Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Trong giọng của hắn không còn sự dung túng và cưng chiều xưa.

“Không phải , vậy anh định Thẩm Thanh Ngữ?” Tô Hi như nghe được chuyện cười tày đình, cô ta khoanh hai tay trước ngực, khí vẫn cao ngạo.

“Phó Thừa Cẩn, anh bị bệnh à? Một người phụ nữ bị toàn bộ đàn ông Kinh Thị dâm loạn qua tư tưởng, trần truồng chạy ngoài phố, anh còn coi cô ta như bảo bối?”

Cô ta quay đầu cầm túi Hermès, từ trong ra tờ đơn thai ném vào mặt Phó Thừa Cẩn.

“Anh tưởng cô ta sạch sẽ lắm ? Tự mình xem đi, cô ta lén lút sau lưng anh con đấy!”

Phó Thừa Cẩn cau mày, ánh mắt rơi vào tờ giấy phẫu thuật thai kia, trên ba chữ “Thẩm Thanh Ngữ” rõ ràng đến chói mắt.

Hắn lại nhìn về phía phẫu thuật, là hắn tình cờ gặp cô đến bệnh viện xử lý vết thương trên đầu.

Hô hấp của Phó Thừa Cẩn chợt ngưng trệ.

Ghé sát nhìn rõ chữ “long phụng thai” trên, đầu óc hắn ầm một tiếng nổ tung, trái tim như bị đột ngột bóp chặt, đau đến mức hắn gần như không thở nổi.

“… Cô có ý gì?”

Giọng hắn khàn đặc dữ dội.

Tô Hi , cười càng đắc ý hơn.

“Còn có có ý gì? Cô ta chắc chắn là mang thai con hoang của kẻ khác, không dám anh , mới lén lút đi thai! Anh nghĩ xem, cô ta tách khỏi anh 3 năm kia, ai ngoài lêu lổng bao nhiêu gã đàn ông không da không mặt? Bây giờ quay lại giả vờ trinh tiết liệt nữ gì chứ, chẳng qua là anh làm người cầm quyền nhà họ Phó, quay lại kiếm chác chút lợi lộc thôi!”

“Câm miệng!”

Phó Thừa Cẩn mạnh mẽ ngẩng đầu, sự giận dữ trong mắt thiêu đốt nuốt chửng người ta.

Hắn rõ hơn bất kỳ ai, Thẩm Thanh Ngữ không phải loại phụ nữ đó.

Cô từ năm 16 tuổi đi theo hắn, truyền thống chết, trong mắt trong lòng xưa nay có một mình hắn.

Ngay cả 3 năm chia cách kia, cô cũng tìm một công việc bình thường thành phố nhỏ, ngay cả bạn khác giới cũng chưa từng kết giao.

Tô Hi bị phản ứng của hắn dọa giật mình, nhưng vẫn không phục hừ một tiếng: “ sai ? Nếu không cô ta không dám anh chuyện mang thai? lại lén lút con? Phó Thừa Cẩn, anh chính là bị cái dáng vẻ đáng thương cô ta giả vờ lừa gạt rồi!”

Phó Thừa Cẩn không ý đến cô ta nữa, trong đầu toàn là bóng dáng của Thẩm Thanh Ngữ.

Hắn nhớ tới dáng vẻ lại thôi của cô hôm cầm tài liệu đi tìm hắn.

Còn cả gặp bệnh viện, vết thương nơi khóe trán cô, dáng vẻ sắc mặt tái nhợt…

Hóa ra đó, trong bụng cô có con của bọn họ, nhưng hắn lại chẳng hay gì, còn vì Tô Hi mà hết này đến khác phớt lờ làm tổn thương cô.

Hắn đột nhiên nhận ra, Thẩm Thanh Ngữ này có là thật sự rời khỏi hắn rồi.

Không phải giận dỗi, không phải dọa hắn, là thật sự sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Tiếng bước chân dồn dập đầu cầu thang.

Người giúp việc lo lắng chạy tới, do dự hồi lâu mới mở miệng: “Ông chủ, cái… cái này tìm trong ngăn kéo thư , tôi trên viết tên ngài và phu nhân, nên vội vàng mang tới.”

Nghe tên Thẩm Thanh Ngữ, Phó Thừa Cẩn nhanh chóng quay đầu lại.

Nhưng lại ngẩn người nhìn đồ vật trong tay người giúp việc.

Màu đỏ chói mắt kia khiến hắn trong nháy mắt ngừng thở…

Thẩm Thanh Ngữ lại hắn, là giấy ly hôn.

Hắn lao nhanh đứng dậy, vừa xuống lầu, lại khách ồn ào náo nhiệt.

Tô Hi không gọi người đến từ nào, ông cụ nhà họ Tô và mấy vị trưởng bối nhà họ Phó đang ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Thừa Cẩn, đứng lại! Cháu xem chuyện tốt cháu làm đi, bây giờ còn đi đâu?”

Ông cụ nhà họ Tô chống gậy, tức giận nhướng mày: “Ảnh riêng tư của Tiểu Hi bị lan truyền đầy thành phố, cháu bảo con sau này làm người nào?”

Ông cụ Phó đầu tiên thất vọng về hắn như vậy.

“Cháu và Tiểu Hi vốn là vợ chồng liên hôn, đầu cháu ly hôn thích con Thanh Ngữ kia, nhưng bây giờ cháu lại làm loạn khiến Tiểu Hi mang thai đứa thứ hai của cháu, Phó Thừa Cẩn, cháu!”

Tô Hi ôm bụng dưới, hốc mắt ửng đỏ, dựa vào lòng ông cụ Tô vẻ mặt tủi thân: “Ông nội, Thẩm Thanh Ngữ cô ta ghen tị cháu, không phát tán ảnh riêng tư của bọn cháu, còn lén lút con của gã đàn ông hoang dã, Thừa Cẩn thà chọn cô ta, cũng không màng đến cảm nhận của cháu.”

“Cô đang hươu vượn cái gì ?” Phó Thừa Cẩn gầm lên, “Thanh Ngữ không phải người như vậy!”

“Không phải người như vậy? Vậy cô ta không dám đối mặt anh? lại chạy trốn?”

Tô Hi bị hắn hung dữ, tủi thân và bất mãn lập tức dâng lên trong lòng.

Cô ta siết chặt ghế sô pha, lực mạnh đến mức lún vào lớp da.

Thẩm Thanh Ngữ con tiện nhân kia, rõ ràng đi rồi còn hoại chuyện tốt, gây ngột ngạt cô ta.

Không nào, cô ta không thua cô được!

Đáy mắt cô ta lóe lên sự toan tính, trong nháy mắt rặn ra nước mắt.

không quan tâm, bây giờ sự trong sạch của bị cô ta hủy hoại rồi, anh phải tái hôn , nếu không… nếu không sẽ lập tức đi đứa này!”

Vừa khóc lóc, cô ta lại làm ra tư vỗ vào bụng đầy quyết tuyệt.

Phó Thừa Cẩn day day mi tâm, trong lòng đầy buồn bực, nhưng cuối cùng vẫn không bước ra khỏi cửa .

Nhà họ Tô danh dự gia tộc và hợp tác thương mại làm con bài chưa lật, trưởng bối nhà họ Phó “trách nhiệm” và “đại cục” ép buộc. 3 sau, một lễ tái hôn khiêm tốn và vội vã được tổ chức nhà cũ họ Tô.

Không có lời chúc phúc, có tiếng va chạm lạnh lẽo của kim loại trao nhẫn.

Sau kết hôn, sự kiêu căng của Tô Hi càng trở nên trầm trọng.

Cô ta yêu cầu Phó Thừa Cẩn mỗi phải đích thân đưa đón, hơi có chút không thuận liền đập đồ, đòi tự tử.

Cô ta dọn vào ngủ chính, xóa sạch mọi dấu vết Thẩm Thanh Ngữ lại, nhưng lại cuồng loạn tra hỏi vào đêm khuya: “Có phải anh vẫn đang nhớ con tiện nhân kia không?”

Phó Thừa Cẩn càng trầm mặc, ánh sáng trong đáy mắt tắt dần từng chút một.

Hắn như một cái xác bị rút cạn linh hồn, ứng phó những cuộc cãi vã không hồi kết và sự ép bức từng bước của nhà họ Tô.

có vào đêm khuya mượn rượu làm tê liệt bản thân, hắn mới dám điện thoại ra, xem đi xem lại bức ảnh chụp tờ đơn thai mờ nhạt kia, trái tim đau đến co rút.

Bước ngoặt xảy ra vào một đêm mưa bão.

Tô Hi lại vì chuyện vặt vãnh mà nổi trận lôi đình, đập vỡ chiếc bình hoa di vật mẹ Phó Thừa Cẩn lại trong thư .

Phó Thừa Cẩn nhịn không nhịn, nhốt cô ta ngoài cửa.

Tô Hi la hét khóc lóc hành lang, không cẩn thận trượt chân ngã.

Sau đưa đến bệnh viện, tuy sợ bóng sợ gió một trận, nhưng Phó Thừa Cẩn lại được bác sĩ lén thông báo: Căn cứ vào tuần thai tính toán, thời gian thụ thai đứa , không khớp hắn “bị ép” chung kia.

Sự nghi ngờ một gieo xuống, liền điên cuồng sinh trưởng.

Phó Thừa Cẩn dùng thủ đoạn đặc biệt, được hành tung và lịch sử cuộc gọi mấy tháng gần đây của Tô Hi, thậm chí cả một bản báo cáo khám sức khỏe khám tư nhân bí mật.

Chứng cứ như núi – đứa trong bụng cô ta, là của một gã người mẫu nam cô ta thường gọi đến tiếp rượu.

“Phó Thừa Cẩn! Anh dám điều tra tôi?!” Tô Hi nhìn bằng chứng ném trước mặt, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ khí , “Phải thì nào? Trong lòng anh chẳng phải cũng luôn chứa Thẩm Thanh Ngữ ? Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân!”

Phó Thừa Cẩn giận quá hóa cười, đáy mắt còn lại sự chán ghét lạnh lùng: “ mai, ly hôn. Nhà họ Tô có bất kỳ bất mãn nào, cứ việc phóng ngựa tới đây.”

này, hắn xé rách mọi diện, dùng thủ đoạn sấm sét nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân hoang đường này.

Ngay thoát khỏi gông cùm xiềng xích, hắn vứt tất cả, bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tung tích của Thẩm Thanh Ngữ.

này, một thị trấn nhỏ ven sông miền Nam.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.