Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tô Mạt còn định chen ngang khuyên nhủ…

Tô Tô tiện tạt ly rượu đỏ lên mặt ả:

“Còn cô – cái đồ ! Muốn leo lên chính thất mà cũng đòi màu? Hồi đi học đã là đứa lẳng lơ, lớn lên còn bám dai anh rể! Nếu cô còn mở miệng, tôi sẽ livestream kể hết chuyện cô phá thai lúc vị thành niên!”

Tô Mạt tái mét:

“Chị… chị điên rồi!”

Tô Tô nheo mắt:

“Nếu tôi không điên, thì đã bị các người dồn chết từ lâu rồi!”

Phó Đình Tu tức phát run, định xông lên bóp cổ Tô Tô.

Nhưng…

Có tụi tôi ở , anh ta nghĩ dễ vậy sao?

Tống cởi giày sẵn sàng ném.

Chị Trương đã móc áo ngực ra thủ sẵn bên .

Dì Lưu nhân lúc không ai ý, lại lần nữa lôi ra một miếng băng vệ sinh còn đầy “nội lực”…

Thiếu chút nữa là nhét vào mồm Tô Mạt!

Phó Đình Tu và Tô Mạt rõ ràng đã danh “hội chị em tử thần” của tụi tôi, dám manh động nữa.

“Đình Tu ca ca… đi thôi… Mấy bà thím này không chọc nổi, nhưng trốn thì vẫn được mà…” – Tô Mạt Phó Đình Tu muốn rút lui.

Tôi đứng phía sau lại gọi to:

“Đi luôn với rồi à? Vậy tiện ký cái đơn ly hôn luôn đi. Tôi thấy theo anh không danh không phận cũng tội ghê, anh nhẫn tâm cô ta thiếp à?”

“Hay là… thật ra trong lòng anh vẫn còn Tô Tô, không nỡ ly hôn đúng không?”

“Đáng tiếc là, người như anh – Tô Tô không thèm đâu!”

7

Rời khỏi nhà hàng, chúng tôi cười mức… suýt rớt miếng trám răng.

Tô Tô chân thành nói: “Thật sự… nếu không nhờ các chị bênh vực, đời em không nói ra được mấy lời đâu. Em cảm ơn các chị rất nhiều!”

Nói rồi, cô ấy còn định cúi cảm ơn.

Chúng tôi vội đỡ cô dậy, đưa cho cô một viên “thuốc an tâm”:

“Từ , tụi chị chính là chỗ dựa của em!”

Dì Lưu cầm tờ đơn ly hôn, hỏi Tô Tô đã chắn muốn ly hôn .

Tô Tô gật cái rụp:

là Phó Đình Tu muốn ly hôn, em thì níu , cầu xin, khổ sở … Nhưng em thấy mất mặt rồi, dính mãi vào một người đàn ông không yêu mình có ý nghĩa gì?

Ly hôn là chắn rồi!”

Dì Lưu đảo mắt một , nhét tờ đơn cũ vào túi:

“Con chị là luật sư chuyên xử ly hôn, mấy kiểu giấy tờ này chị coi suốt. Tờ đơn của em không ổn đâu, chị bảo nó soạn lại cái mới – lo cho em lấy được nhiều tiền nhất có thể.”

Tô Tô tính tình đơn thuần, cảm thấy tiền của Phó Đình Tu không liên quan mình, muốn đòi.

Chúng tôi thì không nghĩ vậy:

“Bây em đang bệnh, sau này còn nhiều thứ phải lo. Không cầm ít tiền trong thì sống sao cho vui? tụi chị đi.”

Tô Tô gật lia lịa.

ra khỏi trung tâm thương mại, điện thoại vang lên – là từ bệnh viện.

“Chào cô Tô, đã có giường bệnh rồi ạ. Tối nay thủ tục nhập viện, sáng mai phẫu thuật.”

Tụi tôi đưa cô bệnh viện, hoàn tất giấy tờ, hỏi sĩ kỹ các rủi ro. Tô Tô có lo, nhưng không hề sợ. Cô ấy cảm thấy – mình sẽ vượt qua được!

Sáng hôm sau.Tôi và Tống canh trực cửa phòng phẫu thuật.

Ba tiếng sau. Tô Tô được đẩy về phòng bệnh.

“Em à, có đau chỗ nào không? Cứ nói, chị bấm nút giảm đau cho!”

sĩ bảo sau mổ phải bổ sung protein. Nồi gà hầm này dù lạt nhưng bổ . Lát phải ăn đấy!”

“Muốn đi vệ sinh thì nói một tiếng, chị đưa bô cho. Cùng là phụ nữ, đừng ngại!”

Chúng tôi nói chuyện không ngừng.

sĩ thấy ồn quá, cuối cùng đuổi hết, cho tôi ở lại chăm sóc.

Nhưng vài ngày liền… Dì Lưu, chị Trương và mấy người khác không thấy đâu.

Tống là ngày ba bữa đem cơm , từng lỡ một lần.

Tôi thấy lạ : “Bọn mấy bà này bận gì dữ vậy trời?”

Thì bùm – tin nhắn từ dì Lưu :

“Ký rồi ký rồi! Đơn ly hôn ký xong hết rồi!”

“Đợi Tô Tô xuất viện là đi thủ tục ly dị được luôn!”

Tôi và Tô Tô há hốc mồm. Lập tức hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Dì Lưu hớn hở kể lại chi tiết: “Chị đưa bản hợp đồng cho con chị soạn lại – theo tình hình của Tô Tô, ít nhất cũng chia được 20 triệu. Chị xách đơn đi tìm Phó Đình Tu.”

“Tất nhiên – hắn ta là tổng tài có máu mặt, đâu thèm gặp tụi chị!”

“Tụi chị không nói nhiều – xách theo hội nhảy quảng trường, dắt mấy ông già bà ngồi chình ình cổng công ty hắn!”

“Treo băng rôn, đánh trống, livestream… Mấy ông cụ còn là hot TikToker, người xem đông nghịt. Phó Đình Tu hoảng quá gọi công an đòi đuổi.”

đám nổi máu điên, tụi ông già cởi hết quần áo, chạy , kêu oan khắp phố.”

“Tụi chị cũng hết chịu nổi, sang trụ sở của Tô Mạt – chị ngồi phịch lên người ả, cầm loa la làng: ! !’”

“Tụi chị còn in hết mấy tin nhắn, hình ảnh Tô Mạt khiêu khích , phát khắp công ty Tô thị!”

tụi bây không xem điện thoại nhỉ? Hot search mấy ngày nay toàn là tụi chị loạn đấy!”

“Cuối cùng Phó Đình Tu chịu hết nổi áp lực, đành ký đơn ly hôn!”

Tô Tô nhìn tờ giấy ly hôn, mắt đỏ hoe.

Tôi vội vàng lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc! Khóc nhiều không tốt cho người bệnh đâu!

Ung thư sợ nhất là tâm trạng không tốt!”

Tô Tô hít mũi: “Em không buồn…Em vui quá, xúc động quá nên mới khóc ấy!”

8

Sau khi xuất viện,

Tô Tô vẫn phải trải qua một đợt hóa trị và xạ trị.

Chờ khi hết thời gian chờ ly hôn,

dù cơ thể còn yếu, cô cũng tự mình đi thẳng cục dân chính.

cầm tờ giấy ly hôn trên ,

Tô Tô gần như muốn xoay giữa sân cục luôn.

Phó Đình Tu thấy vậy,

tưởng cô cố tình diễn trò gây sự chú ý, nên châm chọc:

“Bây có hối hận cũng vô ích. Tôi không đời nào tái hôn với cô đâu.”

Tô Tô vậy – mặt ngơ ngác.

Bước ra khỏi Cục Dân Chính, Tô Mạt đã đứng đợi Phó Đình Tu ngoài cửa.

“Đình Tu ca ca, mọi chuyện xong rồi, chúng ta đi ăn mừng đi. Mừng anh kết thúc cuộc hôn nhân bất hạnh này.”

Tôi và dì Lưu cũng không kém cạnh, đón Tô Tô là tôi hét toáng lên:

“Tô Tô! Mừng em thoát khỏi tên tra nam, chính thức độc thân! Tối nay mình ra bar, gọi mấy anh mẫu cao 1m88 chơi bến nha!”

Tô Tô phá lên cười thành tiếng. Phó Đình Tu liếc tụi tôi một cái đầy khó chịu, rồi cố ý quay sang Tô Mạt nói: “Không có tố chất thì cách giải trí cũng thô thiển.”

Tụi tôi hắn móc méo kiểu “giả sang”, nể nang gì:

“Ờ há, tụi tôi không có tố chất, có tố chất thì mau chuyển 20 triệu đi kìa!”

“Có tố chất thì đâu có chuyện ăn trong bát ngó trong nồi như anh.”

“Mới ly hôn ráo mực, đã nhao nhao đòi cưới. Ghê !”

Phó Đình Tu và Tô Mạt biết cãi không lại tụi tôi, còn biết liếc trắng mắt rồi nhau đi.

Mấy ánh mắt tụi tôi buồn ý – chó sủa mặc chó, chị em tụi tôi sống chill là được.

9

Sau khi Tô Tô ly hôn xong – cuộc sống như đổi sang màu hồng.

Ban ngày: nhảy quảng trường với tụi tôi

Ban đêm: tập nhảy “hai người một cặp”

Sáng: đánh vài mạt chược

Chiều: lẩu cay, xiên nướng, trà sữa

Tối: tụ họp tám chuyện khắp xóm.

Cắn hạt hướng dương, ngồi vỉa hè tám chuyện.

Ngay chó đi ngang tụi tôi cũng lôi ra “phân tích lý lịch”.

“Biết , ông già ở khu Xuân Hoa dính vào cô giáo mầm non đấy! đòi bỏ vợ sống chết vì tình yêu đích thực!”

“Cô giáo mầm non cũng đâu , từng ở bar lớn đấy, thủ đoạn đầy mình.

Tội thằng cháu nhỏ, sau này học hành trắc trở …”

Ban Tô Tô ngồi .

Sau … cô ấy bắt góp chuyện – chuyện gì? Chính là… đại hội bóc phốt gia đình mình.

“Cái ông anh tôi ấy hả, nhìn đạo mạo , chứ bị bạn đá liên tục, ai cũng bảo… anh ta yếu sinh lý.”

“Con nhỏ giả em tôi, lúc còn đi học đã chả ra gì, toàn đi với mấy thằng tóc vàng. Rừng cây, nhà nghỉ, chỗ nào cũng in dấu. Mang thai xong còn quay qua mượn tiền tôi đi phá!”

“Bà Tôi ngoại tình, ông Tôi không biết. Gã bồ của bà tôi còn đẹp hơn Phó Đình Tu. Nếu ông Tôi không có tiền, bà ấy dọn đi lâu rồi.”

“Còn Phó Đình Tu? Trời ơi, bao nhiêu tật xấu, không được bật đèn, không được kêu, nọ kia lọ chai… Lúc cưới vì thấy đẹp , chứ biết vậy thì chừa!”

Tụi tôi vểnh tai hóng, tin tức hoàng tộc Tô gia còn mặn hơn bất kỳ show giải trí nào.

“Biết tại sao ông Tôi thương con nhỏ giả em không? Vì hai người từng ngủ với nhau!

Mà bà Tôi á? Cái gã bồ trẻ là do chính con nhỏ ấy giới thiệu!”

“Còn cái thằng sếp biến thái, dê cụng tường ? Sàm sỡ đống nhân viên nữ, ai cũng tức mà dám nói. Gần công ty nâng cấp camera, tóm được sạch bằng chứng – chuẩn bị bóc lịch vài năm !”

Càng kể càng “cuốn”. Một đồn mười, mười đồn trăm – người tụ tập đông mười mấy quanh quảng trường.

Dì Lưu nhanh mắt phát hiện cơ hội kinh doanh – bán ghế xếp mini, bán nước, bán hạt dưa… thu lời không ít!

10

Một ngày nọ – ảnh nóng và clip giường chiếu của “giả thiên kim” Tô Mạt bị phát tán khắp mạng xã hội.

Tụi tôi lướt hotsearch, hóng thêm chuyện cũ do Tô Tô kể.

Đúng lúc ấy – bố mẹ và anh của Tô Tô .

Mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.

“Tô Tô à, bao năm qua… chúng ta đã hiểu lầm con.

Về nhà đi, từ nay nhà họ Tô có một thiên kim là con.”

Anh mở lời .

Bà Tô thở dài: “Dù sao con cũng là con của mẹ. Chúng ta sao có thể con một mình được.”

Ông Tô nghiêm nghị: “Bố không biết con bệnh nặng. Nếu sớm biết, bố đã con chịu khổ vậy… Tô Tô, tha thứ cho bố đi.”

những lời “ân hận đột xuất” Tô Tô rất bình tĩnh.

Cô mỉm cười:“Con đâu trách gì mấy người đâu. Nên cũng không cần con tha thứ.

Cứ thế này đi, mỗi người một đời, bình an là tốt.”

Cô ấy đã nhìn thấu lòng người.

Bất kể họ nói gì, Tô Tô vẫn không gặp.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.