Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ba mua cho tôi một chiếc cặp mới, chở tôi đến trường bằng chiếc đạp cũ.

đời không như mơ.

Sự thật chứng minh tôi không phải nguyên liệu để học hành.

Không nhắc đến chuyện học, tôi ba vẫn là cha hiền con thảo.

Một khi nhắc đến học hành, nhà tôi tức gà bay chó sủa.

Sau nhiều tôi cầm bài kiểm tra được vài điểm về nhà, tình cha con của tôi ba hoàn toàn rạn nứt.

Ba cầm chổi lông gà đuổi tôi cây số.

“Cái số thông minh này của con giống ai vậy hả!”

Bà nội âm dương quái khí chen :

“Giống gốc rễ chứ ai.”

Ông nội sặc một tiếng, im lặng không .

đời này, tôi nhất là lúc ba kèm tôi làm bài tập.

Cũng năm đó, nhà tôi bị ế.

Thương lái đã xong, đến ngày đến bắt lại ép .

bị ép xuống rất thấp.

năm vất vả nuôi , giờ sắp xuất chuồng, vậy mà đó không thu hồi nổi vốn.

Ba lo đến mất .

người cùng nuôi trong làng đều khuyên ba bán rẻ đi.

Ba nghiến răng không chịu.

Những ngày đó, ba chạy khắp huyện để tìm đầu mối mua .

tuần, tôi đòi đi cùng ba.

Ba không thắng nổi tôi, đành đưa tôi theo.

“Ni Ni, con chơi ở cổng thôi, đừng chạy lung tung.”

“Ba một lát rồi ra.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Ba xách quà gõ cửa một nhà, cúi đầu cười làm lành rồi bước .

Tôi ngồi xổm cổng nghịch bùn.

Đúng lúc đó, một chiếc van kính đen dừng lại.

Cửa mở ra, một nam một nữ bước xuống.

Nhìn hai người này chẳng giống người tốt chút nào, giống hệt bọn bắt trong miệng bà nội.

mục tiêu của không phải tôi.

Mà là Lục Thời Vũ đang đứng cách đó không xa.

Tôi vứt bùn trong tay, chạy qua.

“Anh ơi, chạy mau!”

Lục Thời Vũ vừa kịp phản ứng thì bọn bắt đã túm được anh.

Tôi nhỏ xíu cũng không lấy đâu ra can đảm, lao lên kéo tay anh.

“Thả anh tôi ra!”

Tôi hét rất .

“Con nhóc chết tiệt! Mau buông tay ra cho tao!”

Người trong sân vẫn chưa chú ý đến bên này.

“Ba!”

Ba tôi vừa lúc đi từ trong sân ra.

tiếng tôi gọi, ba tức quay phắt lại.

“Mau! Bế con nhóc này đi luôn!”

Thế là tôi không cứu được Lục Thời Vũ, tự kéo mình rắc rối.

“Lái nhanh lên! Thằng đàn ông kia đuổi sát quá, mau cắt đuôi hắn!”

Ba tôi ở phía sau lóc đuổi theo hơn mười cây số.

Tôi ở trong gào .

Bọn bắt bực mình, lấy một miếng vải rách nhét miệng tôi.

Lục Thời Vũ cũng hãi, mặt trắng bệch như giấy.

Chiếc chạy lòng vòng không bao lâu, cùng cũng dừng lại.

Bọn bắt nhốt tôi trong một căn nhà cũ nát.

Trong đó có vài đứa trẻ khác.

Mọi người đều không dám , im lặng co ro thành một cụm.

Lục Thời Vũ run như cầy sấy.

“Anh ơi, anh lạnh lắm à?”

Tôi nắm tay anh.

“Đừng ! Ba em nhất định sẽ đến cứu ta.”

Bên , bọn bắt đang gọi điện.

“Đúng, sáng mai là đưa sang được. Có ba thằng , hai con .”

“Ông có thể tự đến xem hàng.”

dễ thương lượng.”

thấy sắp bị đưa đi, một gái bên cạnh tôi nhịn không được bật .

cứ gọi mẹ mãi.

Tôi cũng rất muốn .

tôi có thể gọi ba.

Vì tôi là do ba sinh ra mà.

8

Đêm khuya yên tĩnh.

Bọn bắt đều rồi.

Tôi thì không .

Tôi áp khe cửa nhìn ra .

Lục Thời Vũ cũng chưa .

Anh mở đôi sáng nhìn tôi.

Tôi làm động tác “suỵt”, rồi cửa sổ trong phòng.

Cửa sổ rất cao, một đứa trẻ thì không thể nào trèo lên được.

Tôi hạ giọng với Lục Thời Vũ:

“Anh nhỏ, anh trèo lên đi, ra tìm người cứu ta.”

Lục Thời Vũ nhìn tôi, gật đầu.

Tôi để anh giẫm lên lưng mình trèo lên cửa sổ.

Lục Thời Vũ quá nặng, tôi thử vẫn không đỡ anh lên được.

“Em lên đi.”

Anh cao hơn tôi một cái đầu, sức cũng hơn tôi một chút.

đứa trẻ khác cũng không nữa, lặng lẽ đứng dậy, căng thẳng nhìn tôi.

Tôi nín thở, dùng sức gật đầu.

Nhờ mọi người hợp sức, tôi cùng cũng trèo được lên cửa sổ rồi nhảy xuống.

Không ai bên cao đến mức nào.

Tôi ngã mạnh xuống đất, phát ra một tiếng bịch nặng nề.

Đau quá!

tôi không dám kêu.

Tôi khập khiễng chạy đi.

Không chạy bao lâu, giày tôi cũng rơi mất, lòng bàn chân bị mài đến chảy máu.

tôi không dám dừng lại.

Anh nhỏ mọi người đang chờ tôi cứu.

Đến gần sáng, tôi cùng cũng ra được đường .

Trên phố người qua lại tấp nập, tôi như con ruồi mất đầu chạy khắp nơi tìm kiếm.

Ba từng , nếu ra bị lạc thì phải tìm các chú công an mặc đồng phục để nhờ giúp đỡ.

Nhanh lên.

Phải nhanh hơn nữa.

Tôi gấp đến sắp .

Một cô tốt bụng phát hiện ra tôi.

“Bạn nhỏ, con bị sao vậy?”

Tôi cảnh giác nhìn cô ấy.

“Đừng , cô không hại con đâu.”

Tôi túm lấy tay cô ấy.

“Cô ơi, cô có thể đưa con đi tìm chú công an mặc đồng phục không?”

tức báo cảnh sát.

Khi nhìn thấy chú công an, cùng tôi cũng thở phào.

“Chú ơi, cứu anh ấy.”

“Căn nhà nhỏ… trước cửa có cờ màu…”

xong câu đó, tôi ngất đi.

9

Khi tôi mở nữa, tôi nhìn thấy ba.

ba đỏ hoe, tay nắm chặt tay tôi.

“Ba…”

thấy tiếng tôi, ba òa lên .

Ba giơ bàn tay thật cao, rồi cùng nhẹ nhàng đặt xuống đầu tôi.

“Con nhóc nghịch ngợm! Đợi về nhà rồi tay ba!”

Từ nhỏ đến , tôi nhất là câu này.

Tôi rụt cổ, nhỏ giọng hỏi:

“Ba, anh ấy bạn nhỏ đâu rồi?”

So với bị đánh, tôi càng lo Lục Thời Vũ đứa trẻ kia có được cứu ra không.

Ba lau nước .

“Không sao rồi, đều được cứu ra rồi.”

Sau này tôi mới , hóa ra không lâu sau khi tôi trốn ra, bọn bắt đã phát hiện.

bại lộ nên tức chuyển địa điểm.

Lục Thời Vũ lén được nơi định giao dịch, rồi khắc lại chữ trên tường.

Công an theo dấu vết, cùng bắt gọn ổ.

họ không sao, tôi mới yên tâm.

Ba trừng nhìn tôi.

“Đợi con khỏe lại trước, ba ghi nợ đấy.”

“Đại Ngưu, ghi nợ cái gì?”

cửa có chú đứng đó.

Ba tức đổi sang khuôn mặt tươi cười, bước ra đón.

“Giám đốc Lục, sao anh lại đến đây?”

Chú Lục vỗ vai ba, trịnh trọng :

“Đồng chí Lưu Đại Ngưu, anh nuôi được một cô con gái tốt thật đấy!”

Trong lòng ba đánh thịch một cái, chân cũng hơi run.

“Giám đốc Lục, con gái tôi nhỏ, không hiểu chuyện… anh có gì…”

Chú Lục nắm tay ba, nước lưng tròng.

này nhờ con gái anh cứu con trai tôi.”

“Tôi thật sự phải cảm ơn anh tử tế.”

Hóa ra anh nhỏ đó là con trai của giám đốc Lục.

10

Chú Lục tặng tôi rất nhiều quà.

đời tôi chưa từng thấy nhiều váy đẹp đồ ăn vặt đến vậy.

Lục Thời Vũ lén nhét cho tôi một viên sô-cô-la.

Anh đó là hàng nhập khẩu.

Bảo tôi ăn từ từ.

Tôi không nỡ ăn, định đợi về nhà rồi khoe trước mặt thằng mập.

Chú Lục mang đến một tin tốt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.