Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sáng hôm sau.
Chu Hằng mặc bộ vest chỉnh tề nhất.
Tóc vuốt gọn gàng.
Thậm chí xịt nước hoa.
Anh ta chuẩn bị đóng vai—
Một người đáng thương… bị vợ tàn nhẫn bỏ rơi.
Anh ta lái xe, đến thẳng dưới tòa nhà công của Tô Thấm.
Một công nước ngoài, nằm tòa cao ốc sang trọng.
Anh ta từng đến đón cô.
Quá quen thuộc.
Anh ta không vào ngay.
Anh ta chờ.
Chờ đến chín giờ sáng, giờ cao điểm làm.
Anh ta hít sâu một hơi.
vào đại sảnh lộng lẫy.
thẳng đến quầy lễ tân.
Cô lễ tân mỉm cười lịch sự.
“Xin chào anh, anh cần tìm ai ạ?”
“Tôi tìm Tô Thấm.”
Giọng Chu Hằng mang theo mệt mỏi khàn khàn, rất vừa vặn.
“Tôi là cô ấy, Chu Hằng.”
Nụ cười của lễ tân khựng lại một .
“Anh có hẹn không ạ?”
“Không.”
Chu Hằng lắc , mắt u ám.
“Cô ấy không nghe điện thoại của tôi.”
“Giữa chúng tôi có hiểu lầm, tôi nhất định phải gặp mặt giải thích.”
“Phiền cô gọi cô ấy xuống giúp tôi.”
Diễn xuất của anh ta… đủ một giải diễn viên.
Lễ tân có khó xử.
“Xin lỗi anh, theo quy định công , không có hẹn thì không thể—”
Chu Hằng không cô nói hết.
Anh ta đột ngột nâng cao giọng.
“Tô Thấm!”
Anh ta hét về phía thang máy.
“Cô ra đây cho tôi!”
“Tôi biết cô đang trên đó!”
“Tại cô lại đối xử với tôi như vậy!”
“Năm năm vợ … chẳng lẽ đều là giả !”
Giọng anh ta mang theo đau đớn, phẫn uất.
Mọi mắt đại sảnh lập tức dồn về phía này.
Người ra vào đều dừng .
Chỉ trỏ, xì xào.
Chu Hằng… chính là muốn hiệu ứng này.
Anh ta muốn tất cả mọi người thấy—
Tô Thấm là người phụ nữ vô tình đến mức nào.
Anh ta muốn dùng dư luận ép cô.
“Tô Thấm! Cô bán nhà, mẹ tôi phải ngủ ngoài đường!”
“Cô kiện tôi ra tòa!”
“Tim cô làm bằng đá !”
Anh ta gào đến khản giọng.
Thậm chí nặn ra vài giọt nước mắt giả dối.
—
Cảnh tượng anh ta chờ đợi… không xảy ra.
Cửa thang máy mở ra.
Người ra… không phải Tô Thấm.
là hai bảo vệ mặc đồng phục.
Cùng một người phụ nữ mặc vest công sở, thần sắc nghiêm nghị.
Chu Hằng ra.
Đó là giám đốc nhân sự của công Tô Thấm.
Họ Vương.
Bà đến mặt anh ta, mắt lạnh băng.
“Anh Chu.”
“Nơi này là chỗ làm , không phải nơi anh làm loạn.”
Hai bảo vệ đứng hai bên anh ta.
Chu Hằng sững người.
“Tôi… tôi tìm vợ tôi, là bình thường!”
“Tô Thấm là nhân viên của chúng tôi.”
Bà Vương nhìn anh ta, như nhìn một kẻ hề.
“ giờ làm , cô ấy thuộc về công .”
“Hơn nữa, hôm qua cô ấy đã xin làm tại nhà.”
“Lý do là… bị cũ đe dọa bạo lực, không đảm bảo an toàn cá nhân.”
Mỗi chữ của bà—
Giống như từng tát.
“ cũ.”
“Đe dọa bạo lực.”
Tất cả lớp ngụy trang của anh ta… bị xé nát.
Tiếng bàn tán xung quanh trở nên rõ ràng.
“Hóa ra là đàn ông bạo lực…”
“Nhìn bề ngoài đàng hoàng …”
“Bảo vợ đòi ly hôn…”
Mặt Chu Hằng đỏ bừng.
Muốn phản bác… không nói nổi một câu.
Anh ta ra.
Mình đã rơi vào bẫy.
Một bẫy Tô Thấm… đã sớm giăng sẵn.
Cô đoán từng của anh ta.
Bà Vương nhìn đồng hồ.
“Anh Chu, tôi cho anh hai lựa chọn.”
“Một là tự rời .”
“Hai là chúng tôi nhờ bảo vệ ‘mời’ anh ra ngoài, đồng thời giữ quyền truy cứu trách nhiệm vì gây rối trật tự làm .”
Giọng bà không lớn.
đầy uy áp.
Chân Chu Hằng nặng như chì.
Giữa hàng chục, hàng trăm mắt khinh miệt—
Anh ta bị bảo vệ “mời” ra khỏi tòa nhà.
Đứng dưới nắng.
sáng chói đến nhức mắt.
Anh ta cảm thấy mình giống như một kẻ bị lột sạch lớp vỏ.
Trần trụi.
Nhục nhã.
Giận dữ.
Sợ hãi.
Tất cả quấn lấy anh ta.
Anh ta run tay, gọi cho Chu .
“Tô Thấm… Tô Thấm cô ta đã biết hết !”
“Cô ta giăng bẫy cho anh chui vào!”
“Bây giờ anh phải làm ?!”
dây bên kia, giọng Chu hoảng loạn.
“Anh, không ổn !”
“Mẹ cô ta… đang viện đánh nhau với mẹ chúng ta !”
08
“Đánh nhau” chỉ là cách nói quá lên.
Thực ra, họ không dám động tay.
Nhất là viện.
Họ chỉ đến… “nói lý” thôi.
lúc Chu Hằng chạy đến công tôi làm loạn,
thì Trương Lan và Chu âm thầm triển khai kế hoạch B.
Mục tiêu của họ là… mẹ tôi, Lý Văn Tú.
mắt họ, mẹ tôi đang nặng, nằm viện, không chỗ dựa.
Chính là điểm yếu lớn nhất của tôi.
Chỉ cần khống chế được mẹ, họ tin chắc tôi sẽ phải cúi .
Họ xách theo một giỏ trái cây, vào phòng .
Phòng rất yên tĩnh.
Mẹ tôi đang tựa giường đọc sách.
Sắc mặt bà hồng hào hơn họ tưởng, không hề yếu ớt như họ nghĩ.
Thấy họ vào, mẹ tôi chỉ nhấc mắt lên nhìn một .
Không ngạc nhiên.
Không cảm xúc.
“Ồ, thông gia à, sức khỏe bà khá hơn chưa?”
Trương Lan lập tức nở nụ cười giả tạo.
Bà ta đặt giỏ trái cây xuống.
“Tôi với Chu đặc biệt đến thăm bà.”
Chu nhanh nhảu chen vào.
“Đúng đó dì, anh tôi với chị dâu chỉ giận nhau thôi, không thể vì vậy ảnh hưởng tình cảm hai nhà mình.”
Mẹ tôi khép sách lại.
mắt bà nhìn họ… bình thản đến lạnh.
“Có thì nói.”
“ đây không cần lời thừa.”
Câu nói của bà sắc như dao.
Một nhát… cắt toang lớp giả nhân giả nghĩa của họ.
Sắc mặt Trương Lan khựng lại.
vẫn cố nhịn.
Bà ta kéo ghế, ngồi xuống, bắt lau nước mắt.
Vẫn bài cũ.
“Thông gia à, bà không biết đâu.”
“Con dâu nhà tôi lần này quyết tâm lắm .”
“Nó không chỉ bán nhà, đòi ly hôn.”
“Chu Hằng bị nó ép đến phát điên !”
“Vợ trẻ, giường cãi nhau cuối giường làm hòa, có gì không vượt qua được chứ?”
Chu lập tức phụ họa.
“Đúng vậy dì!”
“Anh tôi thương chị dâu lắm, gì chiều.”
“Chỉ là lần này muốn hiếu thảo với mẹ tôi, cho bà nhà mới thôi.”
“ lại thành ra ly hôn chứ?”
“Chị dâu… thật sự quá không hiểu !”
Họ phối hợp ăn ý.
Tự biến mình thành nạn nhân.
Đẩy hết lỗi… về phía tôi.
Họ nghĩ mẹ tôi sẽ như .
Sẽ bị gọi là “đạo lý” của họ ép cho mềm lòng.
Sẽ quay sang khuyên tôi.
—
Mẹ tôi chỉ lặng lẽ nghe.
Đợi họ nói xong.
Bà mới chậm rãi lên tiếng.
“Nói xong ?”
Giọng bà rất nhẹ.
đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Hai người họ liếc nhau, gật .
Mẹ tôi… cười.
Nụ cười đó không hề hiền.
Chỉ có khinh thường.
Và mỉa mai.
“Thứ nhất.”
Bà nói.
“Căn nhà đó là tôi mua cho con tôi khi nó kết hôn.”
“Trên sổ chỉ có tên nó.”
“Nó muốn bán, muốn cho, muốn đập xây lại… đều là quyền của nó.”
“Không liên quan đến con trai bà.”
“Càng không liên quan đến nhà họ Chu.”
“Thứ hai.”
mắt mẹ tôi sắc lại.
“Hiếu thảo?”
“Chu Hằng xứng nói hai chữ đó ?”
“Con tôi đang túc trực bên giường của tôi…”
“Thì nó đã tính đưa tôi vào viện dưỡng lão.”
“Tính bà… căn nhà của con tôi.”
“Đó gọi là hiếu thảo?”
“Đó là vô liêm sỉ.”
“Đó là ăn bám đến tận xương!”
Mặt Trương Lan trắng bệch.
“Bà… bà nói bậy!”
“Thứ ba.”
Mẹ tôi không buồn nhìn bà ta.
“Không hiểu ?”
“Con tôi gả vào nhà người năm năm.”
“Làm như trâu như ngựa, không một lời oán trách.”
“ nhà lớn nhỏ gì không phải nó lo?”
“Tiền nó kiếm được—”
“Mua xe cho con trai bà.”
“Mua đồ cho con bà.”
“Đóng bảo hiểm cho bà.”
“Nó lại gì?”
“ lại sự đòi hỏi vô đáy của người.”
“ lại người hợp sức… tính kế tài sản của nó.”
“Bây giờ nó không muốn nhịn nữa.”
“Không muốn làm kẻ ngốc nữa.”
“Thì người lại nói nó không hiểu ?”
Mẹ tôi nhìn thẳng vào họ.
“Da mặt của người… làm bằng gì vậy?”
Mỗi câu nói.
Như đạn bắn thẳng vào tim.
Không lệch một ly.