ chờ xem lúc sinh ra, cô ta có còn đắc ý nổi nữa không…
Liệu lúc ấy có biết trong bụng mình không phải con của chồng tôi, mà là của… ông quản gia tật nguyền?
05
Em kế lại không hề nghe ra được giọng mỉa mai trong chồng tôi, còn tưởng anh thật lòng ủng hộ, cảm động nói:
“Em biết ngay là anh rể sẽ đứng về phía em mà!”
Chồng tôi chẳng buồn đáp, chỉ cúi đầu gắp miếng thịt kho tôi thích vào bát.
Vậy mà hôm nay không hiểu sao, nhìn thấy thịt kho tôi đã buồn nôn, phải vội vàng đứng lên nôn khan mấy tiếng.
Em kế và mẹ kế tức biến sắc.
Em kế bật dậy:
“Chị… chị có thai rồi đúng không?!”
Tôi thản nhiên nhìn cô ta, hỏi ngược lại:
“Cho dù tôi có thai thật thì em cũng không cần phải kích động đến chứ?”
Cô ta nhận ra mình phản ứng hơi quá, liền đổi giọng giả vờ quan :
“Em chỉ lo cho chị thôi mà. Nghe nói thai vất vả lắm. Chị lại mới mở ty riêng, nếu giờ có thai thật thì không đúng thời điểm , chị nên suy nghĩ lại, đừng một trẻ mà mất đi sự nghiệp. Hay là bỏ đi cho xong.”
Câu nói ngu ngốc và nực này suýt khiến tôi phì tức.
“Em chưa cưới còn dám thai, mà tôi là vợ chính thức lại phải đi phá thai? Thẩm Ý, em chẳng lẽ nằm nhầm lên não à?”
Chồng tôi nghe đến đây cũng không nhịn được nữa, nổi giận quát:
“Cô điên rồi à? Ngay mặt tôi mà dám xúi vợ tôi phá thai? Cô coi tôi chết rồi ?”
Em kế bị tiếng quát ấy dọa đến mức hoảng loạn, lắp bắp giải thích thì lại bị ánh sắc lạnh của anh tôi trừng cho im bặt.
Anh quay sang tôi, ánh đầy lo lắng, tức nói:
“Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra ngay.”
Không ngờ, em kế lại giơ ra ngăn:
“Chị à, đừng làm quá lên vậy chứ? Anh rể còn chưa ăn xong mà chị đã đòi đi viện? Có thai thì cũng đến mức cấp cứu?”
06
Tôi cầm tờ giấy xét nghiệm mà cô ta đặt trên bàn, hỏi lại:
“Không cho tôi đi viện, em tính đi kiểu gì?”
Em kế giật lại tờ giấy trong tôi, ngang ngược đáp:
“Chị làm sao sánh được với em? Em thân thể yếu, con em là quý tử. Còn chị nhỏ đã da dày thịt cứng, cái gì cũng làm được. Con chị có quý gì , việc gì phải làm quá lên.”
Cô ta nói đúng, kia khi mẹ tôi mất, mẹ kế bước chân vào nhà đã bắt đầu thao túng lý tôi.
ta bảo tôi yếu ớt giống mẹ, muốn sống lâu thì phải làm việc thật nhiều.
là tôi còn đã phải làm hết việc nhà, chẳng khác gì người giúp việc trong nhà mình.
Những chuyện này tôi chưa kể với chồng mình Phương Ẩn Niên.
Một phần không muốn tỏ ra đáng thương, một phần không muốn gợi lại ký ức mất mẹ.
Nên đây là lần đầu tiên anh ấy biết về quá khứ của tôi.
Anh khẽ xoa đầu tôi đầy xót xa, rồi quay sang họ, gương mặt bừng bừng lửa giận.
Anh đẩy em kế ra, kéo tôi ra xa cô ta:
“Các người bắt nạt vợ tôi?”
Mẹ kế nhận ra em kế đã lỡ , vội vàng chữa cháy:
“Cũng là muốn tốt cho con thôi, nó yếu, làm việc nhiều sẽ khỏe hơn.”
Bố tôi cũng nhanh chóng phụ họa:
“Đúng vậy, làm việc nhiều là để rèn luyện thân thể.”
Nghe xong, Phương Ẩn Niên bật lạnh lẽo:
“Rèn luyện hả? Vậy giờ việc nhà để làm nhé, cho người giúp việc nghỉ.”
Rồi quay sang bố tôi:
“Bố à, bố luôn nói phải đối xử bằng. Vậy thì những gì vợ con làm, con gái út của bố là Thẩm Ý cũng nên trải nghiệm một chút, không thì vợ con sẽ thấy bố thiên vị đó.”
Bố tôi ban đầu còn ra vẻ yêu thương tôi mặt chồng.
Giờ nghe đến việc bắt “cục cưng” Thẩm Ý làm việc nhà thì không nhịn được nữa:
“Ẩn Niên, con không biết đấy thôi, Thẩm Ý chưa làm mấy việc này. Giờ lại đang thai, chắn chịu không nổi …”
Tôi nhìn cái bộ mặt giả tạo của ông ta, đến đây thì xem như nhìn rõ con người thật rồi.
xưa tôi làm việc mệt muốn chết, ông ta chưa nói câu nào như cả.
Cũng may tôi đã chẳng còn mong đợi gì nơi ông nữa, ông nói chẳng còn khiến tôi tổn thương.
Phương Ẩn Niên vẫn giữ nguyên sắc mặt, chỉ lạnh nhạt nhắc nhở:
“Không chịu được thì chịu thôi. Bố không bằng thì con cũng không đầu tư .”
nghe đến chuyện đầu tư, sắc mặt bố tôi tức đổi 180 độ, nịnh:
“Yên , con rể, bố sẽ làm con hài lòng.”
Nói rồi, ông kéo em kế vào bếp, chỉ vào đống chén bát chưa rửa:
“ giờ đây là việc của mày, rửa cho sạch vào, đừng để anh rể mày bực. Nó không đầu tư nữa thì ty nhà mình tiêu đời!”
Mẹ kế tức đến nghiến răng nhưng mở miệng thì bị bố quát:
“Câm miệng! Nếu mày làm ty tao phá sản thì tao không tha .”
Cuối cùng, ta đành phải nhịn.
Còn em kế thì bụng dạ chửa, ấm ức mà vẫn phải xắn vào bồn rửa bát.
Chồng tôi còn đặc biệt thuê người giám sát, phòng khi cô ta lười biếng.
Trút được nỗi bực, anh tức đưa tôi đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra nhanh chóng có, tôi thật sự đã thai.
Hơn nữa mọi chỉ số đều hoàn toàn bình thường.
Anh mừng rỡ ôm chầm tôi, hôn lên trán:
“Vợ ơi, anh thật sự được em rồi! Mình còn có con nữa, anh hạnh phúc quá!”
Tôi nép vào lòng anh, thì thầm:
“Em cũng rất hạnh phúc. Nhưng em thắc mắc chút… anh thật sự đầu tư cho bố em sao?”
Anh bật :
“Tất nhiên là không rồi. Anh biết ty đó là huyết của mẹ em. Anh nhất sẽ giúp em giành lại.”
Nghe đến đây, tôi yên hoàn toàn.
Tôi hôn lên má anh một cái thật mạnh:
“Chồng em đúng là tuyệt nhất.”
đây khi Phương Ẩn Niên theo đuổi tôi, tôi luôn lo khoảng cách gia cảnh quá lớn, sẽ không có kết quả gì tốt.
Anh kiên trì theo đuổi suốt mười năm, tôi vẫn không nhận .
Nhưng chỉ đến khi thực sự bên nhau, tôi mới biết:
Tất cả những lo lắng của tôi đều là thừa.
Người đàn ông này… chính là mệnh của tôi.
Và giờ đây, tôi không còn chút nghi ngờ nào về tình yêu anh dành cho tôi nữa.