Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Số tiền 8 nghìn anh chuyển cho mẹ anh mỗi tháng, có phải thật có 5 nghìn đến tay mẹ anh không?”

Động tác lau tóc của anh ngừng lại.

Chiếc khăn bị anh nắm trong tay, cả ngẩn .

giây. Mười giây.

em biết?” Giọng anh rất khẽ.

“Chị dâu đến chơi, lỡ nói .” Tôi nhìn anh. “ , 3 nghìn còn lại anh chuyển vào tài khoản của bố em, đúng không?”

Môi anh mím đường.

“Đúng.”

chữ.

“Tại ?”

Anh đặt khăn xuống, nhìn hai bàn tay mình.

“Khi chúng ta kết hôn, bố mẹ em cho 50 nghìn tiền hồi môn.”

Giọng anh rất thấp.

“Khi nhà máy của bố em làm ăn không tốt, 50 nghìn ấy là tiền tích cóp . Mẹ anh lúc nói với anh câu.”

Tôi chờ anh nói tiếp.

“Mẹ anh nói: ‘Bố mẹ vợ con cho các con những tốt nhất. Sau này con có khả năng rồi, đừng quên lòng tốt của ta.’”

Hơi thở tôi khựng lại.

tại anh không nói với em?”

“Vì em quá mạnh mẽ.” Anh ngẩng đầu nhìn tôi. “Nếu anh nói mỗi tháng anh lén đưa tiền cho bố em, em sẽ cảm thấy là bố thí. Em sẽ không vui.”

“Cho nên anh giấu em?”

“Anh nghĩ mỗi tháng cho bố mẹ em thêm chút, không nhiều, 3 nghìn thôi, sống thoải mái hơn. không em biết, tránh cho em có gánh nặng tâm lý.”

lúc cãi nhau với em thì ?” Giọng tôi run lên. “Khi em nói anh lo bố mẹ anh, không lo bố mẹ em, anh không nói?”

“Anh nói ‘ anh giải thích’, em không anh nói hết.”

Môi tôi mấp máy, không nói .

Anh nói đúng.

Mỗi anh muốn giải thích, tôi đều cắt ngang.

“Còn 263 nghìn thì ?” Tôi hỏi dồn.

“263 nghìn ?”

“Tờ gửi tiết kiệm trong phòng làm việc của anh.”

Anh im lặng lúc.

là quỹ học tập anh dành cho .” Anh nói. “Từ con bé sinh bắt đầu gửi.”

Tôi há miệng.

“Mỗi tháng gửi 3.500, gửi sáu . Cộng thêm ít tiền thưởng cuối bỏ vào.”

263 nghìn.

Quỹ học tập của .

“Anh…” Sống mũi tôi cay đến khó chịu.

“Anh vốn định đợi vào tiểu học rồi nói với em.” nhìn tôi. “ sau chúng ta vì chuyện chuyển tiền mà thế này, anh lại càng không biết mở miệng thế .”

“Thực tế mỗi tháng anh dùng 5 nghìn cho bố mẹ anh, 3 nghìn cho bố mẹ em, 3.500 cho .” Tôi tính nhẩm. “ còn bản thân anh?”

“Anh có mua đâu.” Anh cười nhẹ. “Đủ ăn đủ mặc là .”

Tôi nhìn anh.

đàn ông này.

Mỗi tháng lương 18 nghìn, 5 nghìn cho mẹ anh, 3 nghìn cho bố tôi, 3.500 dành cho con gái, còn lại 6.500. Trừ tiền nhà phần của anh và tiền đi lại, còn bao nhiêu?

Anh ngày mang cơm trưa, chưa từng mua áo quần quá 200 tệ.

trước đôi giày thể thao của anh mòn sắp lộ cả ngón chân, anh còn nói “vẫn đi ”.

Tôi tưởng anh keo kiệt.

Hóa anh chia hết tiền cho khác.

“Tại anh phải làm ?” Giọng tôi khàn đi.

“Vì em là vợ anh.” Anh nói rất bình tĩnh. “Bố mẹ em là bố mẹ anh. Con gái em là con gái anh. Anh chăm sóc , không lý do.”

ít nhất anh phải nói với em!”

“Là anh sai.” Anh gật đầu. “Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn anh, nước mắt bỗng trào .

tháng qua tôi cố sống cố chết hơn thua với anh, mỗi tháng chuyển cho mẹ tôi 8 nghìn, mệt đến kiệt sức, cứ tưởng mình đang đòi lại sự công bằng.

Kết quả, từ lâu anh âm thầm chăm sóc bố mẹ tôi ở nơi tôi không biết.

Còn tôi?

Tôi thậm chí không có kiên nhẫn nghe anh nói hết câu.

tháng nay em đưa mẹ em 8 nghìn…”

“Em muốn đưa thì đưa.” Anh nói. “Anh không nói không cho em đưa. Anh nghĩ không đưa nhiều như , 3 nghìn là đủ rồi. Cộng thêm 3 nghìn anh đưa mỗi tháng, bố mẹ em mỗi tháng có 6 nghìn, còn nhiều hơn cả lương hưu của .”

biết 3 nghìn là anh đưa không?”

“Bố em biết.” Anh nói. “Mẹ em không biết. Bố em nói không nói với mẹ em, sợ mẹ em ngại.”

Tôi sững .

“Bố em biết?”

đầu nhận tiền, bố em gọi cho anh.” nói. “Bố nói không , anh nói đây là tấm lòng của con rể. Sau bố mặc nhận.”

bố không nói với em?”

“Có lẽ nghĩ giống anh.” nhìn tôi. “Sợ em nghĩ nhiều.”

Tôi nhắm mắt lại.

Bố tôi.

Thảo mỗi tôi nói muốn đưa tiền cho , ông đều muốn nói lại thôi.

Thảo mỗi tôi oán trách lo bố mẹ anh, bố tôi đều không hùa theo.

Ông biết sự thật.

Ông vẫn luôn biết.

“Em không?” hỏi.

Tôi không?

anh giấu tôi? anh không nói?

mỗi việc anh làm đều là vì gia đình này.

Tôi lấy tư cách ?

tôi nên là chính mình.

“Em không .” Tôi lau mặt. “ từ nay về sau, tiền trong nhà tiêu thế , anh nhất định phải nói rõ với em.”

.”

“Không giấu em nữa.”

“Không giấu nữa.”

Tôi nhìn anh.

Anh nhìn tôi.

“Xin lỗi.” Tôi nói. “ tháng nay em cực đoan quá.”

“Anh có lỗi.” Anh đưa tay kéo tôi lại gần. “Nếu nói rõ sớm hơn thì không phải mệt mỏi như .”

Tôi tựa vào vai anh, khóc rất lâu.

Hôm sau là cuối tuần.

Tôi dậy rất sớm, gọi điện cho mẹ.

“Mẹ.”

“San San? Sớm thế? Có chuyện à?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.