

Đêm kỷ niệm ngày cưới, Hứa Thừa Hạo gửi cho tôi một tin nhắn.
“Ngôn Khê, có khách hàng đột xuất bay sang, chỉ tối nay mới gặp được. Anh phải qua đó một chuyến.”
Vài giây sau, anh ta lại nhắn thêm.
“Kỷ niệm ngày cưới dời lại hai hôm nhé. Chờ anh về, anh sẽ bù cho em gấp đôi.”
Tôi chỉ trả lời hai chữ.
“Được.”
Tập đoàn Lan Đình là do chính tay tôi gây dựng từ con số không.
Tất cả các dự án hợp tác đều phải qua tôi phê duyệt.
Mà suốt ba tháng gần đây, công ty hoàn toàn không có bất kỳ lịch hẹn khách hàng mới nào.
Tôi biết anh ta đang nói dối.
Chỉ là tôi không bóc trần mà thôi.
Phòng khách chỉ bật duy nhất một ngọn đèn vàng nhạt.
Mấy món ăn trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Là hai hôm trước anh ta đặc biệt dặn đầu bếp chuẩn bị, còn nói tối kỷ niệm sẽ cho tôi một “bất ngờ”.
Kết quả, đến một miếng cũng chưa ai động vào.
Tôi tựa vào sofa lướt điện thoại.
Đúng lúc ấy, đầu bảng tin bỗng hiện lên một bài đăng mới.
Chung Uyển Tình, vừa đăng hai phút trước.
“Tan làm muộn quá không gọi được xe thì phải làm sao đây? May mà có sếp Hứa tự lái Bentley đưa mình về nhà~ Ông chủ đúng là người đàn ông ấm áp nhất thế giới!”
Kèm theo đó là một bức ảnh chụp nghiêng trong xe.
Người đàn ông ngồi sau tay lái chỉ lộ nửa gương mặt, nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay kia…
Tôi liếc mắt đã nhận ra ngay.
Patek Philippe phiên bản giới hạn.
Quà kỷ niệm ngày cưới năm ngoái, chính tay tôi mua cho anh ta.
Bên dưới bài đăng là hai tấm ảnh.
Tấm đầu tiên chụp từ ghế phụ chiếc Bentley.
Một bàn tay đặt hờ lên vô lăng, ngón áp út bên trái đeo nhẫn cưới.
Tôi nhận ra ngay.
Là nhẫn cưới của tôi và Hứa Thừa Hạo.