Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

17

Thấy Giang Từ như phát điên, Bùi Mân vội ôm Lẫm Nguyệt vào lòng, đầy cảnh giác nhìn hai huynh muội Giang Từ.

“Nương tử, vì bọn họ lại có địch ý lớn như vậy?”

Lẫm Nguyệt không hoảng sợ cũng không kinh hoàng, bình tĩnh giải thích:

“Có lẽ là không chấp nhận được việc bản thân sống không , nên cảm thấy ta ca ca cướp mất cuộc đời hôn sự của bọn họ.”

Bùi Mân cưng chiều nhìn Lẫm Nguyệt cái, lại nhìn hai người Giang rồi lạnh.

“Thứ này cũng có thể cướp ? Đầu óc bọn họ chắc bị nước vào rồi.”

Giang sững người. Ngay sau , nàng đột nhiên nhào phía Bùi Mân.

“Bùi Mân, chàng chưa từng nhìn ta như vậy. Chàng vậy mà lại dịu dàng với nàng ta như thế!

“Ta không cho phép chàng nhìn nàng ta như vậy. Chàng là của ta, chàng vốn nên là phu quân của ta!”

Mắt thấy Lẫm Nguyệt suýt bị đẩy ngã, khí lạnh quanh người Bùi Mân lập tức hạ xuống vài phần. Hắn trực tiếp đá vào ngực Giang .

“Ta không ngươi là ai. Nếu ngươi còn dám tiến lên làm hại phu nhân của ta, kiếm của ta không có mắt đâu!”

Giang ôm ngực, mặt đầy đau đớn.

“Bùi Mân, ta mới là thê tử của chàng. xin chàng nhìn ta thêm lần nữa!”

“Nhìn ngươi? Ngươi có đáng nhìn? Đừng ở làm ta mất mặt xấu hổ nữa!”

Người nói vậy lại là Vương Hiến.

Hắn dẫn theo mấy người, kéo Giang dưới đất dậy, rồi tát nàng cái.

“Ngươi gả cho ta rồi, còn dám ở quyến rũ Bùi tướng quân. Ngươi không sống thì đừng kéo Vương gia ta xuống nước!”

Nói xong, hắn lập tức khom lưng bồi tội với Bùi Mân.

“Bùi tướng quân, là nội tử của ta. Gần đầu óc nàng ấy hơi không tỉnh táo, chạy nói nhảm. Xin ngài đừng trách tội.

“Ta lập tức đưa nàng ấy rời đi!”

Bùi Mân không nói, cũng không để ý hắn.

Giang lại vùng ra, lao mặt ta rồi quỳ thẳng xuống.

thân, con sai rồi. Con không nên không nghe lời người. xin người cứu con, con không quay Vương gia nữa.

“Nơi là địa ngục. Con xin người, cứu nữ nhi đi.”

Giang Từ cũng không nhịn được nữa, quỳ xuống mặt ta, ngẩng đầu miễn cưỡng nhận sai.

cần người trả lại tất của Giang Cửu cho con, chúng con nhận người trở Giang phủ. Nếu không, người vĩnh viễn mất đi con muội muội.

“Hôm nay có nhiều người như vậy ở , chắc người cũng không làm lớn chuyện này, trở trò khắp kinh đâu nhỉ?”

18

Thấy bọn họ như vậy, diện với tiếng thì thầm của khách khứa trong sảnh, ta thật sự tức bật .

“Các ngươi ký thư đoạn thân với ta, sớm không còn là người Giang gia nữa.

“Còn có trở trò hay không, cũng là các ngươi.

“Là các ngươi đột nhiên chạy phát điên, chúng ta chẳng có nửa điểm sai sót.”

Sau , ta hơi cúi đầu, ghé vào giữa bọn họ, nói từng chữ :

“Không phải các ngươi nói mình năng lực rất mạnh, không cần ta cũng có thể sống ?

“Vậy vì đời này không có ta, các ngươi lại biến dáng vẻ này?

“Nói cho các ngươi , thật ra ta cũng trọng sinh.

“Chén rượu độc kiếp , ta không uống thêm lần nào nữa.

“Nếu các ngươi không đi, ta có thể báo quan, tống các ngươi vào ngục.”

Nói xong, ta chậm rãi lùi lại, nhìn sắc mặt bọn họ từ khiếp sợ biến hoảng sợ.

“Ngươi ngươi ngươi, ngươi vậy mà…”

Giang Từ lúc này mới bừng tỉnh.

“Cho nên người mới xử với chúng con như vậy, đem tất của chúng con cho Giang Cửu bọn họ?

“Sau khi chết ở kiếp , người còn được ?”

Ta nhẹ.

“Ngươi nói không sai.

“Dù ai với ta, ta với người .

“Ai xử không với ta, ta cũng tuyệt không bỏ qua, dù người ấy là con ruột của mình.

“Còn sau khi chết ta được , các ngươi nhìn đời này ta thiên vị ai là , cần hỏi rõ như vậy.

“Các ngươi đi đi. Sau này đừng cửa nữa. Sống chết của các ngươi không còn liên quan ta!”

19

Khi bọn họ bị kéo đi, thần hồn đều thất lạc.

Mấy lần nói lại thôi, xin ta lần nữa nhưng không thể mở miệng.

Chuyện kiếp bọn họ ép ta uống rượu độc vẫn rõ ràng mắt, bọn họ còn dám xin ta?

có thể mặc cho người của Vương Hiến đưa bọn họ đi.

Bước ra khỏi Giang phủ này, bọn họ phải mặt với điều , bọn họ rất rõ.

Những ngày tháng tồi tệ, những ngày tháng bị người đòi nợ, những ngày tháng gà bay chó sủa không yên ổn.

Nhưng tất những điều ấy bọn họ đều phải tự mình gánh chịu.

Bởi vì đều là lựa chọn của bọn họ.

Bốn tháng sau, Lẫm Nguyệt sinh hạ bé gái.

Bùi Mân vui mừng cực kỳ, luôn dẫn hai mẹ con nàng thăm ta di nương.

Không lâu sau, quận chúa cũng mang thai.

Cửu vui mấy ngày không ngủ được.

Kết quả thức tới thức lui, hắn lại nghĩ ra cách giải quyết nạn lụt ở Ngạc Châu, được Thánh thượng ban thưởng.

Nhưng hắn không xin , xin Thánh thượng phong cáo mệnh cho ta di nương.

Thánh thượng thấy hắn nhân hiếu như vậy, lập tức đồng ý.

Ta được nhất phẩm cáo mệnh, di nương được tam phẩm.

Đêm ấy, Bùi Mân lại dẫn Lẫm Nguyệt , cùng chúng ta chúc mừng.

nhà hòa thuận vui vẻ ăn cơm, uống bách hoa nhưỡng. Ta vui vô cùng.

Cửu Lẫm Nguyệt nâng chén kính ta:

“Chúc mừng thân trở nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Đa tạ thân đường bồi dưỡng, Cửu vĩnh viễn không quên!”

“Đa tạ thân nâng đỡ con, để con có được người mình yêu. Chúc thân sống lâu trăm tuổi, đời đời vô ưu!”

Phương di nương cũng nhanh chóng cầm chén rượu, lời còn chưa nói nước mắt rơi.

“Phu nhân, người là phụ tái sinh của chúng ta. Đa tạ người!”

Nhìn từng gương mặt tươi của bọn họ, ta thoáng hoảng hốt.

“Là ta nên cảm tạ các ngươi mới đúng. các ngươi cho ta cơ hội sống lại lần nữa.

“Sau này, tất chúng ta đều phải sống thật .”

Nói xong, ta uống cạn chén rượu.

Ừm, mùi vị bình thường, là bách hoa nhưỡng thuần .

Không có mùi lạ.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết nhỏ bắt đầu rơi.

Oán khí của kiếp , cuối cùng cũng tan rồi.

Hoàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn