Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Vỏ ngoài mòn dữ.

Mép nút bấm còn có một dấu vết từng quấn chỉ khâu.

Phó Văn Dã nhìn hai giây.

“Ai cháu?”

Phó Miên Miên nhỏ nói:

khâu trong bụng thỏ thỏ.”

nói thỏ thỏ không được làm mất.”

Sắc mặt thay đổi.

ta nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Một chiếc bút ghi âm cũ mà thôi, có minh được gì?”

Phó Văn Dã không trả lời.

Anh ta nhấn nút phát.

Một tràng âm thanh điện rè rè vang .

Trong đại sảnh không còn ai nói chuyện.

Vài giây sau, Ôn Lê vang từ bút ghi âm.

khàn.

yếu.

“Miên Miên.”

“Nếu trong nhà họ Phó có người nói nhận tiền.”

“Con hãy thỏ Phó Văn Dã.”

Đoạn ghi âm dừng lại một .

Phó Miên Miên mở to.

Cô bé lâu không thấy nói chuyện.

Cô bé phía trước một .

?”

Trong bút ghi âm, Ôn Lê khẽ ho một tiếng.

“Nhớ kỹ.”

“Đừng người khác.”

“Chỉ Phó Văn Dã.”

Phó Văn Dã cúi nhìn chiếc bút ghi âm kia.

Đốt ngón tay từng siết chặt.

Phó Lâm Xuyên đứng sau lưng Phó Miên Miên.

Màn hình chiếu vẫn sáng.

Ảnh chụp chuyển khoản năm triệu treo trên tường.

Nhưng nói Ôn Lê trong bút ghi âm lại lần lượt át qua những tiếng bàn tán kia.

Ông cụ Phó đập mạnh cây gậy trong tay xuống.

“Đóng cửa.”

“Hôm nay không ai được phép đi.”

4

Cửa phòng tiệc quản đóng lại.

Khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, âm thanh không lớn.

Nhưng mấy người họ hàng nhánh vừa định lui ra ngoài đều dừng .

Sắc mặt hơi trắng.

ta nhanh chóng nặn ra nụ cười.

“Ba, như không thích hợp lắm nhỉ?”

“Hôm nay tới đều người nhà.”

Ông cụ Phó nhìn ta.

người nhà, càng nên rõ.”

Môi động đậy.

Không nói nữa.

Phó Văn Dã đặt bút ghi âm vào lòng bàn tay.

Anh ta không tiếp tục phát.

Mà trước tiên lấy từ túi trong áo vest ra một túi vật trong suốt.

Động tác quen thuộc.

Như anh ta từng xử lý nhiều thứ phiền phức hơn thế này.

Phó Miên Miên nhìn chằm chằm túi vật .

“Chú ơi, chú muốn bỏ vào trong đó ạ?”

Động tác Phó Văn Dã khựng lại.

Anh ta cúi nhìn cô bé.

“Không phải.”

“Chú bảo vệ bút ghi âm.”

Phó Miên Miên buông tai thỏ ra.

còn có nói chuyện không?”

Phó Văn Dã nhìn đôi đỏ hoe cô bé.

hạ thấp hơn một .

“Có .”

“Nhưng phải từ từ .”

Phó Miên Miên gật .

chú nhẹ tay một .”

Phó Văn Dã đặt bút ghi âm vào túi vật .

Khi ấn niêm phong xuống, quả thật anh ta nhẹ tay hơn.

Phó Lâm Xuyên nhìn anh ta.

“Phát ra.”

Phó Văn Dã lắc .

“Niêm phong bản gốc trước.”

“Bây giờ , chỉ tạo cơ hội người ta cắt ghép và đánh tráo.”

lập tức tiếp lời:

“Cậu biết có cắt ghép.”

thứ này càng không xem cứ.”

Phó Văn Dã ngẩng .

“Ý phải tra xem ai từng cắt ghép.”

Nụ cười khựng lại.

Phó Minh Đạc một .

“Văn Dã, cơm có ăn bừa, nhưng lời không nói bậy.”

Phó Văn Dã nhìn ông ta.

“Anh hai yên tâm.”

không nói bậy, tra.”

Anh ta xoay người nói với quản :

“Lưu lại toàn bộ giám sát phòng tiệc.”

“Máy tính trình chiếu tối nay, tài khoản hậu trường, thiết âm thanh đều niêm phong.”

“Điện thoại tất cả người có mặt tạm thời đăng ký.”

Có người nhíu mày.

“Phó Văn Dã, cậu coi chúng phạm nhân à?”

Phó Văn Dã không có biểu cảm gì.

“Nếu chỉ hiểu lầm, đăng ký điện thoại không mất miếng thịt nào.”

Người kia nghẹn lời.

Phó Miên Miên thấy “mất thịt”, vội nhìn tay mình.

Phó Lâm Xuyên kéo cô bé về cạnh mình một .

“Không nói con.”

Phó Miên Miên nhỏ “ồ” một tiếng.

Tay cô bé vẫn nắm con thỏ.

Bụng thỏ rách.

Lộ ra một bông.

Phó Lâm Xuyên nhìn thấy.

Anh tay về phía quản .

“Kim chỉ.”

Quản ngẩn ra.

“Thưa cậu?”

Phó Lâm Xuyên nhìn ông.

Quản lập tức đi tìm.

Không lâu sau, hộp kim chỉ được tới.

Phó Lâm Xuyên mở hộp ra.

Nhìn kim và chỉ trong, giữa mày hơi nhíu lại.

Phó Miên Miên nhìn anh.

“Ba biết khâu không ạ?”

Phó Lâm Xuyên im lặng.

Phó Văn Dã đứng cạnh, nhàn nhạt nói:

“Anh, em kiến nghị anh đừng để thỏ thương lần hai.”

Phó Lâm Xuyên ngẩng .

Phó Miên Miên lập tức ôm thỏ trở về trong lòng.

, tạm thời đừng khâu.”

Cô bé dùng tay nhỏ che bụng thỏ lại.

“Nó không đau.”

Phó Lâm Xuyên nhìn con thỏ cô bé che lại.

Không chạm vào hộp kim chỉ nữa.

Phó Văn Dã giao bút ghi âm trợ lý.

đi làm giám định nói, dấu vết cắt ghép và đọc chip lưu trữ.”

Trợ lý gật .

“Vâng.”

hơi gấp:

“Đợi .”

Mấy ánh trong sảnh nhìn về phía ta.

ta cười cười.

“Ý , dù sao đồ do đứa trẻ mang tới.”

“Trước khi ra ngoài, dù sao nên để chúng xác nhận trong có gì.”

Phó Văn Dã nhìn ta một cái.

vội cái gì?”

Sắc mặt cứng lại.

chỉ cảm thấy quy trình không minh bạch.”

Phó Văn Dã giơ túi vật .

Mã số trên niêm phong rõ ràng.

“Bắt từ bây giờ, quy trình do phụ trách.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.