Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Dưới sân khấu có người truy hỏi:

“Ông Phó, ý của ông là cô bé sẽ trở thành người thừa kế Phó sao?”

Ông cụ Phó không né tránh.

“Con bé là đứa trẻ trực hệ duy nhất của nhánh chính thế hệ này Phó.”

Phó Lâm Xuyên nhận lấy micro.

Anh đầu nhìn Phó Miên Miên một cái.

Cô bé ôm , mũi giày khép vào nhau.

Anh ngẩng mắt, kéo micro lại gần thêm nửa tấc.

“Con bé không con riêng.”

“Con bé là con gái tôi.”

Trong hội trường, tiếng màn trập lại vang dày đặc.

Phó Miên Miên ngẩng đầu nhìn anh.

Cô bé không “con riêng” rốt cuộc có nghĩa là gì.

cô bé nghe hiểu nửa câu sau.

Cô bé là con gái của anh.

Cô bé nhỏ giọng hỏi:

“Vậy con có thể mang Phó không?”

Micro vẫn đang bật.

Câu này thu vào.

Hội trường yên tĩnh trong khoảnh khắc.

Phó Lâm Xuyên ngồi xổm xuống.

Anh nhìn ngang tầm mắt với cô bé.

“Có thể.”

Phó Miên Miên lại hỏi:

không?”

Cổ họng Phó Lâm Xuyên nghẹn lại.

“Sẽ .”

Ông cụ Phó quay mặt đi.

Phó Văn Dã gập tập tài liệu tiếp theo lại, không lập tức mở ra.

Phó Miên Miên ôm vào ngực.

Cô bé khẽ cười một chút.

“Vậy con viết xem.”

Sau khi họp kết thúc, Chu Mạn bị truyền thông chặn trong hành lang.

Phó Miên Miên rời đi.

Trợ lý của Phó Văn Dã chặn lại.

Chu, cảnh sát đã trên đường .”

Phó Minh Đạc giận dữ :

“Các người làm gì?”

Phó Văn Dã đi .

“Hỗ trợ điều tra.”

Phó Minh Đạc cười lạnh.

“Chỉ là vài món nợ trong , các người thật sự làm ầm đồn cảnh sát sao?”

Phó Văn Dã một tập tài liệu ông .

“Không nợ .”

“Mà là nghi ngờ làm giả chứng cứ, chiếm đoạt tài sản, xâm phạm quyền danh dự của trẻ vị thành niên.”

Chân Chu Mạn mềm nhũn.

Phó Miên Miên bị dọa khóc.

Phó Miên Miên đứng cách đó không xa.

Cô bé nhìn Phó Miên Miên khóc, ngón tay nắm tai .

Cô bé đi qua.

Phó Lâm Xuyên ngăn cô bé lại.

“Miên Miên.”

Phó Miên Miên ngẩng đầu.

“Chị ấy cũng khóc.”

Phó Lâm Xuyên :

“Đó không lỗi của con.”

Phó Miên Miên nghĩ một lát, đầu lục trong ba lô.

trong còn một miếng dán hình nhỏ.

Cô bé không đi qua.

Chỉ đặt miếng dán lên chiếc cạnh.

chị ấy đi.”

“Khi khóc, có thể nhìn nhỏ.”

Phó Lâm Xuyên nhìn cô bé.

“Con không giận à?”

Phó Miên Miên nghiêm túc nghĩ một lúc.

“Giận.”

, trẻ con làm sai thì người lớn dạy .”

Cô bé lại nhìn về phía Chu Mạn.

Giọng nhỏ.

của chị ấy dạy không tốt.”

Phó Văn Dã nghe thấy.

Anh đầu nhìn tài liệu trong tay.

Vài giây sau mới tiếp tục đi về phía .

Tối hôm đó, trên Phó, lần đầu tiên xuất hiện bộ đồ nhỏ cạnh bốn bộ đồ của người lớn.

Bát màu vàng.

Thìa nhỏ.

Còn có một chiếc cốc nước hình .

Phó Miên Miên ngồi cạnh Phó Lâm Xuyên.

Cô bé miếng lại ngẩng đầu nhìn mọi người một lần.

Ông cụ Phó nhíu mày.

“Nhìn gì?”

Phó Miên Miên nhỏ giọng :

“Con đếm một chút.”

“Xem ngày mai mọi người còn ở đây không.”

Phó Lâm Xuyên đặt con tôm đã bóc vỏ vào bát cô bé.

“Không cần đếm.”

Ông cụ Phó cũng đẩy trứng qua.

cơm.”

Phó Văn Dã đặt điện thoại xuống.

“Ngày mai đi mẫu giáo, .”

Mắt Phó Miên Miên lập tức sáng lên.

mặc đồ động vật ạ?”

Tay Phó Văn Dã khựng lại.

Phó Lâm Xuyên nhìn anh .

“Đồ động vật gì?”

Phó Miên Miên tích cực giải thích:

“Hội thao phụ huynh và trẻ.”

út mặc.”

Ông cụ Phó ho một tiếng.

Phó Văn Dã mặt không cảm xúc.

sẽ suy nghĩ.”

Phó Miên Miên gật đầu.

“Con .”

út suy nghĩ hơi chậm.”

Phó Lâm Xuyên đầu uống nước.

Miệng cốc che khuất khóe môi.

Ông cụ Phó cầm lên.

bị cầm ngược.

Phó Văn Dã nhìn người một cái.

người rảnh lắm à?”

Phó Miên Miên cầm thìa.

“Con có thể mặc nhỏ.”

út mặc sói xám lớn.”

Phó Văn Dã nhìn cô bé.

Phó Miên Miên lập tức bổ sung:

là sói tốt.”

Trên yên tĩnh mấy giây.

Ông cụ Phó không nhịn , là người bật cười .

khẽ.

người có mặt đều nghe thấy.

Phó Miên Miên cũng nghe thấy.

Cô bé nhìn ông cụ Phó.

“Ông nội, ông cười ạ.”

Ông cụ Phó nâng tờ lên cao hơn.

cơm của cháu đi.”

Phó Miên Miên ngoan ngoãn đầu.

Trong chiếc bát vàng nhỏ, tôm nõn và trứng chất đầy.

Cô bé nhìn một lúc, nhỏ giọng :

ơi, nhìn này.”

“Con có nhiều cơm.”

Không ai tiếp lời.

ngọn đèn trên chiếu sáng.

8

Căn thuê của Ôn Lê ở Thành Nam.

Một tòa dân cư .

Hành lang hẹp, tường bong mất một mảng.

Khi Phó Lâm Xuyên đứng cửa, chìa khóa trong tay xoay lần mới mở .

Chìa khóa là dì Khương anh.

Dì Khương là hàng xóm của Ôn Lê trong năm cuối.

Cũng là người Phó Miên Miên cửa Phó.

đứng trong hành lang, mắt đỏ hoe.

khi đi, Ôn Lê đã dặn.”

“Nếu Miên Miên tìm mọi người, thì giao chìa khóa căn phòng cậu Phó.”

Phó Lâm Xuyên nhận lấy chìa khóa.

“Tại sao cô ấy không Phó sớm hơn?”

Dì Khương nhìn anh một cái.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.