Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bà Tô đến run cả người.

Ông Tô lao ra chắn vợ, mắt trợn tròn gào lên: “ người không xấu hổ này đến nhà người quậy phá, rồi, người , ném hết họ ra ngoài cho tôi!”

Ông Tô một điều:

Tụi tôi chính là mấy mụ già thích quậy phá đó đấy!

Nên bảo vệ nhà họ Tô kéo vào định lôi tụi tôi đi…

Dì Lưu: nhào tới ôm chặt lấy bà Tô.

Chị Trương: leo lên lưng ông Tô như leo lưng trâu.

Bác Tống: trốn dưới gầm bàn trà, không ai lôi ra được.

Dì Lý: leo thẳng lên tầng hai, kêu gào đòi nhảy lầu tự vẫn.

Còn tôi thì… móc điện thoại ra, bật livestream.

“Mọi người mau vào xem! Đây là nhà giàu họ Tô nè! Cả nhà toàn lưu manh với dê xồm! Dám ra đánh mấy bà già tôi!”

“Thôi xong đời tôi rồi… danh tiết của tôi mất hết rồi… ông Tô dòm trúng tôi rồi! Tôi từ chối ông , nên ông định cưỡng ép tôi! Cứu mạng! Tôi mới là gái tơ còn sót lại của làng nè!”

“Còn bà Tô nữa, bà tôi quyến rũ chồng bà! Mọi người thấy sao? Chồng bà mê gái không kiểm soát được mà lại đổ thừa tôi? Bà là đồ đàn bà điên khùng!”

Ba mụ miệng lanh nhất trong nhóm – toàn bịa đặt vu khống thẳng mặt.

Lý lẽ gì? sai gì? Không trọng!

Miễn là gây đủ ầm ĩ, người mất mặt là nhà họ Tô!

Vì sao ư?

họ cần giữ mặt mũi. Còn tụi tôi thì không.

mày điên rồi! Điên hết rồi!” – ông Tô tới mức mặt đỏ tía tai.

Bà Tô chịu không nổi, gào lên:

“Gọi sát! Gọi ngay! Tôi phải tống khốn này vào tù!”

Nhưng khổ nỗi…

Tụi tôi độ “chó còn chê”, ngang ngược hết phần thiên hạ.

Ngay cả sát nhìn thấy còn phải phát hoảng.

Dì Lưu: nằm lăn ra ngay trước xe sát, giả chết.

Chị Trương: ngồi lên nóc xe sát, gặm hạt dưa livestream.

Dì Lý: ôm chặt sát trẻ đẹp, đòi thơm má lấy vía.

Cuối cùng, ông bà Tô bó toàn tập.

“Được! Được rồi! Được rồi! Lũ đàn bà điên các người, tôi không đấu lại, được chưa?!”

bao nhiêu tiền, đi, tôi trả! Chỉ cần đừng bao giờ xuất trước cửa nhà tôi nữa!”

Nghe vậy, tôi thong thả lượm cái áo ngực quăng trong bếp, đeo lại qua lớp áo ngoài cho đàng hoàng.

Sau đó bảo Tô Tô lấy máy tính, tính sổ nợ.

“Trong 5 năm qua, Tô Tô ký được hợp đồng tổng trị giá hơn 200 triệu. Theo quy định công ty, nhân viên kinh doanh được hưởng 1% – là 2 triệu tệ!”

“Tụi tôi không cần nhiều. Chỉ đòi lại phần cô ấy xứng đáng nhận được!”

Đối với nhà giàu như họ Tô, 2 triệu chẳng đáng là bao.

Nhưng nếu chuyện lùm xùm này lan rộng, ai cổ phiếu công ty có rớt không?

Ông Tô không dám do dự – lập ký chi phiếu.

Có tiền trong , tôi mới ra hiệu cho các chị em hạ màn, thu dọn “chiến trận”.

“Tô Tô, 2 triệu này coi như cắt đứt hệ. Sau này cô chết sống gì cũng đừng có liên gì đến nhà họ Tô nữa!”

Tôi chẳng chẳng rằng, tiến lên tát cho lão một bạt tai.

“Ai thèm có hệ máu mủ với ông? Tô Tô sinh ra bị ông vứt bỏ, đến tìm lại được thì không bỏ ra nổi một xu, còn dùng cô ấy làm osin, làm người hầu, làm nô lệ! Có ông làm bố – là số Tô Tô thối ba đời!”

nữa, trong vòng 2 ngày, gửi giấy xác nhận nghỉ việc về đây! Không thì tôi dẫn người đến công ty ông phá nát! Ông giỏi thì giết tôi đi!”

“Dù có chết, tôi cũng hồn về nhờ mấy bà chị em tôi ám ông tới phá sản!”

Ông Tô sững người.

Bà Tô giận đến run bần bật:

“C-các người… CÚT NGAY CHO TÔI!”

Dì Lưu nhếch mép, lôi ra một miếng băng vệ sinh đỏ chói, soạt một cái – ném thẳng vào mặt bà .

tượng sốc tận óc.

Ai cũng sững người.

Kể cả… tụi tôi.

Vì họ Tô sốc… vì hành động quá kinh.

Còn tụi tôi sốc… vì hóa ra dì Lưu còn chưa mãn kinh!!!

5.

Cầm được 2 triệu tệ trong ,

chúng tôi lập đưa Tô Tô đến bệnh viện làm thủ tục nhập viện.

Giường bệnh thì chờ.

Ít nhất phải đợi một ngày mới có chỗ.

rời bệnh viện, Tô Tô liền nằng nặc đòi mời tụi tôi:

Làm nails

Uốn

Mua sắm

buffet cao cấp nhất thành phố.

Tụi tôi cũng không khách sáo gì.

Bắt Tô Tô mua cho cả đám voucher nhóm, mã giảm giá, combo tiết kiệm, xài mỗi xu đáng đồng tiền.

Phương châm sống: chi thì xài, tiết kiệm thì càng tốt. Đi sang vẫn cưỡi xe đạp đi bar.

“Bộ móng này xịn thật đó, lần tiên trong đời tôi thấy mình… chảnh như vậy!” – Dì Lưu cứ ngắm móng hoài không chán.

“Cái này làm xong thiệt đẹp! Salon xịn vẫn hơn tiệm gốc hẻm nhiều!” – Bác Tống soi gương cười tít mắt.

Tô Tô xuất trước mặt chúng tôi với cái trọc lóc.

Tụi tôi sững người – đơ mất vài giây.

Ngược lại, cô ấy lại xấu hổ gãi : “Có… có phải làm mọi người sợ không ạ? Em nghĩ sắp hóa trị rồi, cũng chẳng giữ được, nên cạo luôn cho mát… thật ra thấy cũng mát mẻ lắm…”

Cô ấy còn chưa hết câu…

Chị Trương nhào lên ôm chầm lấy cô ấy.

Chúng tôi cũng lần lượt lao vào – ôm siết Tô Tô vào lòng.

“Chuyện nhỏ thôi mà con, nhỏ xíu à, đời người còn sống là tốt rồi!”

“Phải sống vui vẻ, sống đến vui đến đó!”

“Đi! Mua giả! gì có đó, hôm nay dài, mai xoăn, mốt hồng cũng được!”

Tô Tô vẫn cố nhịn. Nhưng đến khoảnh khắc ấy…

Nước mắt không kiềm được nữa – rơi từng giọt to như hạt đậu.

Nhưng lần này không phải vì tủi thân, khổ sở hay đau buồn nữa…

Mà là vì xúc động, hạnh phúc – nhẹ lòng.

Tô Tô là chính. Trong xương máu cô luôn có sự kiên cường bất khuất.

Lúc đi học, cô cố gắng học hành, luôn phấn đấu làm người giỏi nhất.

yêu, cô yêu bằng cả trái tim, sẵn sàng dâng trọn con tim mình cho đối phương.

làm việc, cô dốc hết sức, luôn chống lại bất công.

Nhưng – dù cô có mạnh mẽ, lạc hay kiên cường thế nào đi nữa…

Cũng không thể thay đổi được số phận trong một quyển truyện ngôn ngược tâm “hối hận muộn màng”.

Chỉ cô chết rồi, thì những kẻ từng làm tổn thương cô mới bừng tỉnh hối hận.

Nhưng mà…Trên đời này, có chuyện gì – có ai – đáng phải lấy cái chết ra chứng minh bản thân không?

Không có.

Không có bất cứ điều gì hay ai – đáng phải chết vì họ.

Rời khỏi trung tâm thương mại.

Chúng tôi ai cũng diện mạo mới toanh:

Váy thời trang nhất.

nổi bật nhất.

Giày cao gót gõ lạch cạch.

Một bầy chị em phong cách, hùng hổ kéo nhau vào nhà hàng buffet cao cấp nhất thành phố, chuẩn bị “quét sạch” một lượt.

Do chưa từng kiểu này, nên cả đám chị em già gây ra không ít huống cười đau bụng.

Tô Tô cười:“Không sao , các chị vui là được rồi!”

Dì Lưu ra dáng quý bà, cố làm sang với dao nĩa, cuối cùng quay mòng mòng như xiếc.

Chị Trương lo lắng không bõ tiền, nên cứ món nào đắt nhất là quẹt về bàn trước:

Cua hoàng đế, trứng cá muối, tôm hùm Úc, tôm hùm bông… món nào mắc là bưng hết.

Bác Tống thì không kén, thấy gì cũng chén sạch – một mình thực triệt “chiến dịch dọn bàn”.

Chúng tôi uống say sưa…

Thì nam chính dẫn phụ tới.

đến rồi, đến rồi! dẫn theo phụ độc ác tới phá chuyện rồi!”

“Rõ ràng chính mới là người tài trợ cho nam chính, còn hiến tủy cứu mạng – vậy mà tin lời phụ, đổ hết công lao lên .”

“Đáng giận! Chỉ một chút hiểu lầm mà đối xử với chính như rác rưởi! yêu kiểu này không đáng một xu!”

Nhìn những dòng bình luận lên, tôi hiểu phần nào hệ yêu – hận – dây dưa giữa Phó Đình Tu Tô Tô.

Yêu thì có yêu đấy.

Nhưng… không có lòng tin, thì yêu có ích gì?

“Chị ơi, lần này chị thật quá đáng rồi. Về nhà một chuyến đi, em sẽ với bố mẹ trai giúp chị, họ đừng giận nữa.”

Tô Mạt xuất nhập vai trà xanh (green tea girl).

Bên cạnh ả, Phó Đình Tu mặt lạnh tanh, chẳng thèm liếc Tô Tô một cái.

Tụi tôi thì uống mà hóng drama – cảm giác sắp sửa “mở miệng” bất cứ lúc nào.

Nhưng Tô Tô liếc mắt trấn an tụi tôi, ra hiệu: “Cứ em lo.”

Cô mỉm cười, quay sang Tô Mạt:

“Về nhà làm gì? Cái nơi ấy, từ lâu không có chỗ cho tôi rồi. Không cần cô giả nhân giả nghĩa .”

Tô Mạt làm bộ đau khổ:

“Chị còn giận em vì giành mất yêu của bố mẹ à? Nếu chị như vậy, thì em sẽ rút lui, trả lại tất cả cho chị, được chưa?”

Tô Tô hất ả ra, mặt lạnh tanh:

“Cô đi thì đi, chết tôi cũng không tiếc. Bớt giả tạo lại đi! mà nhìn mặt cô ói hết bữa tối ra!”

Quá được! Sau hai ngày được “hội chị em truyền nghề khẩu nghiệp”, Tô Tô giờ học được cách cắn lại!

Tô Mạt trắng bệch mặt, nước mắt trực trào.

Phó Đình Tu bước lên, lạnh lùng quát:

“Tô Tô, cô đừng có làm quá!”

Tô Tô lập đứng dậy, vung tát thẳng vào mặt :

“Ai cần cho mặt mũi? là ai? Một thằng chồng cặn bã, ngoại với em vợ, còn không chịu ly hôn! tam thê tứ thiếp, tưởng đây là thời vua chúa chắc?”

Phó Đình Tu mặt cứng đờ:

“Cô nghĩ ai cũng bẩn thỉu như cô chắc?”

Tô Tô bật cười lạnh:

“Nực cười, đứng trước mặt vợ chính thức, thì ôm em vợ, không mới từ giường nào bò xuống nữa kìa!”

Dứt lời, cô lôi ra hợp đồng ly hôn từ trong túi xách.

“Ký đi! Ly hôn ngay tại đây! Nếu không, tôi livestream mỗi ngày, cho cả thiên hạ Phó Đình Tu là thằng đàn ông tệ bạc cỡ nào!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.