Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Trong bản tôi có một tục lệ: cô gái lấy chồng, vào đúng ngày cưới, chú rể phải vượt qua một thử thách gọi là “chọn cô dâu”.

Cô dâu và một cô gái sẽ ăn mặc giống hệt nhau. Chú rể có ba cơ hội để chọn đúng người. Chọn đúng thì được rước dâu.

Hôm , tôi và em gái song sinh mặc đồ giống nhau, cùng ngồi trên giường, chờ Lục Hoài An vào chọn.

Lần đầu, tôi ý để lộ trên tay.

Nhưng Lục Hoài An chỉ nhìn ba giây, rồi bế thẳng em gái tôi ở bên cạnh lên.

Lần thứ hai, chú rể phải bịt mắt để chọn.

Tôi ý chạm nhẹ vào vạt áo anh, vậy mà anh chọn sai.

Mọi người xung quanh cười ồ lên, nói Lục Hoài An lại chọn nhầm rồi.

Em gái tôi bất lực nói:

“Anh rể, ngày lành tháng tốt mà sao vận của anh tệ vậy?”

Lục Hoài An tháo dải lụa bịt mắt xuống, cũng tỏ bất đắc dĩ:

“Hai chị em giống nhau y hệt, cũng thể trách anh được.”

Tôi cụp mắt xuống, vô thức xoay cưới trên tay.

Hóa ra, người anh muốn cưới vốn không phải tôi.

Chương 1

Trong bản tôi có một tục lệ: cô gái lấy chồng, vào đúng ngày cưới, chú rể phải vượt qua một thử thách gọi là “chọn cô dâu”.

Cô dâu và một cô gái sẽ ăn mặc giống hệt nhau. Chú rể có ba cơ hội để chọn đúng người.

Chọn đúng thì xem như vượt qua thử thách.

Hôm , tôi và em gái song sinh mặc đồ giống hệt nhau, cùng ngồi trên giường, chờ Lục Hoài An vào chọn.

Lần đầu, tôi ý để lộ trên tay.

Nhưng Lục Hoài An chỉ nhìn ba giây, rồi bế thẳng em gái tôi ở bên cạnh lên.

Lần thứ hai, chú rể phải bịt mắt để chọn.

Tôi ý dùng tay chạm nhẹ vào vạt áo anh, vậy mà anh chọn sai.

Mọi người xung quanh cười ồ lên, nói Lục Hoài An lại chọn nhầm rồi.

Em gái tôi bất lực nói:

“Anh rể, ngày lành tháng tốt mà sao vận của anh tệ thế?”

Lục Hoài An tháo dải lụa bịt mắt xuống, cũng tỏ bất đắc dĩ:

“Hai chị em giống nhau y hệt, cũng thể trách anh được.”

Tôi cụp mắt xuống, vô thức xoay cưới trên tay.

Hóa ra, người anh muốn cưới vốn không phải tôi.

Trong phòng rất náo nhiệt.

Tôi ngồi trên giường, không nhúc nhích.

“Cơ hội cuối cùng rồi đấy. lần anh còn chọn sai, chị tôi sẽ không thể đi theo anh .”

Ôn Di ngừng một , rồi hừ lạnh.

Giọng cô ấy giống như đang cảnh cáo:

“Đừng có chọn trúng em nữa đấy.”

Theo định trong bản, lúc chọn cô dâu, chú rể chọn sai cả ba lần, điều có nghĩa là cuộc hôn nhân không hợp.

Muốn cưới thì phải đợi thêm ba .

Tôi hơi nghiêng đầu, chú ý thấy bàn tay đang cầm dải lụa của Lục Hoài An siết chặt hơn một .

Anh giả vờ nói bằng giọng thoải mái:

“Đương nhiên rồi. Chọn trúng em thì đúng là xui tận mạng.”

Anh nói như vậy.

Nhưng lại đang cười.

Rõ ràng hôm nay là ngày vui của tôi.

Vậy mà hình như tôi là người thừa.

tôi xoay trên tay, cái kéo nhẹ vào tay áo anh, tất cả đều giống như một trò cười.

Nhận ra ánh mắt của tôi, Lục Hoài An bước tới, ngồi xổm trước mặt tôi.

Anh kéo tay tôi lên.

“Tuệ Tuệ, lát nữa anh nhất định sẽ chọn trúng em.”

Anh dịu dàng nhìn tôi.

“Hôm nay anh nhất định phải cưới được em.”

Tôi nhẹ nhàng xoay .

Tôi không bỏ lỡ chột dạ thoáng qua trên mặt Lục Hoài An.

Thấy tôi không nói , Ôn Di bước tới an ủi:

“Chị, vận của anh rể chắc không tệ thế . Lần nhất định sẽ chọn đúng chị.”

Tôi gật đầu.

Dường như nhận ra tâm trạng của tôi, Lục Hoài An khẽ hỏi:

“Em giận à?”

Tim tôi đau âm ỉ, như kim đâm chi chít.

Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Hoài An.

“Cơ hội cuối cùng, anh sẽ chọn trúng em chứ?”

Lục Hoài An lại im lặng.

Anh vô thức nhìn sang Ôn Di bên cạnh.

Sau cười nói:

“Đương nhiên. Người anh muốn cưới là em mà.”

“Đây là cơ hội cuối cùng.”

Giọng tôi rất nhẹ, giống như đang nói với Lục Hoài An, cũng giống như đang tự nói với chính mình.

Lần thứ ba, Lục Hoài An quay lưng lại.

Tôi và Ôn Di đổi vị trí qua lại.

Cô em đứng bên cạnh tôi còn ý giúp tôi xắn tay áo lên một , để lộ lớp tay áo màu trắng bên trong.

Như vậy tôi và Ôn Di sẽ có một điểm biệt.

Rất rõ ràng.

ý dành Lục Hoài An.

Một ý chỉ cần nhìn qua là nhận ra.

Những người đứng xem cũng không nói .

Thỉnh thoảng, vận của chú rể quá kém, cô dâu sẽ tình tạo một biệt giữa mình và người còn lại, để chú rể dễ chọn đúng.

Nhưng Lục Hoài An chọn sai.

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Tất cả mọi người đều bối rối nhìn về phía tôi.

Trong bản xảy ra chuyện như thế .

Tôi là người đầu tiên.

Theo định, tôi phải đợi thêm ba được cưới.

Cô em vừa giúp tôi xắn tay áo trợn tròn mắt.

“Anh rể, anh…”

Tôi kéo tay cô ấy lại, khiến lời cô ấy nghẹn giữa chừng.

ý đã rõ ràng thế.

Vậy mà Lục Hoài An chọn sai.

“Chị…”

Ôn Di nhìn tôi.

“Em không ngờ anh rể chọn sai.”

tôi muốn cưới Lục Hoài An, vậy tôi phải tiếp tục chờ anh thêm ba .

Dựa vào ?

Lục Hoài An bước tới xin lỗi tôi.

“Tuệ Tuệ, xin lỗi em.”

Anh nói:

“Hai người giống nhau quá, anh… anh nhất thời nhìn nhầm, nên chọn sai.”

Lục Hoài An ngồi xổm trước mặt tôi, gương mặt đầy áy náy.

Nhưng trong mặt ấy lại lộ ra một nhẹ nhõm.

Tôi nhìn anh, giọng bình tĩnh:

“Lục Hoài An, anh thật sự muốn cưới em sao?”

Chương 2

Lục Hoài An khựng lại.

“Tuệ Tuệ, em nói ngốc vậy?”

“Đương nhiên anh muốn cưới em. Chỉ trách vận của anh quá tệ thôi.”

Ôn Di cũng bước tới.

“Chị, lần vừa rồi không tính. Để anh rể chọn lại một lần nữa đi.”

Những người cũng vội vàng phụ họa:

“Đúng đúng đúng, có thể chọn lại mà. Lần vừa rồi coi như bỏ đi.”

“Cậu Lục chắc chắn là căng thẳng quá nên chọn sai. không cô dâu còn phải đợi thêm ba , thế thì tội quá.”

“Coi như nể mặt chàng rể từ nơi tới, chọn lại cũng được mà.”

Tôi nhìn Lục Hoài An, chờ anh lên tiếng.

Anh lắc đầu, nói với mọi người:

định là định. Làm có chuyện làm lại?”

Những người cũng không ngờ Lục Hoài An lại nói vậy, tất cả đều sững ra.

Ôn Di trừng mắt nhìn anh.

“Vậy anh định bắt chị tôi đợi anh thêm ba à? Đều tại anh xui xẻo quá đấy!”

Ánh mắt Lục Hoài An thoáng rơi trên người cô ấy, rồi lại dời đi.

“Tuệ Tuệ…”

Tôi không mình nên phản ứng thế .

Chỉ vô thức chạm vào trên tay.

Lục Hoài An không phải vận kém.

Anh ý chọn sai.

Tối qua, tôi đã nhắn tin anh, nói rõ những ý tôi sẽ để lại, bảo đảm anh có thể chọn đúng tôi.

Nhưng lần Lục Hoài An cũng né tránh những ý , rồi chọn Ôn Di.

Ngay cả ý lần thứ ba, anh cũng bỏ qua.

“Lục Hoài An, anh định của bản mà.”

Giọng tôi phẳng lặng, không gợn sóng.

“Anh chọn sai cả ba lần. Vậy nghĩa là em phải đợi anh ba .”

“Anh .”

Anh thở dài.

“Tuệ Tuệ, chuyện phải anh quyết định được.”

định của bản em, anh cũng không thể phá.”

Lục Hoài An mím chặt môi.

“Tuệ Tuệ, em đợi anh ba đi.”

Tôi và Lục Hoài An đã bên nhau sáu .

Khó khăn lắm đi tới bước kết hôn, vậy mà bây giờ còn phải đợi thêm ba .

Dựa vào ?

Không từ lúc , những người trong phòng đã đi hết.

Chỉ còn lại ba chúng tôi.

Tôi nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên người Ôn Di.

Cô ấy và tôi giống nhau như đúc. Có đôi khi ngay cả mẹ tôi cũng không phân biệt được.

tôi không Lục Hoài An ý, có lẽ tôi đã tin anh.

Ôn Di khựng lại, bất an mím môi.

“Chị… chị cũng trách em sao?”

Tôi không trách cô ấy.

Tôi chỉ thấy thật mỉa mai.

Mỉa mai vì Lục Hoài An không phải không phân biệt được.

Mà người anh thật sự muốn cưới vốn không phải tôi.

Anh chỉ xem tôi là người thay thế Ôn Di.

Lục Hoài An bỗng lên tiếng:

“Tuệ Tuệ, chuyện không liên quan Dao Dao. Là anh chọn cô ấy.”

Giọng anh tràn đầy sự bảo vệ.

“Em muốn trách thì trách anh.”

Lục Hoài An nhíu mày.

“Đừng trút giận lên cô ấy.”

Nghe Lục Hoài An nói vậy, đầu ngón tay tôi siết trắng bệch.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng chiêng trống, tiếng người ồn ào.

Đội rước dâu đã tới.

Không ai nghĩ Lục Hoài An sẽ thất bại trong nghi thức “chọn cô dâu”. Dù sao từ khi có định nay, có ai thất bại.

Lục Hoài An là người đầu tiên.

Nhưng tôi cũng nghĩ chuyện sẽ xảy ra, nên những bước tiếp theo đã được sắp xếp xong từ lâu.

“Chị, đội rước dâu tới rồi.”

Ôn Di gấp mức không phải làm sao.

“Để anh rể chọn lại đi.”

Lục Hoài An sẽ không chọn lại.

Tôi nhìn lại Lục Hoài An, giọng nhẹ mức gần như tan đi.

“Còn một cách.”

“Cách ?”

Lục Hoài An vô thức hỏi.

Tôi cong môi, chữ chữ nói ra:

“Anh cưới cô ấy đi.”

Chương 3

Tôi vừa dứt lời, Lục Hoài An theo bản năng nhìn sang Ôn Di.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

Lục Hoài An hơi nhíu mày.

“Tuệ Tuệ, em nói linh tinh vậy?”

“Em không nói linh tinh.”

Tôi nhìn Lục Hoài An.

“Anh có thể cưới Ôn Di.”

Mặt Ôn Di trắng bệch.

“Chị, sao có thể như vậy được? Anh rể là hôn phu của chị, sao có thể cưới em?”

Nhưng Lục Hoài An lại im lặng.

Anh lạnh giọng nói:

“Tuệ Tuệ, đừng nói bừa.”

anh thật sự cưới Dao Dao, em bảo người trong bản nhìn cô ấy thế ? Sau lưng sẽ nói cô ấy ra sao?”

Tôi nghe ra sự run rẩy Lục Hoài An gắng đè nén, cũng nhìn rõ toàn bộ biểu cảm của anh.

Lục Hoài An không phải không muốn cưới.

Anh chỉ không nỡ.

Anh muốn giữ thanh danh Ôn Di.

Nhưng anh nghĩ phải giữ thanh danh tôi.

Cũng nghĩ tôi không bước lên xe hoa, người trong bản sẽ nhìn tôi thế , nói tôi ra sao.

Bên ngoài có người gọi, có người giục.

Rất ồn, rất náo nhiệt.

“Vậy anh đã nghĩ sẽ nhìn em thế ?”

Ánh mắt tôi rơi trên người Lục Hoài An.

sẽ cười nhạo em. Cười em hôn phu bỏ lại ngay trong ngày cưới. Cười em là người không mắn.”

Lục Hoài An sững ra.

Anh mím chặt môi, như muốn nói .

Nhưng Ôn Di đã cắt ngang.

“Chị, không còn thời gian nữa ! Mau ra ngoài đi, cứ coi như anh ấy đã chọn đúng rồi.”

Cô ấy vội bước về phía tôi, nhưng lại vướng chân vào váy dài.

Ngay lúc cô ấy sắp ngã xuống, Lục Hoài An đã nhanh tay đỡ cô ấy vào lòng.

“Không sao chứ?” anh hỏi.

“Không sao.”

Ôn Di lắc đầu, nhanh chóng rời khỏi vòng tay Lục Hoài An.

Tôi không bỏ lỡ mất mát thoáng qua trong mắt anh.

Ôn Di hạ giọng:

“Chúng ta giống nhau như vậy, nói là chọn đúng rồi thì có sao ?”

Không sao ư?

Tôi chỉ không muốn tiếp tục xem là người thay thế cô ấy.

Không muốn Lục Hoài An nhìn cô ấy thông qua gương mặt giống hệt của tôi.

Bây giờ không phải tôi không chọn.

Mà là Lục Hoài An không chọn tôi.

“Tuệ Tuệ.”

Trên mặt anh thoáng hiện mất kiên .

định của bản em, chính em muốn phá bỏ sao?”

“Đội rước dâu tới rồi, bảo quay về là được chứ ?”

Tôi rất ít khi thấy Lục Hoài An tức giận.

Từ trước nay, anh luôn dịu dàng và chu đáo với tôi.

“Ôn Ninh.”

Giọng Lục Hoài An rất lạnh.

“Em không phải kiểu người vô lý như vậy.”

Tôi cong môi cười nhạt.

“Lục Hoài An, em nên nói lý thế đây?”

Tôi gắng đè giọng nói đang run rẩy, đối diện với ánh mắt anh.

“Ba lần. Em đã anh ý ba lần. Anh không nhìn thấy, hay là giả vờ không thấy?”

Lục Hoài An không ngờ tôi sẽ hỏi thẳng như vậy.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, trong mắt lóe lên chột dạ.

Anh càng mất kiên hơn.

“Anh làm sao chú ý được nhiều như vậy?”

Ôn Di cũng bước tới nói giúp anh:

“Chị, có thể anh rể thật sự không để ý thôi. không, sao anh ấy lại không chọn chị được?”

Đúng vậy.

Tôi cũng muốn .

Vì sao anh không chọn tôi?

Cánh cửa đột nhiên người bên ngoài đẩy ra.

Mẹ tôi bước vào, hỏi tôi:

“Tuệ Tuệ, đội rước dâu ngoài kia tới rồi, sao con còn ra?”

Vừa rồi bà không ở đây.

Đương nhiên bà không chuyện Lục Hoài An đã chọn Ôn Di cả ba lần.

Cô em chạy vào, nhìn tôi.

Trên mặt cô ấy đầy do dự.

“Thím, anh rể Lục chọn cô dâu nhưng không chọn trúng chị ấy.”

Cô ấy ngừng một , ánh mắt đầy thương xót dành tôi.

Ba lần đều không chọn trúng.

là trò cười.

Trò cười của cả bản.

Ngay cả người nhà cũng sẽ người ta chê cười theo.

Tôi đứng dậy, khẽ nói với Ôn Di bên cạnh:

“Em cũng thích anh ấy mà. Hay là nhân cơ hội gả luôn đi, không tốt sao?”

Chương 4

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.