Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ba triệu về rồi đúng không? qua đây.”

Tôi nhìn tin nhắn ấy, không trả .

Ba giờ chiều, mẹ chồng lại gửi thêm tin.

“Tô ? Cô bận gì ? tiền chưa ?”

Tôi vẫn không trả .

Sáu giờ tối, tôi tan làm về nhà.

Vừa bước vào cửa, tôi đã mẹ chồng ngồi ở khách, sắc u ám.

“Hôm nay cô bị làm ? tiền chưa ?”

Tôi thay dép, đặt túi xuống, đi đến .

“Mẹ, con muốn nói với mẹ.”

“Nói gì? tiền đã.”

tiền bạc, con sẽ không nữa.”

Mẹ chồng sững người.

“Cô nói gì?”

“Con nói, bắt đầu từ tháng này, của con con sẽ không giao nữa.”

khách im lặng vài giây.

đó giọng mẹ chồng trở nên chói tai.

“Cô dám? Cô có gì?”

“Không có gì cả.” Tôi nhìn . “Bố mẹ ai người đó thương, tuần mẹ dạy con như . Tiền của con, con , con thương lấy mình.”

“Cô…”

“Mẹ, ba năm rồi, con đã giao tỷ không tám triệu. Số tiền đó đủ để mua xe, mua nhà, đưa sính lễ cho em chồng rồi đúng không?”

Sắc mẹ chồng trở nên rất khó coi.

“Cô có gì? Cô đang trách tôi?”

“Con không trách mẹ.” Tôi nói. “Con chỉ câu bố mẹ ai người đó thương rất hay. này tiền của con, con , con thương bố mẹ con. Tiền của mẹ, mẹ thương Tiểu Lỗi. Chúng ta nước giếng không phạm nước sông.”

“Cô…” Mẹ chồng tức đến mức đứng bật dậy. “Trần Mạc đâu? Trần Mạc!”

Trần Mạc từ ngủ đi , vẻ mờ mịt.

?”

“Con nhìn vợ con đi! nói không giao tiền nữa!”

Trần Mạc nhìn tôi, rồi nhìn mẹ chồng, vẻ khó xử.

, em cứ tiền đi, có gì chúng ta thương lượng .”

“Thương lượng?” Tôi bật cười. “Thương lượng cái gì? Thương lượng em trai anh mua xe hai triệu không cần bàn bạc, bố tôi phẫu thuật năm triệu thì bố mẹ ai người đó thương à?”

Trần Mạc há miệng, không nói nên .

“Mẹ, tiền của con do con kiếm, dựa vào đâu mà con phải báo cáo với mẹ?”

Tôi nhìn mẹ chồng, nói từng chữ :

này, của con con . Nếu mẹ không đồng , chúng ta cứ tính rõ xem ba năm qua, tỷ không tám triệu con giao cho căn nhà này đã đi đâu.”

mẹ chồng lúc xanh lúc trắng.

“Cô…”

Tôi không để đến nữa, quay người trở về ngủ.

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe mẹ chồng hét bên ngoài:

“Trần Mạc! Con vợ con đi! Căn nhà này có quy củ nữa không?”

Tôi cười khẽ.

Quy củ?

Quy củ của các người, tôi không muốn tuân theo nữa.

Chương 2

5

Tối hôm đó, Trần Mạc đến nói với tôi.

, hôm nay em hơi quá đáng rồi.”

“Tôi quá đáng?”

“Em nói những đó mẹ anh, mất bao nhiêu?”

Tôi nhìn anh, bỗng vô cùng mệt mỏi.

“Trần Mạc, anh có nghe tôi nói gì không? Ba năm, tỷ không tám triệu. Em trai anh mua xe hai triệu, tiền đặt cọc mua nhà năm triệu, sính lễ ba triệu — những khoản đó từ đâu ?”

Anh ngẩn .

“Đó tiền trong nhà…”

“Tiền trong nhà?” Tôi bật cười. “ tháng anh bao nhiêu? Tám triệu. hưu mẹ anh bao nhiêu? Ba triệu. hưu bố anh bao nhiêu? Bốn triệu. Ba người cộng lại, trong ba năm có thể tiết kiệm tỷ không?”

Trần Mạc không nói gì.

“Số tiền đó tôi kiếm .” Tôi nói từng chữ. “Ba năm, tỷ không tám triệu. Tất cả đều cho em trai anh. bố tôi nhập viện, năm triệu cũng không có.”

“Mẹ nói cũng có lý, bố mẹ ai…”

“Trần Mạc.” Tôi ngắt anh. “Tôi không muốn nghe câu này nữa. này, tiền của tôi tôi . Nếu anh như không , chúng ta ly hôn.”

Anh giật mình.

“Em nói gì?”

“Ly hôn.” Tôi nhìn anh. “Tôi chịu đủ rồi.”

Anh im lặng rất lâu, rồi nói: “Anh sẽ nói với mẹ, em đừng kích động.”

, anh đi nói đi.”

Tối hôm đó, tôi nghe mẹ chồng nổi trận lôi đình ngoài khách.

dám không giao tiền? Căn nhà này quy củ nữa không? Trần Mạc, con không thì để mẹ !”

đó giọng Trần Mạc thận trọng giải thích.

“Mẹ, mẹ bớt giận, con sẽ nói thêm với cô ấy…”

“Nói cái gì mà nói? Mẹ mọc cánh rồi! Nếu năm xưa nhà ta không đồng cuộc hôn nhân này, có thể gả vào đây ? phải ơn!”

Tôi nằm trên giường nghe những đó, khóe miệng nhếch lên.

ơn?

ơn vì các người để tôi tháng ba triệu mà sống như người ba triệu?

ơn vì các người khiến bố tôi nhập viện phải vay tiền phẫu thuật?

Sáng hôm , mẹ chồng chặn cửa ngủ của tôi.

“Tô , tiền cô bắt buộc phải giao.”

“Con nói rồi, không giao nữa.”

“Cô dám không giao?” Giọng sắc nhọn. “Cô dám không giao thì đừng ở căn nhà này nữa!”

Tôi nhìn , cười.

thôi.”

“Cô…”

“Mẹ, mẹ dọa con vô ích.” Tôi nói. “Tiền của con con kiếm. Giao hay không, con quyết định. Nếu mẹ không vui, con có thể dọn ngoài.”

Mẹ chồng sững người.

Có lẽ không ngờ tôi lại cứng rắn như .

“Cô dọn ngoài? Cô dọn ngoài thì con cái làm ?”

“Con do con sinh, con sẽ đưa đi.”

“Cô…”

Tôi không để đến nữa, cầm túi khỏi nhà đi làm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.