Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Anh chia hai món quà lớn nhỏ trên , một Phó Lễ, một Phó Minh Nguyệt.

Phó Minh Nguyệt hít sâu một hơi, từ từ mở .

trong là một chiếc khăn lụa mang phong cách truyền thống.

Giọng Phó Ngôn Minh khàn khàn, đầy vẻ áy náy.

“Xin lỗi vợ, tuần này anh công tác bận quá, mua quà chuộc lỗi .”

“Là tối qua anh đặc biệt bay Châu Hải đấu giá mang về đấy.”

Chiếc khăn lụa này, giá trị còn chưa bằng một phần mười chiếc nhẫn ngọc ốc xà cừ kia.

Phó Minh Nguyệt nhẹ nhàng đẩy anh .

“Cảm ơn anh.”

Phó Ngôn Minh cẩn thận quan sát nét mặt cô, liếc mắt hiệu Phó Lễ.

Phó Lễ vội vàng nhào tới:

yên tâm , tuần này mẹ không chạy lung tung đâu, mẹ nhà ngoan ngoãn dưỡng thương đấy.”

Phó Ngôn Minh trút được gánh nặng.

Phó Minh Nguyệt nghe những lời ẩn ý của hai , trong đã hiểu rõ.

Cô siết chặt bàn , rồi lại buông . Sự lưu luyến cuối cùng dành đứa này… cũng tan biến.

Phó Lễ chút nóng :

ơi, kể nghe , lần này và…”

Phó Ngôn Minh khẽ ho một , cắt ngang lời Phó Lễ, cười Phó Minh Nguyệt:

“Vợ à, anh lên kèm Lễ học bài, nếu mệt thì lát nữa cứ ngủ nhé.”

Anh bế Phó Lễ nhanh lên lầu.

Ánh mắt Phó Minh Nguyệt rất nhạt nhòa.

“Phó Ngôn Minh.”

“Anh còn nhớ mốt là nhật bốn tuổi của không?”

Phó Ngôn Minh đáp: “Nhớ chứ, yên tâm, anh đặt sân bãi trang trí hết rồi.”

Phó Minh Nguyệt nhìn theo bóng lưng hai , nuốt câu nói cuối cùng xuống bụng.

hôm , cũng là họ nên nói lời tạm biệt.

6

nhật Phó Lễ một , Phó Ngôn Minh đưa Phó Minh Nguyệt thử lễ phục dạ hội.

Vừa bước qua cửa, Phó Minh Nguyệt đã sững lại.

Bước chân của Phó Ngôn Minh cũng khựng lại theo.

“Sao cô lại đây?”

Vi Vi trong trang phục nhân viên cửa hàng, nở nụ cười tươi tắn đứng cửa đón họ.

Giọng Phó Minh Nguyệt phần lạnh lẽo:

“Anh từng nói đã đuổi việc cô rồi mà?”

Phó Ngôn Minh nhíu mày, khi chạm phải đôi mắt bất chợt đỏ ửng của Vi Vi, anh thở dài.

“Anh đuổi cô rồi, anh cũng đâu thể dồn người vào chỗ chết. Vợ ơi, cô ấy không công ty anh nữa, sao anh quản nổi chuyện này.”

lại anh thực sự không biết cô cửa hàng này từ lúc nào.”

cửa hàng này từ nay vẫn luôn đứng tên Phó Ngôn Minh.

Vi Vi thể đây việc, chứng tỏ nhân viên dưới quyền Phó Ngôn Minh đều biết cô .

Phó Minh Nguyệt siết chặt bàn , giọng rất khẽ:

“Vâng.”

Cô cạn sạch sức lực để tranh cãi Phó Ngôn Minh, quay đầu gọi một nhân viên khác:

tôi đã đặt may tháng đâu?”

Thấy dạng lạnh nhạt của Phó Minh Nguyệt, trong Phó Ngôn Minh bỗng dâng lên một luồng hoảng hốt khó tả.

Chưa kịp ngẫm nghĩ cặn kẽ cảm xúc , thét chói tai của Vi Vi đã cắt đứt mạch suy nghĩ của anh.

lễ phục dạ hội Phó Minh Nguyệt đã đặt may cách đây một tháng, lúc này phần eo trái bị rách toạc một đường dài, những viên ngọc trai đính trên rơi rụng vung vãi khắp sàn.

Sắc mặt Vi Vi trắng bệch, chạm phải ánh mắt Phó Minh Nguyệt.

trong ánh mắt ấy không lấy nửa tia hoảng loạn.

“Xin lỗi phu nhân, tôi không cố ý…”

Phó Ngôn Minh vô thức bước tới, che chở Vi Vi phía sau, yết hầu giật giật:

“Vợ à, chỉ là một thôi mà, chọn kiểu khác .”

“Đừng vì kẻ không mắt mà hỏng tâm trạng của mình.”

Phó Minh Nguyệt không cảm xúc nhìn cảnh tượng , trong đã không còn sự đau đớn âm ỉ hay gợn sóng như nữa.

Cô nhẹ nhàng lướt qua Vi Vi. Khóe mắt cô bắt trọn khoảnh khắc Vi Vi cố tình đưa móc lấy ngón của Phó Ngôn Minh đang giấu sau lưng. Yết hầu Phó Ngôn Minh chuyển động kịch liệt, rõ ràng là đã động tình.

Thế , là do chính Phó Ngôn Minh thiết kế cô.

Anh từng nói, anh chỉ thiết kế trang phục người anh yêu nhất.

anh mất ròng rã ba tháng, thuê thợ may nổi quốc tế tự hoàn thiện.

Cô nhắm mắt lại, lấy lại bình tĩnh.

“Vậy lấy mẫu mới nhất đây.”

Trong phòng thử đồ, Phó Minh Nguyệt vừa khoác lên người, ngoài đã vang lên khóa cửa.

“lạch cạch” chói tai vang lên.

Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong Phó Minh Nguyệt, cô đẩy thử cửa, cánh cửa không hề nhúc nhích.

Cô đập cửa mấy cái, ngoài không ai đáp lại.

rõ ràng lúc cô bước vào, Phó Ngôn Minh đang đứng ngay ngoài cửa bảo vệ cơ mà.

7

Phó Minh Nguyệt mắc chứng sợ không gian hẹp (claustrophobia) rất nghiêm trọng.

là khoảng thời gian cấp hai, cơ thể cô phát triển chậm, vóc dáng khá nhỏ bé, một nhóm nữ thích bắt nạt cô đã nhốt cô vào nhà vệ của trường.

Hôm là một mùa đông, màn đêm buông xuống, nhiệt độ giảm mạnh.

Lúc rời , đám nữ còn hắt cả một thùng nước lạnh lên người cô.

Phó Minh Nguyệt co ro trong góc, lạnh run rẩy, cơ thể bắt đầu mất nhiệt.

Cô gào khản cổ không một ai đáp lời.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.